The first 200 lines.
CHIM ƯNG MALTA Dịch phụ đề: QKK
Năm 1539, các Hiệp sĩ Malta
cống nạp cho vua Charles V của Tây Ban Nha
một con chim ưng bằng vàng,
dát từ móng tới mỏ bằng những châu báu quý hiếm nhất.
Nhưng hải tặc đã cướp chiếc thuyền chở món quà tặng vô giá đó
và số phận của con Chim Ưng Malta
vẫn còn là một bí ẩn cho tới ngày nay...
Gì đó, cô em?
Có một cô gái muốn gặp anh. Tên cổ là Wonderly.
Một khách hàng?
Chắc là vậy. Dù sao, anh sẽ muốn gặp cổ. Cổ rất quyến rũ.
Cho cổ vô ngay, Effie. Cho vô ngay.
Mời vô, cô Wonderly.
Cám ơn.
- Mời ngồi, cô Wonderly. - Cám ơn.
Tôi hỏi thăm ở khách sạn về một thám tử tư đáng tin cậy.
Và họ đã giới thiệu anh.
Xin cô hãy kể cho tôi nghe câu chuyện ngay từ đầu.
Tôi từ New York tới.
Tôi đang muốn tìm em gái tôi.
Tôi có lý do để tin rằng nó đang ở San Francisco này...
...với một người đàn ông tên Thursby, Floyd Thursby.
Tôi không biết nó đã gặp hắn ở đâu.
Chúng tôi chưa bao giờ gần gũi như các chị em với nhau.
Nếu có, thì có lẽ nó đã nói cho tôi biết...
...là nó có ý định bỏ trốn với hắn.
Cha mẹ tôi đang ở Honolulu.
Điều này sẽ giết chết họ. Tôi phải tìm ra nó trước khi họ về nhà.
Đầu tháng tới họ sẽ về.
Em cô có nhắn gì cho cô không?
Có gởi một bức thư khoảng hai tuần trước.
Nó không nói gì ngoài việc nó vẫn mạnh khỏe.
Tôi có gởi một điện tín, năn nỉ nó về nhà.
Tôi gởi cho Hộp thư Lưu trữ ở đây. Đó là địa chỉ duy nhất mà nó cho tôi.
Tôi đã chờ một tuần mà không thấy trả lời, cho nên tôi quyết định tự mình tới đây.
Tôi có viết thư cho nó nói là tôi sẽ tới. Đáng lẽ tôi không nên làm vậy, phải không?
Không phải lúc nào cũng dễ dàng biết phải làm gì.
Cô đã không tìm thấy cổ?
Không. Tôi viết trong thư là tôi hẹn gặp nó ở khách sạn St. Mark.
Tôi đã chờ ròng rã ba ngày. Nó không tới. Cũng không hề có một tin nhắn.
Chờ đợi thật là khủng khiếp.
Tôi gởi một bức thư khác tới Hộp thư Lưu trữ.
Chiều hôm qua, tôi tới bưu điện.
Corinne không tới lấy thư, nhưng Floyd Thursby có tới.
Hắn không chịu cho tôi biết Corinne đang ở đâu.
Hắn nói nó không muốn gặp tôi.
Tôi không thể tin điều đó được.
Hắn hứa tối nay sẽ đưa nó tới khách sạn, nếu nó đồng ý.
Hắn nói hắn biết nó sẽ không chịu đi. Hắn hứa nếu vậy thì chính hắn sẽ tới.
Xin lỗi.
Không sao đâu, Miles. Vô đi.
Cô Wonderly, đây là cộng sự của tôi. Miles Archer.
Em gái của cô Wonderly chạy trốn khỏi New York...
...với một gã tên Floyd Thursby.
Họ đang ở San Francisco này.
Cô Wonderly đã gặp Thursby và có hẹn gặp hắn tối nay.
Có lẽ hắn sẽ đưa cô em gái theo. Nhưng có nhiều khả năng là không.
Cô Wonderly muốn chúng ta tìm ra em cổ, tách ra khỏi hắn và đưa về nhà.
- Đúng vậy không? - Đúng.
Bây giờ, vấn đề là chỉ cần có một người ở khách sạn tối nay...
...để theo dõi hắn khi hắn dẫn chúng tôi tới chỗ em cô.
Nếu, sau khi tìm thấy cổ, cổ vẫn không muốn bỏ hắn,
- thì, chúng ta sẽ có nhiều cách giải quyết. - Phải.
Nhưng các anh phải cẩn thận.
Tôi vô cùng sợ hắn, sợ những gì hắn có thể làm.
Nó còn quá trẻ, và hắn đưa nó từ New York tới đây với một ý dồ...
Liệu hắn có làm gì hại nó không?
Cứ để việc đó cho chúng tôi lo. Chúng tôi biết cách xử lý hắn.
Nhưng tôi muốn các anh biết hắn là một con người nguy hiểm.
Tôi thật tình nghĩ là hắn sẽ không ngần ngại làm bất cứ chuyện gì.
Hắn sẽ sẵn sàng giết chết Corinne nếu hắn nghĩ là việc đó cứu được hắn.
Có khi nào hắn tạo vỏ bọc bằng cách cưới cổ không?
Hắn đã có vợ và ba con ở Anh.
Phải, người ta thường làm vậy mặc dù không phải chỉ ở Anh. Hắn trông ra sao?
Hắn có tóc đen và dày, lông mày rậm.
Hắn nói lớn tiếng, cung cách dữ tợn.
Hắn cho người ta cái ấn tượng hắn là một con người hung bạo.
Sáng nay khi tôi gặp hắn thì hắn mặc một bộ đồ màu xám và đội một cái nón xám.
- Hắn làm nghề gì? - Tôi không biết gì hết.
- Mấy giờ thì hắn tới gặp cô? - Sau 8 giờ.
Được rồi, cô Wonderly. Chúng tôi sẽ cho một người tới đó.
Tôi sẽ đích thân lo vụ này.
Cám ơn anh.
Ồ, phải.
Vậy có đủ không?
- Cám ơn. - Không có chi.
Sẽ tiện hơn nếu cô gặp Thursby ngoài hành lang.
- Được. - Cô không cần phải tìm tôi.
- Tôi thấy cô là được rồi. - Cám ơn anh.
- Cám ơn anh rất nhiều. - Tạm biệt.
Cũng có lý.
Và trong túi cổ còn nữa.
- Anh nghĩ sao về cổ? - Cổ rất dễ thương.
Có lẽ anh thấy cổ trước, Sam, nhưng tôi là người nói trước.
Anh đúng là biết nhận xét.
Phải, đúng vậy.
A-lô?
Vâng. Nghe đây.
Miles Archer chết rồi?
Ở đâu?
Góc đường Bush và Stockton?
Vâng.
Trong vòng 15 phút.
Cám ơn.
A-lô, Effie?
Là tôi đây.
Bây giờ, nghe đây, rất nghiêm trọng.
Miles vừa bị bắn.
Phải, chết rồi.
Đừng có hoảng sợ.
Phải.
Cô sẽ phải báo tin cho Iva. Tôi phải tìm hiểu thêm.
Và giữ cổ tránh xa khỏi tôi.
Đó là một cô gái tốt.
Bây giờ tới đó ngay đi.
Cô là một thiên thần.
Tạm biệt.
- Anh muốn gì ở đây? - Tôi là Sam Spade. Tom Polhaus có gọi điện.
Tôi mới biết anh. Họ ở đằng kia.
Chào, Sam. Tôi nghĩ anh muốn xem qua trước khi chúng tôi đưa hắn đi.
Cám ơn, Tom. Chuyện gì xảy ra vậy?
Bị bắn ngay ngực bằng cái này.
Một khẩu Webley.
Súng Anh, phải không?
Phải. Một khẩu Webley-Fosbery tự động, 45 ly, 8 viên. Họ không còn sản xuất thứ này nữa.
- Đã bắn ra mấy viên? - Chỉ một viên.
Để coi. Bắn ra đây, hả?
Đứng ngay chỗ anh đứng, dựa lưng vô hàng rào.
Người bắn hắn đứng đây.
Té ra sau, làm gãy một thanh hàng rào,
và lăn xuống dưới đồi và đụng tảng đá kia. Đúng vậy không?
Đúng vậy. Viên đạn làm cháy áo khoác.
- Ai đã tìm thấy hắn? - Lính tuần.
- Có ai nghe tiếng súng không? - Chắc phải có ai đó. Chúng tôi vừa mới tới.
Anh muốn xuống đó xem qua hắn trước khi chúng tôi đưa hắn đi không?
Không, anh đã xem hết rồi.
Súng của hắn vẫn còn nhét bên hông. Chưa có bắn.
Áo khoác còn gài nút.
Tôi tìm thấy một tờ 100 đô trong túi áo vét và khoảng 30 đồng trong túi quần.
Hắn đang làm việc phải không, Sam?
Sao?
- Hắn đang theo dõi một gã tên Thursby. - Để làm gì?
Để làm gì?
Hắn muốn tìm hiểu coi tên kia sống ở đâu. Đừng thúc ép tôi, Tom.
Để tôi đi báo tin cho vợ Miles.
Cũng tội, khi bị như vậy, phải không?
Miles cũng có lỗi lầm, cũng như mọi người khác,
nhưng tôi nghĩ hắn cũng phải có vài chỗ tốt, hả?
Tôi cũng nghĩ vậy.
Làm ơn cho gặp cô Wonderly.
Trả phòng rồi à? Mấy giờ?
Có địa chỉ mới gì không?
Cám ơn.
Chào, Tom. Chào, Trung úy. Vô đi.
Ngồi đi.
Ngồi đi.
Uống rượu không?
Anh có báo tin cho vợ Miles chưa, Sam?
Cổ phản ứng ra sao?
- Tôi không hiểu gì về phụ nữ. - Từ khi nào?
Anh mang loại súng gì?
Không có. Tôi không thích súng. Tất nhiên, trong văn phòng thì có vài khẩu.
Anh không có một khẩu nào ở đây sao? Anh có chắc không?
Cứ tìm đi. Cứ lật tung chỗ này lên nếu các anh muốn.
Tôi sẽ không hề than vãn nếu các anh có lệnh khám xét.
Chúng tôi không muốn làm lớn chuyện...
Tôi không thích chuyện này! Tại sao các anh sục mỏ vô đây làm gì? Nói đi nếu không thì ra ngoài.
Anh không thể đối xử với chúng tôi như vậy, Sam. Vậy không công bằng. Chúng tôi có việc phải làm.
Tại sao anh theo dõi Thursby?
Tôi không theo dõi. Mà là Miles, và vì một lý do đơn giản là chúng tôi có một khách hàng...
- Khách hàng đó là ai? - Rất tiếc, tôi không thể cho anh biết được.
Biết điều đi, Sam. Giúp chúng tôi một chút đi, được không?
Làm sao chúng tôi phát hiện được gì trong vụ giết Miles nếu anh không nói những gì anh biết?
Tom nói anh đã vô cùng vội vã...
...tới nỗi còn không dừng lại một chút để nhìn qua người cộng sự quá cố của anh.
Và anh cũng không có tới nhà Archer để báo tin cho vợ hắn.
Chúng tôi đã gọi tới văn phòng của anh và cô gái nói là anh đã kêu cổ làm việc đó.
Anh chỉ cần 10 phút để tới một trạm điện thoại và gọi cho cô gái.
Anh chỉ cần 10 phút để tới khách sạn của Thursby,
góc đường Geary và Leavenworth. Vào giờ đó anh có thể làm việc đó một cách dễ dàng.
Bạn trai của anh đang muốn nói gì vậy, Tom?
Thì vậy đó, Thursby đã bị bắn ngay trước khách sạn của hắn...
...khoảng một tiếng rưỡi sau khi anh tới đường Bush.
Đừng có chĩa mũi dùi vào tôi.
Anh về nhà hồi mấy giờ?
Chỉ vài phút trước khi các anh tới. Trước đó tôi đi thơ thẩn và suy nghĩ.
Chúng tôi biết anh không có ở nhà. Chúng tôi đã cố gọi điện thoại cho anh.
- Anh đã đi dạo ở đâu? - Ngược lên đường Bush.
- Anh có gặp ai... - Không. Không có nhân chứng.
Bây giờ tôi biết tình thế của mình rồi.
Xin lỗi vì đã nổi nóng lên, các bạn,
nhưng việc các bạn muốn chụp mũ tôi làm cho tôi không chịu nổi.
Miles bị giết đã làm tôi buồn bực lắm rồi, và rồi lại tới hai tên cà chớn các anh nữa.
Nhưng bây giờ thì không sao rồi, bởi vì tôi đã biết lý do.
Bỏ đi, Sam.
- Thursby đã chết? - Phải.
Tôi đã giết hắn bằng cách nào? Tôi quên rồi.
Hắn bị bắn vô lưng bốn lần bằng một khẩu 44 hay 45 ly từ bên kia đường.
Không có ai chứng kiến, nhưng đó là giả thiết.
No comments yet. Be the first to leave one.