The first 200 lines.
Edit: ivy68-HDVN
Vì chúng ta sắp cất cánh...
xin cài dây an toàn...
đặt lại khay ăn và sắp xếp hành lí.
Xin cảm ơn vì bay cùng chúng tôi. Chào mừng lên máy bay.
Chuyến bay số 82 đến San Francisco chuẩn bị cất cánh ở cổng...
Chuyến bay 63 đến New York sẽ cất cánh tại cổng 41.
Nếu bạn muốn gọi điện...
- Vậy... - Vậy...
Chúc mừng sinh nhật.
Cám ơn anh...
vì mấy món ăn.
Không có gì.
Đó là điều ít nhất anh có thể làm, là sinh nhật của em mà.
- Vậy? - Ồ, phải, đúng rồi.
Nhưng Dan đang ở nhà nên chúng ta hãy vào phòng ngủ.
Không phải chúng ta xong ở đây rồi sao?
Phải, chúng ta ăn xong bữa tối rồi.
Cái gì?
Em chỉ nghĩ đây là thời điểm tuyệt vời...
để anh tặng quà cho em.
Khỉ thật.
Amy, anh không có mua gì cả.
Em đã nói là không cần mua cho em gì mà.
Có chuyện gì vậy? Chúa ơi.
- Em khóc à? - Không.
Anh bỏ lỡ gì à, em yêu. Vậy em muốn quà à?
Garrett, em nói là không cần mua gì cho em...
nên anh muốn cho em thứ gì đó thực sự đặc biệt...
vì em là bạn gái anh mà em không đòi gì cả.
Cái gì? Được rồi, đi thôi. Anh sẽ mua quà cho em ngay.
Không phải vì món quà chết tiệt đó.
Chỉ vì món quà thôi. Từ bao giờ mà không phải vì món quà vậy?
Vấn đề lớn hơn nhiều. Còn nhiều thứ lắm.
Em đã đầu tư rất nhiều cho mối quan hệ này và em thấy rằng anh chẳng làm như vậy.
Anh còn không biết điều đó. Đúng không?
- Đúng vậy. - Chúa ơi.
Amy, thôi nào.
- Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện gọi cho em. - Lạy Chúa. Amy, đợi đã.
Là anh không nên gọi cho em hay là nên gọi cho em?
Được rồi, vậy nó có nghĩa là vậy. Tốt.
- Chúa ơi. Mẹ kiếp. - Erin, cô đến trễ.
Cám ơn, Brandy. Tôi quên mất là tôi đang chạy.
Ông ta có dùng bút đỏ với các bạn không?
Không.
- Tốt, báo cáo rất ấn tượng. - Cám ơn ông.
Tuy nhiên, cần phải sắp xếp lại toàn bô.
Và xem lại lỗi chính ta.
Tòa án ''Munincibal''? Chẳng biết nó ở đâu cả.
Cám ơn các cô.
- Cô đi đâu vậy? - Tôi 31 tuổi. Tôi là bác sĩ thực tập.
- Tôi sẽ đi phí phạm thời gian. - Tôi hiểu rồi.
Đi thôi.
Tôi yêu 1 phụ lái máy bay. Xem cái này đi.
Chúa ơi, ông ta vẽ lên nó.
Tớ vẫn không thể tin được là cô ấy chia tay tớ.
- Dĩ nhiên là cô ấy đã làm vậy, đồ đần. - Vì tớ không mua quà à?
Không phải vì món quà.
- Đừng nghĩ do món quà. - Không phải đâu.
Làm sao mà mọi người đều biết là không phải do món quà trừ tớ vậy?
- Cậu đùa tớ à? - Được rồi, đợi đã.
Tớ hiểu rồi. Đây là chuyện khó để cho qua.
Cậu buồn, cậu vào phòng, tắt hết đèn...
cậu thắp nến lên và cậu chỉ, như là...
đi vào nơi sâu thẳm của cảm xúc, 1 nơi thế này:
- Đó là cách cậu khóc sao? - Phải.
Cậu chưa từng gặp việc đó sao? Cậu khóc bao giờ chưa?
- Tớ không khóc. Tớ chẳng bao giờ khóc như vậy. - Tớ luôn khóc như vậy.
Tớ chỉ khóc vì con gái 1 lần thôi, hồi trung học, có lẽ vậy.
Tớ không biết. Có lẽ cậu không giống tớ.
Vì tớ không khóc à, ý tớ là tớ không... tớ thích cô ấy, dĩ nhiên là vậy.
Và bọn tớ vui vẻ với nhau. Tớ chẳng biết xảy ra chuyện gì.
- Tớ không biết chuyện gì xảy ra cả. - Bạn à.
- Chuyện này luôn xảy ra mà. - Cái gì?
Cậu bước vào 1 mối quan hệ nhưng không hoàn toàn cam kết.
Cậu chưa bao giờ có, từ khi tớ biết cậu.
Con gái biết được và cô ấy bỏ đi.
Và bọn tớ phải ngồi đây và nghe cậu ngạc nhiên về điều đó.
- Sau cùng thì, chuyện này xảy ra nhiều rồi. - Luôn luôn.
Không đúng. Nó xảy ra thường thôi.
Có một phần xác định.
- 1 phần xác định. - Các cậu biết không?
Mẹ kiếp cậu, mẹ kiếp cậu. Tớ đi rửa não đây.
- Có rất nhiều chuyện tự công bằng. - Cậu sẽ khóc ra à?
Tớ không khóc. Tớ chỉ đi rửa não thôi.
Rữa năo, khóc, giống nhau mà.
Cậu biết tớ đang nói gì về đàn ông khóc...
giống thế này:
Tớ không biết. Nếu cậu hỏi thì, tớ thấy cậu như muốn liếm em mình vậy.
- Không phải. - Đúng vậy đấy.
Nếu không tạo ra tiếng ồn thì...
và cậu thấy tớ thế này. Nhìn giống cái gì nào?
Cậu đang cố liếm thằng em. Không phải làm vậy.
Khi tớ liếm nó, tớ nằm ra sau, và để chân cao qua đầu.
- Cậu đã liếm thằng em của cậu à? - Phải.
Cậu cắt tóc và liếm thằng em.
Cậu như 1 con dao của quân đội Thụy Sĩ.
Chúng ta nên đi vài vòng. Mấy anh chàng nóng bỏng ở khắp nơi.
Cậu đang què đó.
Tớ còn làm được gì đây?
Được cưỡng hiếp mỗi ngày bởi 1 anh chàng với lon coca à?
Không, cám ơn cậu.
Cậu chỉ ghen tị thôi.
- Nhiều hơn vì cậu. - Cám ơn.
Đi chơi trò Bị cáo không.
- Chào anh. - Chào cô.
- Tôi thích áo của anh. - Tôi biết. Là Polo.
Anh thơm lắm.
- Là Axe. - Tôi biết.
Anh nên lấy đồng 25 xu ra đi. Tôi không định dừng chơi trò này đâu.
Nghe này...
- Chúa ơi. - Cái gì?
- Ai làm vậy? - Cái quái gì thế?
- Anh đang làm cái quái gì vậy? - Cô đang làm cái quái gì vậy?
Ai lại chen vào như vậy? Tôi gần đạt điềm cao nhất rồi.
Cô chẳng thể nào chơi được như ERL đâu. Tôi chưa bao giờ được đến đó.
Anh có biết là tôi mất bao lâu để tự đánh bại mình không?
Ý tôi là, chỉ 1 bước nữa thôi.
Đợi đã, cái gì?
Cái gì vậy nè?
Cái gì? Đợi đã. Cô là ERL à? Cô là con rồng à?
Tôi là cái gì?
Tôi đã theo ERL cả tháng rồi. Tôi chỉ nghĩ ERL là...
Tôi nghĩ ERL là ''Earl''.
Erin Rankin Langford. Chẳng ai gọi tôi là ERL.
Thật vinh hạnh cho tôi. Thật vinh hạnh cho tôi.
Khỉ thật. Tôi đã phá cô.
Tôi nợ cô 1 ly bia. Hãy để tôi mời cô 1 ly.
Tôi đang ngồi ở đó, chúng tôi có 1 bình ở đó.
Tôi sẽ thấy kì lắm nếu cô không uống 1 ly với tôi.
Được rồi.
- Tớ thấy như cậu không nghe tớ. - Tớ đang nghe đây.
Tớ đang cố tìm cách. Tớ không thể nói nếu họ đi chung.
Tớ nghĩ là họ đang hẹn hò lần đầu. Cao quá.
Phải, tớ thấy họ. Họ rất cao. Nhưng cậu có lo rằng...
- Tớ cá là cô tóc vàng đã chơi thể thao hồi đại học. - Cậu chú ý vào được không?
Chẳng có con chim bồ câu nào trong thành phố cả. Không 1 con nào.
Này các cậu, tớ muốn các cậu gặp Erin.
Erin, đây là bạn tôi. Đây là Box và Dan.
Xin chào, các anh khỏe không?
- Chào cô. - Chào cô.
Tớ phá trò chơi của Erin nên tớ nợ cô ấy 1 ly.
Tên khốn đưa mặt hắn vào màn hình của tôi.
Cái gì? Anh lại làm thế?
- Chính xác. - À, không tệ đến thế.
Kiểm tra, 1.
Được rồi, mọi người.
Đã đến giờ cho vòng giải đố tối nay.
Các bạn đã biết luật rồi. Chỉ 2 đội thôi.
Không đánh nhau, không...
Khỉ thật, Terry! Tôi vừa bị giật này.
À, đừng có đưa mặt vào nó.
Tôi chẳng có đồ bảo hộ gì cà, Terry.
Này, ở đây có người đầy cảm xúc vì vừa chia tay...
- Có muốn làm 1 đội không? - Dĩ nhiên.
Chỉ đừng làm tôi thua, được chứ? Trông anh không thông minh lắm.
Đất nước nào có đất sống khô hạn nhất thế giới?
Có phải là A, Syria?
Ai Cập.
Được rồi, hãy đợi tôi đọc hết đáp án trước khi trả lời.
Ai Cập, câu trả lời là Ai Cập.
Hay lắm. Lạy Chúa.
Album nào đã đứng đầu hầu hết các tuần trong bảng xếp hạng 200?
Phần tối của mặt trăng.
- Terry, họ vẫn cắt lời tôi. - Vậy hãy nói nhanh lên.
700 và 41 tuần, nếu như cô không biết.
Thứ gì anh cũng tệ. Thật tốt là có thứ anh biết.
Phải, à, tôi không tệ thế đâu. Đó là 1 phần của công việc mà.
Tôi làm ở hãng thu âm Diesel. Đó là 1 thương hiệu.
- Vậy à? - Phải.
Từ ''thu âm'' làm tôi hoảng.
Cô làm nghề gì?
Tôi làm cho tờ báo Lính canh New York.
- Vậy à. - Đó là 1 tờ báo.
Có bao nhiêu cách để thối tiền cho 1 đô?
1 đô, nếu rách, chẳng có giá trị gì cả.
Bị loại.
Tuyệt, 9 tuần 1 lần.
- Cô bị dính 1 chút sốt ở đây - Ở đâu?
Gần như cả chỗ này.
Nhóm Rolling Stone lấy tên từ đâu?
- Muddy Waters! - Mẹ kiếp các người!
Đã quá.
Tuyệt!
Chúa ơi!
Vậy anh là người hâm mộ Tom Cruise à?
Ừ, trong nhóm của tôi, tôi là người hâm mộ phim Không Chiến.
- Thật à? - Phải.
Thực ra thì, tôi thích tất cả các phim về loạn luân đồng tính, và phi công.
- Quá nhiều à? Có thua cô không? - Không, không.
Không Chiến là loại phim anh thích phải không?
- Ngay kia kìa. Có vấn đề gì à? - Không có gì.
- Đó là cái hay nhất. - Phải, rất tuyệt vời.
Đợi đã, cô thích loại phim nào?
Thật ra, tôi sẽ nói thật trong 1 phút từ lúc này.
Được rồi, đợi đã.
Tôi rất muốn cho anh biết phim yêu thích của tôi.
Chúa ơi, làm ơn đừng nói ra. Chiến thắng của ý chí à.
Đừng có thích 1 tủ quần áo Đức Quốc xã hay thứ gì đó lạ lẫm...
vì thứ này rất tuyệt.
No comments yet. Be the first to leave one.