The first 200 lines.
BẢY TAY SÚNG OAI HÙNG Dịch phụ đề: QKK
Hilario.
Cha ơi!
Sotero! Anh bạn tốt.
Khỏe không?
Có rượu không?
Không thể tả được niềm vui thích khi tới thăm một ngôi làng như thế này.
Santos!
Biết bao nhiêu sự năng động và thay đổi ở thế giới bên ngoài.
Người ta không còn bằng lòng với cuộc sống của họ nữa.
Thời trang phụ nữ? Trơ trẽn.
Xì-gà.
Kìa! Tôn giáo!
Anh sẽ khóc nếu thấy bây giờ tôn giáo chỉ còn là quá khứ.
Tháng rồi chúng tôi ở San Juan, một thị trấn giàu có. Ngồi đi.
Thị trấn giàu có, được Chúa phù hộ nhiều hơn.
Nhà thờ lớn.
Không giống như ở đây... nhà thờ nhỏ, linh mục tới hai lần một năm. Nhà thờ lớn!
Anh tưởng chúng tôi tìm được giá nến bằng vàng, thùng từ thiện đầy tràn?
Anh biết chúng tôi tìm được gì không?
Giá nến bằng đồng và hầu như không có gì trong thùng từ thiện.
Nhưng dù sao chúng ta cũng đã lấy.
Tao biết chúng ta cũng đã lấy.
Tao chỉ muốn cho hắn thấy bây giờ người ta hờ hững với tôn giáo như thế nào.
Cái đó tôi có thể tự thấy được.
Đừng thấy!
Nếu mày lãnh gánh nặng của tao thì sao, hả?
Nhu cầu cung cấp thực phẩm, như một người cha, để đổ đầy những cái miệng đói.
Súng ống. Đạn dược.
Mày biết phải tốn bao nhiêu tiền không? Hả? Hả?
Không.
Những ngày săn bắn được mùa đã hết rồi.
Cái thời có đầy ngựa, bò, vàng, trái ở trên cây. Không còn nữa.
Bây giờ tao phải đi săn với một cái giá trên đầu tao, cảnh sát bám gót tao.
Tao sẽ trở lại.
Đủ rồi!
Ta sẽ lấy những thứ còn lại khi quay về.
Tao yêu ngôi làng này.
Tao biết chúng mày có những vấn đề riêng...
Sát nhân! Ăn cướp!
Rafael!
Rafael...
Rafael!
Đồ ngu!
Chúng ta phải sớm có một cuộc thảo luận khác.
Luôn luôn là một hân hạnh được nghe những quan điểm của anh bạn tốt Sotero.
Có lẽ khi tao quay lại, hả?
Tạm biệt!
Đi thôi!
Giúp tôi đem hắn vô.
Nếu hắn cướp vụ mùa của chúng ta lần nữa...
...chúng ta chỉ còn cách tự cắt cổ và tiêu đời thôi!
Hãy rời bỏ thung lũng. Đó là chuyện phải làm.
Sống ở một nơi nào khác à?
Đem gia đình, nông trại theo với chúng ta sao?
Chúng ta... có thể giấu một ít thực phẩm.
Giấu Calvera? Hắn chẳng bao giờ cướp hết thực phẩm.
Hắn chừa cho chúng ta vừa đủ ăn.
Chỉ một chút.
Ta có thể cầu xin hắn chừa nhiều hơn.
Không, không. Cái đó sẽ làm cho hắn thêm giận dữ. Tôi không nghĩ ta nên làm bất cứ điều gì.
Ta phải làm một cái gì!
Như Rafael hả? Suy nghĩ lại đi.
Chúng ta còng lưng trên cánh đồng, và bụng chúng ta vẫn trống rỗng.
Ta phải làm một cái gì!
Ta phải làm một cái gì.
Nhưng làm gì?
Tôi không biết.
Chúng ta sẽ hỏi ông già.
Ổng sẽ biết.
Chiến đấu.
Các anh phải chiến đấu. Chiến đấu!
Với dao rựa và tay trần chống lại súng ống sao?!
Mua súng.
Mua?
Hãy tới biên giới. Súng đầy ở đó.
Nhưng chúng ta lấy đâu ra tiền?
Hãy bán cái này.
Và còn những thứ khác các anh có thể gom góp.
Ngay cả khi chúng tôi có súng...
...chúng tôi chỉ biết cách trồng trọt, chúng tôi đâu biết cách giết người.
Vậy thì học.
Hay là chết.
Ê! Tôi đang chờ các anh.
Ồ, ông đã làm một việc rất tốt.
Tôi rất tiếc, nhưng sẽ không có lễ tang nào cả.
Sao?!
Huyệt đã được đào, và người chết đã được khâm liệm...
...nhưng sẽ không có lễ tang nào cả.
Tôi trả ông không đủ chăng?
Không phải vấn đề tiền bạc. Với 20 đô-la tôi sẽ chôn bất cứ ai trong nháy mắt.
Nhưng chuyện này thì không được.
Vậy thì ông muốn gì?!
Tôi muốn hắn được chôn. Ông muốn hắn được chôn. Và nếu hắn nói được, hắn cũng tán thành.
Còn gì hợp lẽ hơn.
Anh cư xử như một người anh em Công giáo nhưng...
Bây giờ, nghe nè. Tôi không cần ai khen ngợi.
Tôi là một người bán hàng dạo... áo ngực phụ nữ.
Tôi đang đi trên phố và một người ngã ra chết ngay đó.
Đã hai tiếng rồi, người ta bước qua xác hắn, không nhúc nhích một ngón tay.
Tôi làm chuyện mà bất cứ một người tử tế nào nên làm.
Thôi nào, Henry...
Không! Người này phải được chôn.
Không lâu đâu. Hắn sẽ không trở thành một bó hoa thơm đâu.
Tôi biết. Tôi nên làm nếu có thể, nhưng...
...có một số người trong thị trấn phản đối việc này.
Phản đối? Vì cái gì?
Họ nói hắn không xứng được chôn ở đó.
Sao? Ở Boot Hill?
Không có gì ở đó ngoài bọn giết người, cắt cổ và say sỉn.
Và nếu họ cảm thấy không chấp nhận được, thì họ cổ lỗ sĩ quá rồi.
Tình cờ họ là người da trắng, anh bạn.
Và ông già Sam...
À, già Sam là một người da đỏ.
À, tôi sẽ bị nguyền rủa!
Tôi chưa từng biết ông phải đưa thứ gì khác ngoài một thây ma lên đồi Boot Hill.
Chuyện này có từ khi nào?
Kể từ khi thị trấn được khai hóa.
Không phải chuyện của tôi, các chàng trai. Tôi không thích vậy. Không chút nào.
Tôi luôn đối xử với mọi người như một khách hàng tương lai.
Trong trường hợp đó, cho chiếc xe tang này lăn bánh đi.
Người lái xe bỏ đi rồi.
Hắn cũng có thành kiến hả?
Nếu chuyện đó làm cho cái đầu của hắn bị thổi tung.
Vậy thì tìm một ai khác đi.
Không có ai lái chiếc xe đó đâu! Đây nè.
Ôi, quỷ sứ! Nếu chuyện là vậy, để tôi lái cho.
Tôi mượn súng săn đó được không?
Vô cùng không có chi.
Ê! Chờ một chút. Chiếc xe tang này trị giá 840 đô-la đó.
Nó là chiếc duy nhất trong hạt.
Tôi sẽ bị nguyền rủa nếu để cho nó bị bắn.
Tôi sẽ bồi thường mọi thiệt hại.
Tôi cũng muốn xem.
Tôi cũng vậy!
Chưa từng xài súng săn trên một chiếc xe tang bao giờ.
Cho nó đi đi.
Dân mới tới hả?
Phải.
Anh từ đâu tới?
Dodge. Còn anh?
Tombstone. Ở đó có gì hay không?
À há.
Tombstone thì sao?
Cũng vậy. Người ta sống ổn định, giống nhau.
Ở đâu cũng vậy.
Bọn yêu da đỏ!
Bình tĩnh đi. Chỉ là gió thôi.
Ta sẽ tới đó.
Chuyện tới đó không làm phiền tôi.
Chuyện ở đây mới đáng quan tâm.
Đằng sau chúng ta, phía bên trái.
Tôi không nghĩ vậy.
Cửa sổ tầng hai. Màn cửa chuyển động.
Tôi ở vị trí không tốt. Hãy để hắn ló đầu ra.
Anh có đi bầu chưa?
Chưa.
Tôi đã được đề cử.
Sao các anh không quay lại ngay bây giờ... tự cứu mình khỏi mọi rắc rối?
Không lâu, hả?
Ủy ban đón tiếp đang dàn chào!
Dừng lại.
Dừng lại ngay đó.
Có gì sao?
Quay đầu xe lại và cho nó xuống khỏi đồi.
Tôi cần sáu người lên đây.
Yahoo!
Các chàng trai, tôi đãi một chầu!
Ê! Ê!
Tôi muốn mời anh một chai. Và bạn anh nữa.
Cám ơn.
Anh từ đâu tới?
À, phải. Anh định đi đâu?
Cám ơn màn miễn phí.
Vô cùng không có chi.
Anh bạn, chuyện này hay thiệt. Nếu có sống tới một trăm tuổi tôi cũng sẽ không quên.
Henry, xe đi kìa!
Được rồi, được rồi!
Hãy chờ tới khi Flora nghe chuyện này. Anh biết không, cổ sẽ không tin một lời nào.
Henry! Lên xe! Đi thôi!
Giữ cái này đi.
Anh định đi đâu?
Tôi đi về phía nam, có lẽ vậy.
Còn anh?
Chỉ lang thang thôi.
Có việc gì ở đây không?
Có. Bán tạp hóa và bảo kê
một trong những quán rượu bên kia đường, nếu anh cũng thích.
À.
Phải.
Thôi... tạm biệt.
Nè, ơ... anh tên gì?
Cứ gọi là Vin.
Còn anh?
Chris.
Ai đó?
Chúng tôi nghĩ anh là một người chúng tôi có thể tin tưởng.
Cám ơn nhiều lắm.
Chúng tôi muốn anh giúp chúng tôi.
Có một gã, tên là Calvera.
No comments yet. Be the first to leave one.