The first 200 lines.
LOẠT PHIM NETFLIX
KOTARO SỐNG MỘT MÌNH
Vậy để tớ giới thiệu lần nữa.
Đây là hàng xóm của tớ, chú Karino.
Chào mấy đứa.
Chúng cháu chào chú!
Sao mình lại rơi vào tình huống này?
Phim ạ?
Phải. Họ bảo chú cứ đi xem ở rạp để lấy cảm hứng cho truyện manga.
Chú nói là rạp phim à?
Không tránh được.
Cháu sẽ hộ tống chú như là người giám hộ.
Cứ thành thật nói là cháu muốn đi đi.
Thích thế! Tớ muốn đi xem phim ở rạp!
Vậy thì anh đưa con chúng tôi đi xem phim với nhé?
Khi nói đến rạp phim, nghĩ ngay đến Iyon!
Không, tầng trên cùng là…
Mẹ tớ bảo Iyon đắt lắm!
Tớ muốn đến hàng đồ chơi!
Karino, mau đến rạp phim nào!
Chú biết rồi. Đừng có kéo!
Đừng đùa trên thang máy!
Này, đã bảo thôi!
RẠP PHIM SHIMIZU
Không ổn rồi. Chưa gì đã mệt.
PHIM ĐIỆN ẢNH TONOSAMAN
Karino, cháu muốn xem phim này!
Hả?
- Thợ Săn Khủng Long 3 - D?
Cháu cũng muốn! Chúng sẽ nhảy ra trước mặt!
Phân cũng bay ra à?
Cháu không xem phim đó được không?
Thế nào cũng được.
Karino, cháu muốn ăn bắp rang!
Đắt quá.
Mà khoan, phải giữ thể diện trước mặt bạn bè của Kotaro chứ nhỉ?
Nếu từ chối,
liệu cháu có mất mặt vì người ta đồn rằng người giám hộ của cháu bủn xỉn?
Đành vậy. Cứ làm thôi!
Chú sẽ mua hết!
Hoan hô!
Này, cháu muốn ăn gì?
Hả?
Vậy cho ba phần trẻ em!
Ôi chao!
Suỵt! Đừng làm đổ!
Chú bảo im lặng nào! Suỵt!
Vui quá đi!
Karino, đến hàng đồ chơi thôi!
Đi nào!
Xin thứ lỗi, các bạn,
nhưng chú Karino là hoạ sĩ manga nghèo, nên chú ấy không có nhiều tiền.
Nếu chỉ một chút thì…
Chú Karino!
Hôm nay chú đến đây vì công việc mà.
Nào, chúng ta về thôi.
Ơ này!
Karino, cảm ơn chú!
Này, phải gọi là chú Karino chứ?
Vui quá đi.
Mình chẳng giỏi gì. Mình sẽ không bao giờ trông bọn nó nữa.
Sao thế? Sao lại ngồi gần vậy?
Đừng có im lặng. Nói gì đi.
Sao thế? Cháu giận chú à?
Chú chơi với bạn bè cháu vui vẻ ghê cơ.
Chú là người giám hộ của cháu cơ mà?
Xin lỗi vì đã săn sóc bạn bè cháu mà không phải cháu.
Này, nói thế nghĩa là sao chứ?
Sao chú lại cười? Chú coi cháu là đứa ngốc à?
Chú không coi cháu là đứa ngốc.
Chú sẽ xem và nghiên cứu phim khác.
Cháu muốn đi cùng chứ?
Lần này sẽ xem "Tonosaman".
Đành vậy. Cháu sẽ đi.
Xin lỗi đã để bạn chờ, tôi là Tonosaman!
Xin lỗi đã để bạn chờ, tôi là Tonosaman!
Cơ mà bộ phim này chán quá đi.
Bác không kiềm được vụ cọ má
nhưng cho bác chơi với cháu đi, Kotaro cưng!
Bác vẫn chưa gặp được con trai à?
À thì,
vợ cũ bảo bác là nó nói "không muốn gặp bố".
Nhưng hết cách rồi. Nhìn bác thì như thế này.
Bác vào nhà đi. Bác uống sữa nhé?
Kotaro cưng!
VÀI NGÀY SAU
Cậu là ai?
Hả?
Này, gì đây nào? Cậu có vấn đề gì à?
Cậu nên tự giới thiệu trước khi đặt câu hỏi.
Tớ là Sato Kotaro.
Tớ là cư dân ở chung cư này.
Sao? Vậy cậu biết bố tớ chứ?
Bố tớ sống ở đây!
Hả? Con trai à?
Con trai chú hả?
Nhầm rồi.
Bố tớ không có vẻ lông bông như chú này.
Ra vậy. Xin lỗi nhé.
Tớ không biết cậu là con bác Tamaru.
Bác Tamaru ra ngoài rồi.
Nên hãy đợi ở phòng tớ một lúc.
Được, cảm ơn nha.
Tuy nhiên, tớ nghe bác Tamaru bảo
cậu không muốn gặp bố mà?
Cậu nhầm rồi! Mẹ tớ nói đấy…
Kotaro cưng! Cảm ơn đã đợi…
Bố ơi!
Yuta? Sao con lại ở đây?
Chà, đã lâu quá rồi, bố ạ! Con đến thăm bố!
Mà Yuta, con…
Con không biết.
Về kế hoạch gặp gỡ của bố, mẹ và con.
Mẹ không nói cho con biết.
Nên con đã bí mật tìm địa chỉ của bố và đến gặp bố.
Con giấu mẹ đến đây.
Con muốn gặp bố, nên con đã đến!
Thế không tốt sao? Cuối cùng bác cũng gặp được con.
Về nhà ngay lập tức.
Hả?
Tại sao ạ?
Bác nói gì thế, bác Tamaru? Bác nên…
Bố không vui vì chúng ta gặp nhau thế này vào hôm nay.
Nếu con lại đến không đúng lịch, bố sẽ không gặp hay nói chuyện với con.
Con phải tuân thủ quy tắc.
Nhưng mẹ không nói ngày cho con…
Bố không nói về mẹ. Bố đang nói con đấy.
Vâng.
Bố sẽ gọi mẹ đến đón con ngay.
Bố sẽ bàn lại với mẹ và làm rõ.
Lần sau, cả ba chúng ta sẽ gặp vào cuối tháng.
Vâng.
Tạm biệt.
Vâng.
Bố xin lỗi vì không thể ở bên con mọi lúc.
Vâng.
Bạn Yuta đã đến tận đây gặp bác!
Sao bác lại đuổi bạn ấy về nhanh vậy?
Hình như cháu đâm bác mạnh hơn bình thường nhỉ?
Bác đã rất mong mỏi được gặp bạn Yuta mà!
Ừ, bác muốn gặp nó…
Nhưng mà, bác không muốn Yuta lớn lên thành một người
quen thói phá luật chỉ vì nó có thể làm thế.
Mặc dù bác rất áy náy vì đã để cho nó cô đơn.
Ra vậy. Vậy đó là cách bác thể hiện tình thương, bác Tamaru.
Có lẽ bố cháu cũng nghĩ như thế, Kotaro ạ.
Hả? Ý bác là sao?
Tất nhiên, bố cháu làm tổn thương cháu là hoàn toàn sai.
Nhưng bác nghĩ rằng ông ấy cũng yêu thương cháu.
Rốt cuộc thì,
làm gì có ai không thương con của mình.
Ra vậy. Bác đã cầm được nước mắt trước mặt bạn Yuta.
Cháu có lời khen.
Kotaro cưng!
Vâng? Ồ.
Hôm nay tôi vừa chuyển đến Phòng 201.
Tôi là Takei Sumire. Hân hạnh làm quen.
Hân hạnh. Tôi là Karino Shin.
Mỹ nhân lạnh lùng này, Takei Sumire,
toả ra khí chất của một phụ nữ có sự nghiệp.
Nhưng hơn thế…
Ít nhất cũng phân loại rác cho tử tế đi!
Thảo nào người lớn bây giờ vô dụng.
Đủ rồi! Sao cô không im đi?
Cô ấy như một bà mẹ hay cằn nhằn.
Chào buổi sáng!
Ồ, Kotaro cưng. Chào buổi sáng!
Chào thì chào nhưng tay vẫn làm nhé.
Chào buổi sáng, Kotaro.
Chào buổi sáng, Tiểu thư Takei.
Kotaro ngoan quá. Cháu biết tự phân loại rác của mình.
Cháu đúng là tấm gương mọi người nên noi theo!
Ồ, cô bé đó đang dắt chó đi dạo.
Cậu bé đó đang tập buổi sáng cho câu lạc bộ trường.
Cậu bé chăm quá! Ngoan quá.
Mà cô ấy lại thích khen ngợi lũ trẻ.
Trong khi lại đổ mồ hôi như tắm…
Có vẻ như cô ấy đang gắng sức với lũ trẻ.
Lời chào hỏi khi mới dọn đến.
Có trẻ em sống ở chung cư này à?
Một đứa sống một mình.
Ông Tamaru và tôi đưa đón nó đi nhà trẻ.
Sao thế?
Không có gì! Tôi sẽ phụ giúp vì ta sống cùng chung cư mà.
Tất nhiên nhỉ?
Rất có thể là cô ấy không thoải mái bên trẻ con,
mà không hiểu sao, Kotaro lại rượt đuổi cô Takei đang chật vật.
Trò cút bắt à? Cô không thua đâu!
Nó có vẻ hứng thú.
Cứ tưởng nó sẽ tinh tế với những chuyện như vậy.
Xin lỗi vì nhờ đột xuất.
Tôi bận làm nên không đi đón nó được.
Ông Tamaru cũng không có nhà.
Tôi biết là đột ngột, cô Takei,
nhưng nhờ cô đi đón thằng bé nhé?
Có được không?
Dĩ nhiên là được!
Tôi đang rảnh. Tôi sẵn lòng giúp đỡ!
Cô Takei đón cháu bằng taxi à?
Vâng. Dù chỉ là thời gian ngắn,
No comments yet. Be the first to leave one.