The first 200 lines.
Cứ từ từ mà mở khóa.
Sếp còn lâu mới tới.
Sao ông quản gia không mở cửa?
Ai biết vì sao ông ta không tới tòa sáng nay không?
Không. Nhưng ông ấy gần 70 rồi.
Đến đón ông ý cũng được mà.
Ông ta là bị cáo trong vụ án mạng đấy trung sỹ.
Tôi có lệnh bắt đây rồi.
Ông ấy vốn dĩ là vấn đề lớn rồi.
Có thể ông ta trốn rồi.
Sao không có ai tới vậy?
Oh, sáng nay khá bận.
Có một vụ bắn nhau.
Có gã điên lái xe dưới đường 101.
Một ngày bận rộn.
Khu này được chặn lại chưa?
Đám nhà báo có nhảy ra không đấy?
À, chốt ở mọi hướng rồi
nhưng có thể có trực thăng
theo hướng cao tốc.
Ai đứng cùng trung sỹ Provenza thế kia?
Con nhà Dutton. Họ lớn lên ở căn nhà này.
Ta gọi họ tới giúp ta mở cửa.
Sao họ lại không được vào?
Do di chúc
Được rồi. Gọi hỗ trợ đi.
Sao không gọi trung úy Tao?
Tôi cá là xong ngay thôi.
Còn lâu mới tới được.
Xin lỗi. Các anh,
có ai có chìa khóa xe đó không?
Có, thưa sếp.
Cảm ơn nhé.
Tôi không thích khi sếp trông như thế.
Sếp.
Đừng có đâm vào gì đấy nhé.
Sếp định làm gì thế?
Đi đường tắt, trung sỹ ạ.
1 trong 2 người ở lại với nhà Duttons.
Rơi đây.
"Moa" không leo đâu.
Đi trước đi.
Psst! Psst!
Gọi thêm người đi trung sỹ. Lục soát xem có kẻ nào đang trốn không.
Và xem xem ta có mở được cửa
cho trung úy Provenza không.
Vâng, thưa sếp.
Albert tự tử bên ngoài.
Có lẽ ông ấy thấy bất an vì mấy vụ lộn xộn
Anh đoán tội lỗi đã đến tìm ông ấy.
Đúng thế không, Deanna?
Chắc thế, Dennis.
Lúc nào cũng tự hào với công việc của mình.
Áo là phẳng.
Đó có phải cái mà ông ấy hay dùng, Devlin?
Phải. Chỉ là hơi chặt hơn bình thường.
Tôi không nghĩ từng thấy ông ấy mặc thường phục.
Ông ấy là khách hàng khó tính ở J.C. Penney...
Không có ý gì đâu.
Được rồi.
Cảm ơn vì đã nhận dạng nạn nhân.
Đưa nhà Duttons ra sảnh đợi tôi nhé?
- Xin lỗi, sếp Johnson. - Vâng.
Phụ trách D.A. Thomas Yates.
Rất vui được gặp.
Đây là James Bloom, luật sư của người quá cố.
Oh, tôi rất tiếc cho thân chủ của ông.
Vâng. Khi Albert không tới tòa hôm nay, tôi...
Chú James...
Là của tôi.
Có phiền không khi nói chuyện 1 chút?
Đợi được không, anh Yates?
Ta nên đưa ông Turner xuống
trước khi đám trực thăng bay tới.
Vì lý do pháp lý
tôi thà để bên D.A. xử lý cái xác.
Và nếu có hàng cafe nào ở quanh đây
thì quá là tuyệt luôn.
Uh, sếp Johnson, tôi tự hỏi nếu...
Uh, xin lỗi nhé.
Anh Yates, cho dù chúng tôi đang điều tra án mạng của quản gia nhà này
không có nghĩa là anh coi L.A.P.D. như giúp việc.
Tôi ghét phải xen ngang...
Anh tránh xa việc này ra!
Tôi đang cố buộc ông Turner giết người.
Thế thì xem ra
anh tốn thời gian rồi, anh Yates,
nhưng chúng tôi sẽ đưa nạn nhân xuống
và tôi nói thì tôi sẽ làm.
Nếu muốn khám nghiệm tử thi,
anh có thể làm sau khi tôi xong.
Tôi xong rồi.
Vì có cả kính nữa,
tôi không muốn ai ngoài nhân viên nhà xác động vào tử thi.
Trung sỹ Gabriel, anh thử xem xem
có xếp được khám nghiệm luôn không.
Trung úy Provenza, niêm phong hiện trường lại
cho tới khi ta nhận được thông báo là tự tử.
Anh Yates, rất vui được gặp anh.
Ông Bloom, chiều mai ông tới văn phòng tôi nhé.
Cảm ơn.
Cảm ơn. Cảm ơn rất nhiều.
Bye!
Cảm ơn.
Mừng là ông ta chết rồi
vì cú đó khá đau đấy.
Nếu điều tra viên khẳng định là tự tử
nhưng tôi luôn nghĩ Albert là người trầm ổn.
Trầm ổn?
Ông ấy bị buộc tội giết vợ góa của ông Dutton.
Nhưng chưa bị kết án.
Ông ấy chưa bao giờ bị coi là mối đe dọa.
Ông ấy được tại ngoại.
Chăm sóc cho ngôi nhà.
Và uống rượu, nhiều hơn bình thường
ngoài ra thì, tôi...
Anh đại diện cho ông Albert
vì mối quan hệ cá nhân?
Vâng. Cả vì thế và với nhà Dutton nữa,
việc của tôi là xử lí mấy vụ họ gây ra.
Và, đương nhiên, bọn trẻ cũng muốn
Albert có luật sư tốt nhất.
Nhìn có vẻ quan tâm lắm.
Thân chủ của ông có trầm cảm hay lo lắng dạo gần đây không?
Ông ấy là bị cáo của vụ án mạng, cô Johnson.
Đương nhiên là phải lo rồi
ngay cả khi mấy lời buộc tội là vô căn cứ.
Thật sao?
Tôi đã xem qua phiên bản xét xử
xem ra bên D.A.
có bằng chứng vững để buộc tội thân chủ ông.
Albert ghét vợ hai của ông Dutton...
Angelina. Ah. Phải.
Không phải chỉ có mình anh ấy.
Chúng tôi đều ghét.
Bà ta chỉ đào mỏ là giỏi.
Mọi người đều mất tài sản vì di chúc mới cho Angelina.
Bọn trẻ từ việc thừa kế tài sản trị giá 2 tỷ
nay chỉ còn 10 triệu $
tương đương với khoản tiêu vặt cho chúng.
Albert là người duy nhất hiểu việc kiếm sống
và công việc đảm bảo cho cuộc sống.
Có thể là không đủ. Có thể ông ta nổi lòng tham.
Thân chủ tôi vô tội, và sẽ được phóng thích.
Tôi biết vì bên D.A đã cho chúng tôi 1 đề nghị
Đề nghị? Đề nghị gì?
Tôi nghĩ cô nên hỏi anh Yates về điều đó.
Tôi bị ràng buộc phải giữ im lặng.
Nhưng tôi nói với Albert.
Tôi khuyên nên từ chối
vì "vô tội" lúc nào cũng thắng.
Nếu thân chủ của anh không giết Angelina Dutton,
anh nghĩ là ai giết?
Oh, tôi không muốn suy đoán gì về vụ đó.
Nhưng tôi đồng cảm với Albert đáng thương.
Chúng tôi đều dành cả đời để hỗ trợ nhà Duttons.
Cô không trả lời tin nhắn nào, tôi tự hỏi vì sao?
Có thể vì tôi không muốn nói chuyện với anh.
Anh tới nhà tôi! Sao anh lại tới nhà tôi?
Nghe này, ta hôm nay làm sai rồi.
Có mỗi anh sai mới đúng.
Đáng ra tôi nên nói thế này.
Tôi không tin rằng Albert Turner tự sát.
Cô...mở tiệc à?
Không. Chỉ là không phải ngày nào
tôi cũng dọn nhà, thế thôi.
Được rồi.
Vâng...rất vui được làm cùng.
Vậy để tôi kể trước.
- Anh lau nhé? - Được chứ.
Lúc cuối đời,
tỉ phú Roland Dutton
yêu điên cuồng cô vũ nữ.
Người ông ta để lại tài sản cho. Tôi nghe nói thế.
Bọn trẻ thách thức tất cả
Và mất hết. Và sau đó...
Ngay khi Angelina làm xong thủ tục thừa kế
thì chết bất đắc kỳ tử vì dùng thuốc quá liều.
Oh. Cô, uh...
Vẫn bẩn này.
Thật sự?
Tôi không nghĩ Albert làm điều đó.
Anh nghĩ ông ta gánh tội giùm ai đó.
Thế nên anh mới đề nghị ông ta.
Vậy ông Bloom đã nói rồi.
Phải.
Albert là mục tiêu dễ dàng.
Ông ta ở 1 mình khi Angelina sốc thuốc,
ông ta không có chứng cứ ngoại phạm,
ông ta cứ lẩm bẩm trong buổi thẩm vấn,
và ông ta có động cơ.
Ông ta cũng mất phần thừa kế.
Và tôi chắc ông ta biết ai làm.
"Cho tôi 1 cái tên," tôi nói thế.
"Cho tôi 1 cái tên, và ông tự do
miễn là ông đừng ngoài vụ này. "
Vậy, anh cho ông quản gia ra tòa
hi vọng ông ấy tố cáo 1 đứa?
Dennis Dutton có lịch sử bạo lực.
10 năm trước, anh ta hẹn hò 1 cô gái.
No comments yet. Be the first to leave one.