The first 200 lines.
Chắc hẳn tất cả chúng ta đều đã nghe tới một thành phố không bao giờ ngủ.
Thế còn các bà mẹ không bao giờ ngủ nổi
vì con trai họ đã chuyển lên thành phố rồi chẳng thèm điện về luôn thì sao?
Đây là câu chuyện về ba bà mẹ như thế cùng ba đứa con trai của họ.
Dừng xe!
Xem ta đang ở đâu này.
Mấy người đúng là lũ khốn nạn.
- Đến lúc rồi mà, Daniel. - Rồi, biết rồi. Tớ còn đang tính mà.
- Cậu quyết rồi mà, mua cả nhẫn rồi kìa. - Ờ.
- Cậu sắp đính hôn! - Ừ.
- Ngay bây giờ hả? - Hay thế còn gì?
Tớ không cầu hôn Erin tối nay được đâu, đang say mà còn ngồi trên xe với gái nữa.
- Không có ý gì đâu nhé. - Ý tớ là...
- Đâu có, tụi tớ đến nhà Matt bây giờ mà. - D, bạn hiền ơi, đi ra đi mau lên.
- Nhanh nào. - Bai.
Nào.
Nghe này...
Cậu đang rất hạnh phúc với Erin đúng không.
Chưa bao giờ hạnh phúc đến thế từ hồi tớ gặp cậu năm...
lớp sáu ấy.
Ê! Còn nhớ cái lần cậu bảo từ giờ đến cuối năm cậu sẽ viết xong
cuốn tiểu thuyết đầu đời, tính đến giờ là được ba cái từ-giờ-đến-cuối-năm rồi nhỉ?
- Động viên tệ quá đấy. - Nhưng mà đúng thế còn gì.
Cô ấy ngon lành thế mà, cậu mà không chịu làm thì để đấy tớ.
Đấy, động viên thế ổn hơn đấy.
- Erin! - Thôi được rồi.
Cưng ơi! Erin!
Nhân tiện nhé, đây là
- lý do tụi mình nghỉ chơi với nhau đấy. - Thôi, nghe tớ đây này!
Sẽ lãng mạn lắm nhỉ.
Đây chính là câu chuyện mà cô ấy sẽ kể lại cho đám nhóc nhà cậu sau này đấy.
Cô ấy sẽ kể, "Đấy chính là cái đêm mà bố các con chạy rầm rầm lên cầu thang,
rồi quỳ một chân xuống..."
và cầu hôn cô ấy.
Nghe có khác gì truyện ngôn tình không cơ chứ.
Chuẩn ngôn tình luôn.
Ờ, cũng đúng.
Sẽ là một câu chuyện hay đấy chứ.
Chúng tôi từng có mặt và chứng kiến mọi sự kiện lớn nhất trong cuộc đời chúng,
vậy mà giờ đây được chúng báo tin là may mắn lắm rồi.
Erin ơi!
Daniel?
Cái quái gì thế này?
NETFLIX GIỚI THIỆU
Làm mẹ sẽ có nhiều chuyện bạn không được biết đâu.
Đó, thật ra, chính là điều khiến chúng tôi xích lại gần nhau hơn
khi mối quan hệ bạn bè của lũ trẻ đã chắp cánh cho tình bạn giữa chúng tôi
tại một sân chơi ở xứ Poughkeepsie này.
Chúng tôi đã trải qua vô vàn kỉ niệm bên nhau.
Lễ tốt nghiệp, dạ hội, những cái đầu gối xây xước,
những lần ghé thăm phòng cấp cứu,
những kì nghỉ lễ gia đình, những ngày tồi tệ, những công việc tồi tệ,
vậy mà khi phải đối mặt với mọi giai đoạn khủng hoảng và xa lạ,
thì giải pháp mà chúng chọn luôn là "bạn bè".
Kia là Gillian.
Trong nhà cô ấy vẫn có bóng dáng trẻ con,
mỗi tội chúng không phải con cô ấy.
Sao hôm nay em lại dạy?
Em dạy có mỗi một ca thôi mà.
Thằng bé muốn học để chơi bài này cho mẹ nó nghe.
Nó vẫn quý mẹ nó lắm.
Daniel nhắn tin cho em rồi mà.
Nhắn tin thì có khác gì bảo là "con không muốn nói chuyện với mẹ" đâu cơ chứ.
Nó bảo nó nhớ chúng ta lắm.
Ngoan thế còn gì.
Nói điêu đấy.
Thôi coi như là điêu kiểu ngoan đi.
Còn đây là Helen.
Cứ trẻ mãi không già thôi.
Ít nhất là trước công chúng.
Frank à, em đi làm nốt mấy thứ rồi qua nhà Carol nhé.
À em có thể bảo cô ấy là ngay ngày mai anh sẽ bán được nhà cho cô ấy luôn
nếu cô ấy chịu đưa anh cái danh sách, được chứ?
Anh lại xịt sơn lên đầu đấy à?
Anh cao mà, không ai nhìn thấy được đâu.
Lúc anh ngồi thì có đấy.
Carol nói mồm thì hay lắm, Frank à,
nhưng chẳng bao giờ chị ấy bán nhà đâu.
Có khi anh phải nhét chị ấy vào trong thì mới bán được ấy.
Ba người chúng tôi không còn gặp nhau thường xuyên như trước nữa.
Mấy đứa nhóc ra ở riêng cả rồi.
Chồng thì cũng đến rồi lại đi.
Nhưng có một truyền thống thì vẫn bền bỉ theo thời gian.
- Ôi, thật vui khi ta vẫn tụ tập thế này! - Chúc mừng Ngày Của Mẹ!
Không chồng không con khéo lại vui ấy.
Em mua bánh rán này.
Còn tớ thì mang một chai bourbon đây.
Chả lẽ hôm nay mà lại uống mimosa à? Ngày Của Mẹ cơ mà.
Biết thế em đi Uber đến.
Này, hình như cái gã ở cửa hàng rượu ban nãy muốn tán tỉnh tớ thì phải.
Ôi, tớ chẳng nhớ nổi lần cuối tớ được tán tỉnh là từ bao giờ nữa.
Cá là cậu được suốt ấy chứ, chỉ là do cậu không đáp lại thôi.
Đáp lại là sao? Chị có chồng rồi mà.
Ờ thì, chuyện hôn nhân của chị có được hoàn hảo như em đâu Gillian.
Với lại, tán tỉnh đâu phải ngoại tình đâu,
chỉ là kiểu tự động viên tinh thần một chút thôi mà.
Như kiểu em vẫn còn hấp dẫn về mặt tình dục vậy.
Ồ, vậy là thể dục tình dục.
Đúng rồi, phụ nữ tụi mình nên thể dục tình dục mỗi ngày đấy.
Hay quá, lại thêm một việc nữa mà tớ không làm được.
Thôi đi, có cái gì mà chị không làm được.
Cái bàn tiệc thịnh soạn chưa này.
Và chị lúc nào cũng xung phong làm cả.
Thôi cho xin đi, tại vì một tuần chị đi dạy vẽ ở nhà dưỡng lão có hai buổi thôi.
Chị có phải Mẹ Teresa đâu.
Nhìn nhà chị nữa này, sạch bong sáng bóng luôn.
Bí quyết để giữ nhà sạch là gì biết không?
Là chồng chết đấy.
Ôi Chúa ơi, nghe u tối hơn so với chị tưởng tượng thì phải.
Đâu có, bí quyết dọn nhà bổ ích đấy chứ.
Lại được cả mấy bó hoa này nữa?
Cứ mỗi năm lại một to hơn. Matt gửi về hả?
Ừ, mới chuyển đến sáng nay đấy.
Matty đúng là cậu con trai lý tưởng, chuyện gì nó cũng nhớ nhỉ.
Nó có đang hẹn hò ai không thế?
Làm gì có thời gian mà hẹn với chả hò.
Nó đang bận hỗ trợ phát hành cái cuốn tạp chí thể thao gì gì ấy.
Cho nên lu bu làm suốt, xong rồi đi tập, rồi về ngủ thôi, nó bảo tớ thế.
Thằng Paul nhà tớ cũng chả khác gì, chả bao giờ thấy kể chuyện hẹn hò gì cả.
Trời ơi, em thì chỉ ước thằng Daniel bỏ con bé Erin đấy đi để yêu đứa khác thôi.
Con bé ấy có xứng với nó đâu. Em bảo nó rồi mà.
Xong rồi thì sao?
Xong nó huỷ kết bạn với em luôn.
Thấy chưa? Đấy chính là lý do chị không dùng Facebook đấy.
- Xem hồi bé tụi nó dễ thương chưa kìa? - Tụi mình hồi xưa cũng thế mà nhỉ?
Em thành bà già đầu 5 từ bao giờ vậy?
Ôi dào ôi, sau chị mấy năm lận đấy, bớt cằn nhằn mà lo tận hưởng tuổi xuân đi.
Tớ thích điều đó ở tụi mình nhất đấy, chẳng giấu giếm tuổi tác gì cả.
Em thì thích một cái là tụi mình chẳng cần phải giấu giếm nhau bất cứ thứ gì.
Đấy nhìn mà xem, mình em vừa nốc nguyên cả cái bánh rán trước mặt hai người.
Chẳng cần phải giả vờ giả vịt ăn một nửa cái.
Thế mới là bạn bè chứ.
Chuẩn luôn.
Thật ra là chị tự gửi hoa cho mình đấy.
Chị làm thế cũng được một thời gian rồi.
Cứ mỗi năm cảm giác lại tệ hơn một chút,
cho nên chị phải gửi bó hoa to dần lên.
Ừ...
Đừng bảo chị gửi kèm cả thiệp đấy nhé?
Không mà!
Làm gì có chuyện chị tự viết thiệp cho...
Ờ có.
Thế năm nay thiệp viết gì?
Mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất trần đời.
Quá hay.
Thì đúng là thế mà.
Thứ con cái gì mà quên cả Ngày Của Mẹ nhỉ?
Thế thứ con cái gì lại nhắn độc một cái tin chúc mừng Ngày Của Mẹ chứ?
Cho xin ít bourbon xem nào.
Thằng lười này! Ít ra cũng mua tặng mẹ mày muối tắm chứ. Khó khăn thế sao con?
Một cây nến, một cái khung ảnh chẳng hạn, cái gì chẳng được.
Sao tớ không nghĩ ra vụ tự gửi hoa nhỉ. Ý tưởng hay đấy.
Daniel đang ở Long Island mà không thể gọi về cho em hay sao?
Trời đất, em còn đang định làm mối cho nó con bé này cơ.
Thế mà thằng nhãi thậm chí còn không chịu gọi lại cho em luôn.
Paul thì chả thèm quan tâm gì đến chị nữa từ hồi chị cưới Frank.
Thằng Matt thì từ hồi đám tang ông Finn đến giờ chẳng thèm về thăm nhà luôn.
Mà đợt đấy nó về cũng như không.
Về có 16 tiếng, xong còn khư khư cái đôi giày thể thao của nó nữa chứ.
Nói gì thì nói thì đôi đấy vẫn đẹp thật. Gucci mà lại.
Tụi mình đã làm gì sai cơ chứ?
Chúng ta đã làm đúng tất cả mọi thứ. Đấy chính là cái sai của chúng ta đấy.
Chúng ta dạy dỗ lũ nhóc trở thành những con người độc lập, tự chủ,
nên bây giờ chúng nó mới... chúng nó mới chẳng thiết tha gì chúng ta nữa cả.
Bao giờ có con chúng nó mới lại cần đến mình,
- lúc mình lên chức bà nội rồi ấy. - Làm bà nội thì vui vẻ gì đâu, nhưng...
nói thật tớ cũng muốn có được một tấm thiệp mừng Ngày Của Mẹ lắm.
Tình mẹ.
Tạm dịch là cái cảm giác nôn nao khi đứa con của bạn ngày một trưởng thành,
thì bạn cứ ngày một bị tách rời khỏi nó, dần dà nhưng liên tục không ngừng nghỉ.
Vô nhân đạo ngang ngửa với bị trấn nước về tinh thần vậy.
Định nghĩa tình mẹ hay nhất mà chị từng được nghe đấy.
Đến giai đoạn này rồi thì cảm giác chẳng giống tình mẹ nữa,
mà là "tình lạ" thì đúng hơn.
Ôi lạy Chúa tôi, nhất trí luôn.
Tớ cũng không muốn làm "người lạ" đâu.
Em thì khác gì đâu. Nhưng mà mình làm gì được bây giờ?
Không lẽ phóng xe đến Manhattan, đánh úp căn hộ của tụi nó hả chị?
Không, mình phải tôn trọng không gian riêng của tụi nó cơ,
để tụi nó tự lập cơ,
vân vân và vân vân.
Trừ một việc...
hôm nay là Ngày Của Mẹ.
- Mau lên nào Carol, lên đường thôi! - Lên đường thôi.
Đi nào.
Xong hết rồi. Đi thôi.
Chị cần hành lý của người lớn rồi đấy.
Đây là cái cặp lấy may em mang về từ tận Guatemala đấy.
Lên đường thôi!
Chân đi bốt đấy nhé.
Nghe chưa hả mấy thanh niên?
Tụi mình đi thi America's Got Talent cũng được đấy nhỉ.
Cây cầu cũ bị làm sao thế?
Hình như hơi bị lún...
một tẹo thì phải.
Hình như rượu bourbon vừa hết tác dụng rồi thì phải.
Này, tụi mình đã nghĩ kĩ chưa?
Nhỡ tụi nhóc không muốn gặp mình thì sao?
"Mẹ" không chỉ là danh từ đâu, mà còn là động từ nữa đấy.
Mà động từ là phải đi đôi với hành động.
No comments yet. Be the first to leave one.