The first 200 lines.
Cô muốn gì?
Tôi muốn biết liệu một phụ nữ có thể kế vị vương quốc Kattegat không.
Ý cô là sau khi Ragnar chết đi?
Phải.
Trù tính cái chết của các quân vương không phải là khôn ngoan.
Tôi vẫn muốn hỏi.
Phải, ta đã thấy rồi.
Đến một ngày, một phụ nữ sẽ cai trị Kattegat.
Đó sẽ là tôi chứ?
Ông biết sự thật nhưng ông sẽ không nói.
Ta nói chừng đó đủ rồi.
Không.
Không!
Các vị thần đã tới đây rồi.
Họ đang dõi theo.
Vui không, Ivar?
Tránh đường!
Coi chừng làm em gãy xương đấy!
Tránh đường!
Nó thích đấy.
Muốn chơi nữa không?
Nhanh nữa!
Các cậu bé đâu rồi nào?
- Bjorn! - Bjorn!
Lại đây!
Để anh xem nào.
Ubbe. Hvitserk. Sigurd. Ivar.
Ivar!
Ồ, các em đều lớn quá rồi.
Hoàng hậu Aslaug.
Tôi đã khắc những chữ này cho ngài.
Chúng sẽ giúp ngài bình phục.
Tôi hứa đấy.
Cảm ơn.
Nói đi.
Vì sao Porunn lại bỏ đi vậy?
Không ai biết lý do. Một đêm nó đột nhiên biến mất.
Đến giờ, dường như là đã lâu rồi.
Con bé để lại con gái của cháu.
Đừng lo, chúng ta sẽ chăm sóc nó.
Để đó.
Nâng lên.
Cái này cho em, Ivar.
Cái gì đây?
Vậy, Paris quả là đúng như những gì Athelstan đã nói.
Vâng, và là mọi thứ Ragnar đã ao ước.
Và còn hơn thế.
Hôm nay ta tiếc thương những người đã mất,
nhưng chúng ta nên tự hào về thành quả đã đạt được!
- Đúng vậy! - Đúng vậy!
Đây là một ổ khóa của cánh cổng Paris!
Ta đã tự tay chặt nó ra.
Thế chứ!
Bjorn!
Paris đã giúp chúng ta trở nên giàu có!
- Phải! - Phải!
Nhưng giàu có chỉ mang một ý nghĩa!
Để thỏa mãn các mơ ước của ta.
Không gì có thể ngăn chúng ta!
Hiện Ragnar đang lâm trọng bệnh.
Sự thật là có thể ngài sẽ chết.
Nhưng vua của chúng ta là ai?
- Ragnar! - Ragnar!
Và chúng ta nguyện trung thành với ai?
- Ragnar! - Ragnar!
Và chúng ta chịu ơn ai?
- Ragnar! - Ragnar!
Chính Ragnar đã luôn thể hiện lòng tri ân
với những người đã tin tưởng ở ngài.
Ví dụ như...
người bạn trung thành,
vị tu sĩ người Anh, Athelstan.
Người đã giúp ngài hiểu biết nhiều điều.
Ragnar luôn khẳng định rằng chúng ta tới Paris
là vì Athelstan!
Do vậy...
ta ra lệnh bắt giữ Floki vì tội sát hại Athelstan.
Không, Floki, đừng!
Điều ta làm là vì lợi ích chung,
vì tất cả chúng ta!
Ta chẳng có tội lỗi gì hết.
Cháu không nhớ sao, Bjorn?
Chúng ta đã nói chuyện thế nào về gã tu sĩ Kitô đó,
và cháu cũng đã sợ sự ảnh hưởng của hắn đến cha cháu?
Sao cháu không thừa nhận đi?
Thừa nhận đi!
Hai người sắp trở về Hedeby à?
Phải. Ngày mai mẹ sẽ đi.
- Có nhiều thứ cần làm. - Tất nhiên rồi.
Nhưng hãy nhớ ta sẽ công kích Paris lần nữa,
sau khi đã bổ sung lực lượng.
Thật mong tới lúc đó, Bjorn Sườn Sắt.
Hôm nay con nói rất tốt. Mẹ tự hào về con.
Phải có ai đó làm vậy mà.
Và, Bjorn, xin hãy báo cho mẹ nếu...
Nếu Ragnar qua khỏi hay không.
- Lagertha kìa! - Lagertha kìa!
Chúng ta về tới nhà rồi!
- Tôi muốn gặp anh ấy! - Anh ấy đâu?
- Einar! - Tộc trưởng Kalf. Bạn của tôi.
Cho cháu đấy.
Thấy không?
Erlendur,
con trai Vua Horik.
Vậy, đây là gì vậy?
Một vũ khí của bọn Frank. Chúng gọi nó là cái nỏ.
Tôi nghĩ nó sẽ rất hữu dụng.
Có lẽ vậy.
Nhưng không hữu dụng bằng thứ này.
Ông nên đem chôn. Giấu chúng đi. Để dành tới khi ông chết.
Tôi không thể đợi lâu vậy được.
Hỡi người dân Hedeby.
Hãy xem chúng ta đã mang được gì về từ Paris.
Không chỉ ta,
mà còn cả Lagertha nữa.
Trong...
trận chiến khốc liệt
xảy ra quanh những bức tường và cổng thành của Paris,
trận chiến mà các nhà thơ sớm đây thôi sẽ ca tụng,
ta đã cứu mạng Lagertha.
Và bà ấy đã cứu mạng ta.
Nên ta đề nghị, mặc dù ta và bà ấy không phải vợ chồng,
Lagertha và ta sẽ chia sẻ ngôi tộc trưởng,
và cùng trị vì ngang hàng.
Là tộc trưởng của mọi người, ta quyết định điều đó.
Xin hãy dừng lại đi!
Dừng lại đi!
Để anh ấy yên! Dừng lại!
Làm ơn!
Dừng lại! Đừng ném nữa!
Để anh ấy yên!
Để anh ấy yên!
Để anh ấy yên! Dừng lại!
Dừng lại!
Dừng lại!
Để anh ấy yên!
Đi khỏi đây mau!
Đi khỏi đây mau!
Cháu hạ nhục ta thế này đây, Bjorn,
vì ta đã đứng về các vị thần.
Nào, tiếp tục đi.
Lối này. Nào, mau lên!
Các quý vị, hôm nay tôi có món hàng đặc biệt đây.
Xin mời vào. Hãy xem đi.
Nhìn con bé này đi. Nó có giá đặc biệt đấy, bạn của tôi.
Được không?
Lùi lại. Mau lùi lại.
Hoàng hậu đang tới!
Lùi lại. Hoàng hậu kìa! Hoàng hậu đang tới. Lùi lại!
Những người này là ai?
Chúng là từ Paris, và để bán, thưa Hoàng hậu Aslaug,
cũng xin nói, với một giá rất tốt.
Cha!
Con lớn thêm nhiều quá, cậu bé.
Cha tỉnh rồi.
Không gì qua được mắt con nhỉ, Ubbe?
Cha đã khỏe lại chưa?
Cha vẫn sống...
Thật không may.
Không may ư?
Con muốn làm vua một ngày nào đó chứ?
- Tất nhiên ạ. - Vậy à?
- Vâng. - Vâng à?
Vậy thì hãy lấy cho cha ít bia.
Con sẽ báo với mẹ!
Mẹ ơi,
cha tỉnh dậy rồi.
Thế mẹ không quan tâm sao?
Tất nhiên mẹ quan tâm chứ.
Hãy đi loan tin rằng Vua Ragnar đã sống!
Chào, Angrboda.
Con có gì cho cha vậy?
Con giúp cha chứ?
Cảm ơn con.
Ôi, ngon quá.
Ragnar đã tỉnh lại rồi.
Angrboda,
con đi cho lũ gà đằng kia ăn đi.
Ngài sẽ giết anh.
Anh đã sai lầm khi khắc những chữ đó.
Vì sao anh lại tìm cách giúp ngài?
Anh bị làm sao vậy chứ?
Helga...
Người vợ xinh đẹp, chung thủy của anh.
Người mẹ của con gái anh.
Helga...
Xin hãy giúp anh bỏ trốn.
Xin em.
Giúp anh, Helga! Hãy giúp anh!
Giúp...
- Ubbe à. - Cái gì vậy anh?
Anh không rõ nữa.
Trông nó giống một con đường.
Và đó là biển.
Có lẽ vậy.
Anh tìm thấy nó ở đâu?
Trong một ngôi nhà ở Paris.
Chủ nhân của nó rõ ràng đã nghĩ
nó quan trọng hơn tất cả những thứ khác của hắn.
Hắn chiến đấu kiên cường để giữ nó.
No comments yet. Be the first to leave one.