The first 199 lines.
Ross. Ba đôi. Ưu đãi của chuỗi của hàng hamburger được yêu thích của nước Mỹ.
Louis thắng vụ kiện tập thể đó à?
Đoạn tôi thích nhất đấy.
Cậu không biết lời đúng không?
Đến tôi còn không biết lời, Louis.
Giờ ta đang hành luật ở đây
hay thử giọng cho đội hợp xướng?
Nó được gọi là tinh thần đồng đội.
Và tôi vừa thắng $100 triệu trong một vụ tái thẩm.
Tôi không thể thắng những vụ như vậy
vì ngay từ đầu tôi chưa tưng thua.
Thế chuyện gì nào? Nước hoa mới à? Hay là có tí ghen ghét đây?
Tôi ngạc nhiên là anh... không nhận ra mùi nước hoa của vợ anh.
Tôi biết. Anh chưa kết hôn.
Vẫn còn hài.
Anh biết là ta đang ăn mừng người béo nay còn béo hơn, phải không?
Nếu cậu muốn làm việc tốt, lẽ ra nên giả làm bác sĩ.
Danh thiếp.
Phải. Sai lầm của tôi nay thành chính thức.
Đi theo tôi.
Và học cái lời nhạc chết tiệt của Harvard đó đi, được chứ?
Oakhurst Capital đã đồng ý với thỏa thuận trị giá $200 triệu.
Ta đã sắp về đích rồi.
Làm thế nào để ta bảo vệ được thương hiệu?
Hợp đồng rất kín kẽ.
Vấn đề duy nhất ở đây là khiến Công ty đồ chơi Joyful chấp thuận.
Tôi sẽ xem xét kỹ lưỡng nó với Joy từng điều khoản một.
Thủ tục cơ bản trong cuộc họp là để điện thoại của cậu ở chế độ yên lặng.
Nếu nó đã reo, cậu trả lời.
Không phải ở đây.
Đừng thấy vội quay lại khi cậu xong.
Ai đây nhỉ?
Tao, Trevor đây. Đừng gác máy.
Tao chỉ được gọi 1 cuộc thôi. Tao đang ở trong tù.
Tao đã cố để nhảy xe buýt này tại Cảng Authority. Tao đã say.
Mọi chuyện hỏng hết cả. Nghe này, tao biết ta chưa nói chuyện từ hồi đánh nhau đến giờ,
Nhưng tao không biết gọi ai nữa cả.
Tao xin lỗi.
Xin lỗi.
Được rồi.
Tao sẽ trả lại cho mày.
Tốt. Vì tiền bảo lãnh của mày ngốn hết tất cả số tao có trong ngân hàng rồi.
Vấn đề là, tao không có tiền.
Mày đang nói gì thế?
Mày kiếm được $10,000 một tháng bán cỏ mà.
Nó mất cũng nhanh như khi kiếm được.
Kiếm được?
Tao bỏ rồi. Không mua bán gì nữa.
Vớ vẩn.
Nghiêm túc đấy. Sao khi ta đánh nhau,
mọi chuyện bắt đầu đổ vỡ.
Jenny chia tay với tao.
Tao đã không biết.
Tao nhận ra là tao cần thay đổi.
Tao thậm chí còn bán cả cái điếu.
Mày đã làm gì với bạn tao thế?
Còn phải nói. Nhìn mày xem.
Nhìn như em trai Gordon Gekko ấy.
Gordon Gekko: nhân vật chính phim Wall Street 1987
- Được rồi. - Đang làm việc ở Wall Street à, thằng bạn?
Sao mày gọi tao, Trevor?
Mày là người duy nhất tao biết sẽ tới.
Mày muốn tao làm gì?
Nữa?
Tất cả những gì tao quan tâm bây giờ là giữ cho hồ sơ trong sạch.
Mày không tình cờ biết tên luật sư giỏi nào nhỉ, đúng không?
Không. Tao không biết.
Sao giờ phải vội thế?
Cậu đã phí phạm 10 phút cuộc đời tôi rồi mà.
Làm ơn nói với tôi anh không đợi 10 phút chỉ để gắt gỏng với tôi.
Tôi đang chờ cậu đem giấy tờ tới
để tôi có thể kết thúc một thỏa thuận cấp phép trị giá chín con số.
Nếu điện thoại cậu mà kêu khi tôi đang nói chuyện với Ray,
tôi sẽ ném nó ra khỏi xe khi nó vẫn đang gắn với tay cậu đấy.
Eddie Hope và Mannish Boys.
1959. Ba lần đoán.
Những ba lần?
Anh xúc phạm tôi đấy, Harvey.
Đưng lo, ta sẽ không muộn đâu.
Được rồi. Tên của hãng thu âm là gì?
Marlin Records.
Ai cover lại vào những năm cuối 60?
A, tôi muốn nói là The Stones, nhưng...
Anh cần thêm vài lần đoán không?
Ôi trời ơi.
Đúng là lái xe riêng nhỉ?
Anh nghĩ mình không cần nhường đường sao?
Cái gì? Nhường đường á?
Anh đã vượt đèn đỏ.
Cái đèn đó mới chuyển vàng thôi.
- Không, không phải thế. - Anh đang bảo tôi nói dối à?
- Lùi lại đi. - Tự lo chuyện của mình đi, được chứ?
À, tôi dang lo chuyện của mình đây.
Ai đấm ra một cú thôi, tôi sẽ giới thiệu người đó với dùi cui điện đấy.
Trình bảo hiểm đi. Tôi sẽ nghe từng người nói một.
Dù tôi thật sự rất muốn giải quyết cho xong, nhưng tôi đang bị muộn cho cuộc họp.
Anh sẽ không đi đâu cả, tôi cần lời khai của cả anh nữa.
Đây là giấy tờ của tôi.
Tôi cần cậu chăm sóc thân chủ đến khi tôi tới đó.
Đừng nhắc tới bản hợp đồng.
Bà ấy có hỏi,
cứ gật đầu và cười đẹp vào.
Bà McAfee. Tôi là Mike Ross. Tôi làm việc cùng Harvey.
Ô, ra cậu là tên nhóc được bảo trợ mà cậu ấy cứ nhắc mãi.
Anh ấy nhắc mãi à?
Thì, cậu ấy có đề cập đến cậu.
Với Harvey, thế là nhiều rồi.
Anh ấy bị muộn vài phút hôm nay. Vấn đề xe cộ ấy mà.
Tôi đang định uống trà với các cưng.
Cậu có muốn tham gia không?
- Tôi rất thích. - Tốt.
Và làm ơn đi, gọi tôi là Joy.
Được rồi, Joy.
Đây là các cục cưng.
Susie, Sarah, Stacy, Sinclair, và Sabrina.
Susie, lễ phép của cưng đâu rồi? Bắt tay với chàng trai trẻ đó đi nào.
Đùa tí thôi. Tôi biết chúng là búp bê.
Chúng được đặt theo tên mấy đứa con gái tôi.
Thực ra tôi mở công ty cũng vì chúng.
Cậu biết không, chúng không phải lúc nào cũng giống lũ búp bê rẻ tiền, làm từ nhựa
của Tàu như những ngày này.
Mẹ của cậu tự tay làm chúng cho cậu.
Tôi muốn con gái tôi cũng được trải nghiệm những chuyện đó.
Và giờ thì đây, ba mươi năm sau.
Giấc mộng tệ nhất của bậc cha mẹ.
Ý bà là sao?
Những thiên thần nhỏ này, họ bán chúng với giá $90 một con.
Tôi lớn lên không có quản gia đâu, cậu biết đấy.
Tôi phải công nhận, thê này thật tuyêt.
Tham gia vào một dự án như một thỏa thuận cấp phép.
Sao lại tuyệt nhỉ?
Thì bà của tôi sẽ chẳng bao giờ làm nổi thứ này.
Bà đã nghỉ hưu được 10 năm rồi.
Việc đó ảnh hưởng thế nào với bà ấy?
Bà sống gần căn hộ của tôi. Tôi đến thăm bà một tuần một lần, nên...
Rất tử tế đấy.
Không. Không, không phải đâu.
Bất cứ khi nào tôi cần bà, bà luôn ở đó.
Dù việc gì đi nữa. Bà sẽ ôm tôi.
Bà sẽ nói rằng mọi chuyện sẽ ổn.
Dù rằng không thế.
Và giờ khi bà cần tôi,
tôi lại luôn có việc, và tôi...
Tôi rất xin lỗi. Vâng?
Đừng có bao giờ trả lời điện thoại trước mặt thân chủ.
- Nhưng là anh mà. - Chuyện sao rồi?
Thật ra thì, bọn tôi đang có tiệc trà.
Tôi biết cậu là kiểu thích chơi búp bê mà.
Chuyển máy cho Joy đi.
Bà McAfee. Là Harvey.
Joy, tôi xin lỗi. Tôi phải đổi lịch hẹn.
Không cần xin lỗi đâu.
Tôi thích cậu này.
Tôi sẽ trả cậu ấy lại sau khi xong tiệc trà.
Nói với tôi là cậu đã không yêu cầu thân chủ một túi bánh doggie đi.
Tôi biết nói sao đây? Stacy khăng khăng mà.
Tôi vừa nói chuyện với luật sư trưởng của Joy McAfee.
Có vẻ như cô ấy đã đổi ý.
Cô ấy muốn ít hơn vào đĩa của mình, không phải nhiều hơn.
Tôi tưởng cậu tới để giải quyết chuyện đó.
Ta cần số tiền búp bê đó.
Tôi sẽ giải quyết nhanh thôi.
Harvey, mất 5 tháng ta mới hoàn thành bản hợp đồng đó.
Làm ơn đừng để tôi đốt bàn của cậu.
Tôi...
Tất cả những gì cậu cần làm là uống trà với lũ búp bê.
Donna, lên lịch một buổi tiệc trà khác với Joy càng sớm càng tốt.
Và nhắn tin cho tôi tên mấy cưng bà ấy.
Ôi, sốc làm sao. Anh không tự mình nhớ nổi tên của các em.
Mỗi của em thôi, Debbie.
Thấy không, nó buồn cười vì tên em là Donna.
Harvey Specter. Tôi có thứ anh đặt ngay đây.
Tôi đâu có đặt pizza.
Trát hầu toà.
Gã lái xe đâm Ray gọi tôi làm nhân chứng cho vụ kiện dân sự.
Tôi cần gặp Travis Bickle một lần.
Harvey, nếu anh để tôi nói chuyện lại với Joy,
- tôi biết mình có thể sửa chữa mọi chuyện. - Không.
Cậu không để một con cún đi thu dọn đống bừa bãi.
Tốt nhất là, cậu còn không có một con cún.
Ross. Giang hồ đồn là cậu đã thuyết phục một khách hàng từ chối $200 triệu đấy.
Hợp đồng chưa bị huỷ, được chưa? Chỉ chậm lại chút thôi.
Này, tôi nghĩ ta vừa tìm ra cho anh ấy nickname mới.
Vua tốc độ.
Cư như hồi cấp ba vậy.
Hồi cấp ba anh cũng bị gọi là Vua tốc độ à?
Đùa thôi. Nhưng nếu anh cần hộp để dọn đồ...
Đơi tí đã.
Đây. Tôi nghĩ nó là của cô.
Sẽ không đau đến thế nếu da anh dày hơn.
Mày muốn gì đây?
Tao muốn trả lại tiền bảo lãnh.
Trevor, mày còn nợ tao 40 đô từ hồi lớp 5.
Tao quên rồi, được chưa?
Tao muốn bắt đầu lại từ đầu, được chưa?
Nên nếu mày không muốn thấy mặt tao, tao sẽ mail séc cho mày.
Được thôi.
Rồi. Hãy gặp nhau tối mai.
Không có bay nhảy gì đâu đấy, được chứ? Sắng ra tao phải dậ sớm.
No comments yet. Be the first to leave one.