The first 200 lines.
Lớn lên và làm trong quân đội. Luôn được bảo phải đi đâu, khi nào.
Giờ tôi tự mình nhìn đất nước.
Nhà nghỉ, tiền mặt, tên giả, hành lý nhẹ nhàng.
Rồi sẽ quen thôi.
Quét vân tay chưa có gì, nhưng có thể có gì đó.
Không bằng lái xe, thế chấp, bồi thường bảo hiểm.
Không tài khoản trên mạng.
Thứ duy nhất chỉ ra Jack Reacher tồn tại là anh ta ở trong đó.
Đã trừ khử vài người khi tại ngũ.
Tất cả đều gọn gàng.
Từng chỉ huy Đơn vị Điều tra Đặc biệt 110
thuộc Quân Cảnh.
Hàng ngàn năm trước,
có người ở lại bên ngọn lửa trại và có kẻ lang thang.
Tôi chắc chắn mình là hậu duệ của những kẻ lang thang.
Đó là bản chất của tôi.
DÃY NÚI CATSKILL, NEW YORK CÁCH MANHATTAN HAI GIỜ VỀ PHÍA BẮC
Anh đưa tôi làm gì?
Đem giặt rồi bán lại. Cửa hàng đồ cũ mà.
- Anh có mua đồ chứ? - Những thứ tôi đang mặc đây.
Quần jean, áo thun, áo khoác, vớ, quần lót.
22 đô.
GIẢM GIÁ 50% TOÀN BỘ
Mười một thôi.
À, lẽ ra Doug phải gỡ xuống vài ngày trước rồi. 22 đô.
Vậy sao cô không gỡ nó xuống đi?
Vì đó là việc của Doug.
Có cây ATM bên kia đường.
Tôi để hộ chiếu lại cô khỏi lo tôi trốn.
Anh đi cũng không sao. Công việc này chán chết.
Xin lỗi, tôi phải rút thêm lần nữa.
Đừng quay lại, tôi có thể giúp cô.
Cứ rút tiền đi.
Chiếc xe tải nhỏ bên trái là của cô à?
Phải.
Hỏi lại cho chắc, cô bị cướp xe, đúng chứ?
- Con tôi đang ngồi ghế sau. - Có súng?
Phải.
Đứng đây. Sẽ nhanh thôi.
Lâu quá.
Mẹ mày tốt nhất là nhanh lên, không là tao xử đẹp cả hai.
Chào cháu. Muốn gặp mẹ chứ hả?
Ổn rồi, con yêu.
Con yêu, không sao. Mẹ đây.
Gã đó sẽ bất tỉnh một lúc.
Vào ngân hàng, gọi cảnh sát, đưa cho họ thứ này.
Khẩu súng ở trong xe.
Khoan đã. Anh là ai?
Một người không thích bị liên quan.
Đây là 30 đô. Tôi cần áo khoác mới.
Cái này thì làm sao?
Nó dính máu rồi.
Mượn điện thoại nhé?
Tôi nhận được tin của bạn tôi.
Tammi Cates?
Để đoán. Giao dịch viên, nhân viên quán ăn, thu ngân cửa hàng đồ cũ.
Cái thứ ba đấy. Tôi đã nhận được tin của cô.
110, 10-30.
Cuộc gọi cầu cứu à.
Cầu cứu và tiền vé máy bay.
- Tôi cần anh đến New York. - Vì sao?
Calvin Franz bị giết rồi.
Sẽ báo cô khi hạ cánh.
ROCK CREEK, VIRGINIA
Thiếu tá Reacher.
Chào sếp.
Reacher thôi. Tôi có bảo anh mang gì đâu.
Chỉ là văn phòng phẩm khi cần đến cho việc giấy tờ.
Tôi ghét giấy tờ.
Tôi không ngại làm việc văn thư đâu sếp ạ.
- Reacher. - Phải rồi, Reacher.
Mong anh không phiền nếu tôi hỏi, chính xác là tôi làm gì ở đây?
- Muốn rút rồi à, Franz? - Không, sếp... Reacher.
Không phải đâu. Tôi chỉ tò mò thôi.
Thấy anh mấy tuần trước ở doanh trại.
Ngăn mấy binh sĩ tranh giành gói đồ từ nhà gửi đến bị lấy trộm.
Nó là cái bánh cuối cùng.
Một cái thôi hả?
- Phải. - Vậy càng dở hơn.
Tóm lại, anh đã thương lượng dàn xếp công bằng,
quăng ra vài miếng hài, làm giảm xung đột.
Anh có cái đầu linh hoạt. Có thể hữu ích.
Được rồi, tôi phải hỏi.
Thiếu tá Reacher tập hợp đơn vị kiểu quái quỷ gì ở đây vậy?
Ta có cô kế toán keo kiệt bên Dịch vụ Kế toán.
Nhân viên bơm xăng ở Bulk Fuel.
Ta có Dave Matthews.
Ông già Moses và mấy đồng chí, từ...
Các anh từ đâu? Tôi thấy các anh bên hậu cần nhỉ?
Bọn tôi có tên đó.
Sanchez và Orozco.
Ai là Orozco?
Anh là ai, hả anh chàng nói quá nhiều kia?
David O'Donnell.
Không có ý gì nhé, bố già, nhưng sao anh lại ở đây?
Không sợ bỏ lỡ phim hay trên CBS à?
Lowrey sáu lần vô địch Cuộc thi Thiện xạ Quân đội,
súng ngắn và súng trường.
Tôi có quy tắc.
Kế hoạch tiêu tùng sau phát súng đầu tiên,
nên phát súng đầu phải là đỉnh nhất.
Tôi không phải lính thủy thắng giải bắn súng
nhưng tôi biết Lowrey bắn phát đầu tốt nhất.
Anh không nghĩ đơn vị này sẽ bị cười nhạo à?
Có thể.
Vậy sao anh gom về mấy kẻ thiếu kinh nghiệm, Thiếu tá?
- Reacher. - Reacher.
Xin lỗi.
Quân đội muốn có nơi xử lý vấn đề đặc biệt phức tạp.
Vậy nên tôi cần điều tra viên đặc biệt, không phải quân chủng thông thường.
Nếu ta đặc biệt, vì sao họ nhét ta vào cái ổ này?
Có chuyện gì với chỗ này?
Vài năm trước, chính phủ Mỹ đã đấu thầu đất trong khu này.
Họ nhập địa chỉ ngược lại
trở thành chủ sở hữu của tòa nhà này và mấy thứ khác của
Bảo hiểm Callahan đã giải thể.
Nhưng anh nói đúng. Nên cải thiện chỗ này một chút.
Xếp lại mấy cái hộp,
kê mấy cái bàn cũ này ra giữa phòng.
Làm thôi.
Không cần gọi Thiếu tá,
nhưng khi tôi nói thì phải nhấc mông lên. Làm đi.
Đi lùi về sau.
Muốn tôi lùi à?
- Tôi lùi lại rồi. - Đi lùi.
- Nhấc chân giùm đi. - Không ai làm thế hết.
Đếm đến ba. Một, hai, ba, đi.
Làm sai rồi.
Tôi làm như cô bảo mà.
Anh nghĩ chúng tôi làm cùng nhau được à?
Nhấc bằng chân.
Không biết.
Để đi nhậu xem sao.
Bảo họ là tôi mời.
Reacher.
Neagley.
Cảm ơn vì đã gọi sẵn. Vẫn còn hơi nóng bốc lên đấy.
Xem chuyến bay trên mạng, thấy hạ cánh sớm,
anh không có hành lý, tôi ước chừng thời gian.
Cà phê mới pha 90 giây trước.
Đồ ăn thì ra ba phút rồi.
Cảm ơn nhiều.
Cô lấy cái này ở đâu?
Tôi là thám tử tư, lấy gì chẳng được.
Đã lâu từ hồi Margrave.
Đã hai năm, bảy tháng, 19 ngày.
Nhìn cô ổn đấy.
Tôi vẫn thế mà.
Hồi hai năm, bảy tháng, 19 ngày trước, cô cũng ổn,
vậy thì, đúng rồi, nhìn cô vẫn thế.
Nhìn anh tàn tạ quá.
Ừ.
Vậy tóm lược chuyện Franz đi.
Mất tích sau khi rời nhà ở Brooklyn khoảng một tuần trước.
Xác được tìm ra ở dãy Catskill.
Toàn bộ lực lượng ở đó là 20 người.
Vì mất tích trong thành phố, Cảnh sát New York phụ trách.
- Sao cô biết? - Angela đã gọi cho tôi.
- Vợ Franzy. - Franz đã kết hôn?
Rồi. Đám cưới vui lắm. Có cả thác sô cô la.
Có con trai rồi.
Sao? Cuộc sống tiếp diễn khi anh đi mà, gã khổng lồ.
Còn gì nữa?
Nhắn mấy tin cho tôi vài ngày trước khi mất tích.
Muốn trao đổi với tôi vài thứ về vụ mà anh ấy đang làm.
Công việc của tôi thì nhiều, định trả lời anh ấy rồi,
nhưng chưa kịp thì Angela gọi và nói anh ấy bị giết.
Đâu phải lỗi của cô.
- Tôi biết. - Không chỉ bị giết.
Anh ấy đã bị tra tấn.
Bụng chỉ có chất nhầy. Mất nước. Không đồ ăn và thức uống.
Bị ném khỏi máy bay.
Không phải máy bay đâu.
Ở giữa nơi hoang vắng
với các vết thương do rơi từ độ cao 900m.
Máy bay có tốc độ chậm nhất là bao nhiêu, 130km/h? 160km/h là cùng?
Anh ấy sẽ bị đẩy ngang vào luồng hơi đằng sau.
Sẽ đập vào cánh hoặc đuôi.
Sẽ chấn thương trước khi chết nhưng lại không có.
Anh ấy bị ném khỏi trực thăng.
- Chân gãy không phải do bị rơi. - Lý do?
Nhìn xét nghiệm máu đi.
Đầy histamin tự do. Phản ứng khi đau dữ dội.
Không thể cao đến mức này vào lúc tử vong được.
Chân gãy là từ mấy ngày trước rồi.
Thế nên vụn ôxít sắt mới có trong vải quần anh ấy.
Bị đánh bằng một thanh sắt gỉ.
Chắc đau khiếp.
Ừ. Anh ấy bị tra tấn vì trả thù hoặc để lấy tin tức.
Rồi ném anh ấy từ trên cao xuống để tránh truy vết đạn đạo.
Mấy sinh viên đại học đi bộ lệch khỏi đường núi thì thấy xác.
Không thì ai biết bao giờ mới tìm thấy.
Vậy tiếp theo làm gì?
Anh ấy đã gọi cô, có khi gọi cả người khác trong đội?
Có lẽ không được.
Tôi đã gọi O'Donnell, Dixon, Sanchez và Orozco.
Chẳng ai trả lời.
Không có số của Swan. Văn phòng của tôi cũng không tra được.
Lúc nào cũng là chàng trai kín kẽ. Còn Lowrey?
Chết hai năm trước vì tai nạn ô tô ở Montana.
No comments yet. Be the first to leave one.