The first 148 lines.
Chúng là những sinh vật xa lạ.
Nguyên thủy và kỳ dị, chúng là thứ không hề giống với bất kì loài động thực vật nào mà chúng ta đã biết.
Theo dòng thời gian, cùng với nỗi sợ hãi dành cho chúng, con người bắt đầu gọi chúng bằng một cái tên: "Mushi".
Mushi nghĩa là "Trùng"
I walk ten thousand miles,
Ten thousand miles to see you.
And every gasp of breath I grabbed at just to find you.
And every single step of the way, I pay.
Every single night and day,
I searched for you.
Through sandstorms, and hazy dawns,
I reached... for you.
Tôi đi mười ngàn dặm xa.
Mười ngàn dặm xa để thấy em.
Và tôi giữ lấy hơi thở hổn hển này chỉ để tìm được em.
Tôi trả giá cho mỗi bước đi trên đường.
Ban đêm cũng như ban ngày,
tôi đi tìm em.
Qua bao cơn bão cát, và những bình minh mù sương,
tôi với tay... về phía em.
Ai đó đang đến đây.
Một người lạ mặt đang đến đây.
Ai đó đang đến đây.
Hình như mình vừa thấy cái gì đó.
Chắc là khỉ.
Nhưng mà... cỏ cây ở đây tươi tốt đến mức kỳ quái.
Vùng đất này...
Màu xanh tụ hội
Màu xanh tụ hội
Thiên bẩm.
Có những con người... đôi khi lại xuất hiện.
Người có khả năng thiên phú... để tạo ra sự sống.
Thân gửi
Ít ra mình cũng có thể viết được bằng tay trái.
Nắng chiều đang dần trở nên dễ chịu hơn.
Lá cây đỏ dần và chim chóc thì...
Dù sao thì mình cũng thuận tay trái, viết kiểu này vẫn dễ dàng hơn.
Thôi chết, phải rồi!
Những chữ viết này cũng có thể xem là hình vẽ.
Chúng là chữ tượng hình kia mà.
Trông thì đẹp đấy, nhưng mà...
Oi, quay lại đây nào, "chim"!
Cái gì thế này?
Đừng có bay lạc ra ngoài chứ?
Mực tàu?
Anh... đã thấy nó?
Ờ, rõ như ban ngày.
Cậu là... Ioroi Shinra-kun?
Vâng.
Cậu đã nhận thư của tôi chưa?
Ồ, vậy anh đây chắc là Mushi-shi, Ginko-san.
Mushi-shi : Trùng Sư
Em cũng đang định viết thư từ chối.
Trước đây em đã từng nhận được một vài lời đề nghị,
... nhưng em từ chối cả rồi.
Vì Bà ngoại em muốn thế.
"Không được để cho ai biết về khả năng của con...
... và giấu kín chuyện ấy lâu hết mức có thể."
Anh cũng thấy rồi đấy, mỗi khi em phác ra một bức họa,
... kể cả những đồ vật vô tri vô giác cũng trở nên có sự sống.
Nhưng con người không có quyền tạo ra vạn vật,
... vì điều này sẽ làm cho thần linh nổi giận.
Nên Bà đã cấm em không được dùng tay trái để vẽ nữa.
À! Không có chuyện gì xảy ra khi em vẽ bằng tay phải, nhưng hôm nọ ngón tay em bị thương...
Và anh đã thấy chuyện gì xảy ra rồi đấy.
Hiểu rồi.
Nó thật sự khiến tôi ngạc nhiên đấy.
Chính em cũng thấy hoảng sợ.
Không ngờ rằng đến cả chữ viết cũng có sự sống.
Em đã từng nhìn thấy nhiều thứ kỳ lạ sống lại.
Eh? Cụ thể là gì?
Những cây dù, những con dao, và...
Không được điều tra em thêm nữa!
Nhưng không phải là em muốn anh rời khỏi đây ngay bây giờ đâu.
Anh lặn lội đường xa lên ngọn núi này, chắc cũng đã mệt mỏi lắm rồi.
Tối nay anh nên nghỉ lại đây.
Đã lâu rồi không được chuyện trò với người khác,
... nên em thích tán gẫu với anh lắm.
Mời anh.
Món rượu hoa quả này tự tay em làm đó.
Ở đây em toàn uống rượu một mình thôi.
Eh?
Cậu sống một mình ở nơi hẻo lánh này sao?
Vâng, kể từ khi Bà qua đời 4 năm trước.
Bà bảo rằng em không được rời bỏ ngôi nhà.
Thật lòng mà nói, nếu cậu bé này sống ở nơi đông người và vô tình làm cho một vài thứ sống lại,
... người ta chắc chắn sẽ không để yên cho cậu ta.
Khả năng của cậu bé vượt quá tầm hiểu biết của con người.
Nghe cũng đoán được Bà của cậu là một người sáng suốt.
Ùhm.
Bà chăm lo cho em từng chút.
Nhưng...
Có thứ này... anh có thể xem qua được không?
Cậu vẽ chúng à?
Ừm.
Mỗi khi ở một mình là em thường hay nhìn thấy chúng.
Em luôn thắc mắc chúng là gì.
Em rất thích ngắm nhìn chúng,
... nên em vẽ chúng lại rồi cho Bà xem.
Nhưng...
Tại sao lúc nào con cũng thấy những ảo ảnh này?
Có thể là vì sức mạnh khủng khiếp mà con sở hữu.
Con không nên nhìn chúng nữa.
Dễ sợ quá! Dễ sợ quá!
Đứa bé tội nghiệp.
Cho đến khi trút hơi thở cuối cùng, Bà vẫn không tin những gì em đã nhìn thấy.
Nên có đôi lúc em nghĩ rằng ở em thật sự có cái gì đó không bình thường.
Đó là điều duy nhất mà em không thể nào chia sẻ với Bà.
Đó là vì...
... tất cả bọn này đều là Mushi.
Mushi?
Ờ, không giống với các loài côn trùng mà chúng ta quen biết.
Nói cụ thể thì nó là như vầy.
Giả sử 4 ngón tay này là động vật, và ngón tay cái là thực vật.
Con người ở đây, cách xa tim nhất, chính là vị trí đầu ngón giữa.
Càng thấp xuống dưới cánh tay bao nhiêu thì lại càng nguyên thủy bấy nhiêu.
Nếu lần theo vết, tất cả các mạch máu sẽ hội tụ tại cổ tay.
Ừm.
Vi khuẩn và vi trùng ở đây.
Đến lúc này, ranh giới phân biệt giữa động vật và thực vật hầu như rất khó xác định.
Nhưng vẫn còn những thứ thấp hơn thế nữa.
Theo cánh tay...
... qua bả vai...
... và đây là Mushi, hay theo cách gọi của một số người: Midorimono.
Midorimono: vật chất màu lục
Chúng gần như là những tinh chất của sự sống.
Vì thế nên hình dạng và sự tồn tại của chúng rất mơ hồ.
Một số người có thể thấy chúng, số khác có thể không.
Ừm! Vậy là chúng có thể tàng hình,
... như hồn ma.
Rất nhiều cái gọi là "ma", thực chất chính là Mushi.
Một số con còn ngụy trang thành con người.
Bà ngoại cậu đơn giản là không thể nhìn thấy chúng.
Rất khó để thay đổi nhận thức của người khác.
Cũng giống như là không thể truyền đạt cho người khác cảm giác về một thứ, mà không cho họ tự mình cảm nhận lấy.
Thật khó để hình dung được thứ không thể nhìn thấy... Một thế giới riêng chỉ có chúng mà thôi.
Nhưng Bà ơi, cháu không thể giấu được sự vui mừng khi những thứ này tồn tại trong thế giới của chúng ta.
Hừm, nhà tắm đâu rồi...
Trời ạ, ngôi nhà này lớn quá.
Cũ kỹ nữa chứ.
Khó tin là thằng bé sống ở đây một mình.
Cái gì đó vừa lướt qua thì phải.
Không phải là mình không biết ở đây có Mushi.
Đâu rồi nhỉ?
Heh? Dụng cụ bắt Mushi à?
Ngươi bắt Mushi bằng cái đó rồi dùng chúng làm vật trang trí ư?
Tên Mushi-shi đáng kinh tởm.
Kinh tởm?
No comments yet. Be the first to leave one.