The first 200 lines.
Phim hài Chính trị gia kể về quyết tâm, hoài bão,
bằng mọi giá giành điều bạn muốn.
Nhưng các khán giả mắc vấn đề về tâm thần
có thể thấy vài yếu tố khó chịu. Cân nhắc khi xem.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Lúc đó em đang mơ màng, kiểu mơ màng lúc hoàng hôn nửa mơ nửa tình.
Em ngồi thẳng trên giường nói to,
"Mình sẽ làm Tổng thống Hoa Kỳ."
Có vẻ giờ đó là công việc hấp dẫn ai cũng muốn làm.
Cảm giác bất khả thi đã không còn.
Bảy tuổi em đã mơ vậy, thầy Lawrence,
lâu nay em nghiên cứu cuộc đời các cựu tổng thống
để tìm kinh nghiệm và đặc điểm chung
đã giúp họ chắc chắn đắc cử.
Như là?
Em mới đọc đến Ronald Reagan,
vì em nghĩ ông tạo ra tổng thống hiện đại. Tổng thống của truyền hình và danh tiếng.
Mọi người thích xem tổng thống là nhân vật trên TV.
Đa số chưa từng gặp họ ngoài đời.
Reagan và Bush cha đều từng là chủ tịch khối 12 trung học.
Và thầy đoán đó là mục tiêu của em.
Em tin cuộc bầu cử đang theo ý em, vâng.
Thú vị là Reagan, Clinton và Obama sinh ra đều nghèo,
còn nhà Bush vốn có quyền thế.
Em định kết hợp điều đó vào kế hoạch chính sao?
Chà, em may mắn được sinh ra vừa giàu vừa nghèo.
Nhà em đã giàu có nhiều đời.
Dạ, nhưng em cũng là con một của nữ phục vụ rượu
ở Câu lạc bộ Quý ông Landing Strip ở Laconia, New Hampshire.
- Em là con nuôi. - Vâng.
Sao lại là Harvard, Payton?
Harvard có nhiều tổng thống nhất. Bảy người.
Thầy đánh giá cao điều đó.
Em rõ ràng là một chàng trai có chuẩn bị tốt. Xuất sắc.
Cảm ơn thầy Lawrence.
Nhưng thầy không cần sự xuất sắc.
Thầy lo về điểm trung bình?
- Vì em... - Thầy không để ý điểm số.
Thầy muốn hiểu em.
Con người thật.
Em có bao giờ bị ép phải đi gặp mẹ đẻ không?
Không ạ. Mẹ luôn là nhà vô địch vĩ đại và bạn tâm giao thân thiết nhất của em.
Lần gần đây nhất em khóc?
Xem kết lt’s a Wonderful Life Giáng sinh năm ngoái.
Ai cũng khóc khi xem đoạn đó.
Em biết.
Em khóc vì cảm động
hay vì cảm thấy phải khóc?
Quan trọng sao ạ?
SANTA BARBARA, BANG CALIFORNIA. MÙA THU.
Anh tuyệt lắm.
Anh để ý thấy mỗi lần mình quan hệ,
anh làm gì, em đều có vẻ rất thích.
Anh không rõ, đôi khi anh nghĩ em giả vờ.
Đúng vậy.
Cái...
Anh đâu muốn em giả vờ. Ý là...
Ta phải tạo ra sự thân mật chứ?
Phải, nhưng ta cũng đang cho anh sự tự tin anh cần
để thành người em biết anh có thể. Em biết anh xem phim đen.
Não anh thích tận hưởng cảnh nóng diễn.
Được rồi, nhưng anh không muốn diễn.
Anh muốn chân thực.
Từ giờ trở đi, em sẽ diễn chân thực hơn.
Anh đâu muốn em diễn chân thực, anh muốn em chân thực.
Em không hiểu. Có gì khác nhau?
Em hứa từ giờ sẽ thật hơn.
- Em đi đâu? - Học lướt sóng.
Giáng sinh nhà em lại đi Hawaii,
em không muốn bố gọi em là Barney và thắng em ở chỗ sóng nhỏ.
Hi vọng có một nơi bố không thất vọng về em.
Này, bố nghĩ em rất tuyệt mà.
Bố nghĩ em xinh đẹp. Và bố thích những thứ xinh đẹp.
River!
- River! - Tôi ở đây.
Đồ phản bội. Đồ khốn đâm sau lưng!
Cậu biết nó quan trọng với tôi. Sao dám tranh cử?
- Tôi biết. Nghe này. Bình tĩnh... - Cậu bình tĩnh ấy. Đến lượt tôi nói.
Cậu muốn làm chủ tịch từ khi nào? Đây không phải ý của cậu, nhỉ?
Phải, là ý của Astrid.
Cô ấy nói tôi phải làm vậy nếu có cơ hội vào Stanford và...
Cần làm gì đó để bố mẹ để tôi yên.
Kệ cậu. Cậu không hiểu cậu sẽ thắng tôi à? Cậu đẹp trai hơn nhé?
Nổi hơn, đồng đội trưởng đội bóng vợt...
Cậu đang làm quá lên rồi đấy.
Cậu thắng, tôi rêu rao ta đã quan hệ và cậu toàn dối trá.
Nên, vậy đó.
- Payton. - Cảnh cáo.
Đừng có phá giấc mơ của tôi. Được chứ? Tôi đang đi trên con đường đặc biệt. Nhé?
Chớ cản đường, kẻo thề có Chúa, tôi sẽ bắt cậu trả giá. Nhé?
Nên đừng chọc tôi, River!
Rõ chưa?
Chưa từng thấy cậu thế này. Tôi không nhận ra con người này.
Kệ cậu, nhé? Tôi đâu phải cái hộp, nhỉ?
Tôi đâu cần có bốn mặt để cậu nhìn và duyệt, được chưa?
- Tôi có cảm xúc, River. - Đây đâu phải cảm xúc, cậu kích động.
Đây là bản chất của tôi. Con người tôi. Tôi là người chiến thắng.
Thắng bằng mọi giá. Tôi biết tương lai ra sao,
tôi biết cách tới đích và không ai cản được tôi.
Trước khi phát biểu kết thúc, mỗi em trả lời thêm một câu.
Payton, tiểu thuyết kinh điển của Mark Twain, Huckleberry Finn ,
thuộc sách tiếng Anh lớp chín của trường.
Theo em, có nên bỏ từ ngữ xúc phạm chủng tộc khỏi Huck Finn
trước khi dạy học sinh?
Đầu tiên, cảm ơn cô, Vicki, vì đã nhiều năm tham gia câu lạc bộ kỷ yếu
và cảm ơn vì câu hỏi rất sâu sắc, cũng như gợi mở.
Câu hỏi này không có câu trả lời dễ nghe, nên em chỉ có thể trả lời thành thật.
Không. Ta không nên viết lại những đại văn hào như Mark Twain.
Mark Twain căm ghét bất bình đẳng chủng tộc và qua mắt Huckleberry Finn,
ông cố gắng soi rọi
tội lỗi tàn ác, nhục nhã của chế độ nô lệ
và kì thị chủng tộc tràn ngập mọi góc cuộc sống
ở môi trường ông ấy lớn lên.
Nhưng đừng nhầm,
sự kì thị chủng tộc mà Mark Twain đã viết chưa lùi vào dĩ vãng,
nay nó vẫn bên ta, trong phòng này.
Phải không? Nó đã khác, chắc chắn rồi, khó thấy hơn.
Ta phải cố nhiều mới có bình đẳng chủng tộc thật sự,
và là chủ tịch học sinh, tôi sẽ đảm bảo mọi bạn ở đây
có cơ hội thành công như nhau,
bất kể màu da, tín ngưỡng, đất nước xuất thân,
giới tính, xu hướng tính dục, thông tin di truyền hay khuyết tật.
Nếu các bạn chọn bầu cho tôi,
tôi sẽ đấu tranh cho từng người các bạn, đến sức cùng lực kiệt.
Nên hãy bầu cho tôi, giúp tôi dẫn dắt ngôi trường tuyệt vời này đến tương lai.
Cảm ơn.
River, câu hỏi cuối.
Có nên để trường giới hạn kích cỡ đồ uống có đường bán ở Saint Sebastian không?
Ý em là…
Có? Không?
Ai quan tâm?
Không, xin lỗi. Em đánh giá cao câu hỏi, câu hỏi hay đấy ạ.
Em nghĩ ta cần có quyết định khôn ngoan về thực phẩm ta ăn. Em chỉ cảm thấy,
đó không phải là điều cấp bách nhất mà ta đang phải xử lý.
- Thế giới thật tăm tối, nhỉ? - Ôi trời!
Và chắc các bạn trẻ ngày nay nhận ra điều đó.
Và, em không biết nữa, cảm giác có phần như tận thế đã cận kề.
Đã vậy, nếu Mountain Dew một lít làm bạn vui, cứ uống đi.
Tôi nghĩ hoài điểm chung duy nhất của tất cả chúng ta
là ta đều đơn độc.
Và ta chụp ảnh, đăng hình,
dùng Facebook, Instagram, Twitter, Snap rồi đủ thứ và...
điều đó chỉ tệ hơn.
Ôi trời.
Năm ngoái tôi đã định tự tử.
Phải, tôi chưa từng kể với ai.
Kỳ quá, tôi trên này... các bạn... Hay... tôi xuống đó nói nhé? Đây...
Ta là bạn mà, ta quen nhau.
Đâu cần thế này. Ta sẽ trò chuyện nghiêm túc...
- Được rồi, cậu ta đang đi. - Chuyện khoảng một năm trước rồi và...
Không rõ, tôi đã thấy rất chán nản.
Thậm chí không phải chán nản, mà là vô vọng, vì…
Vì tôi thấy vô cùng cô đơn. Và tôi... Tôi sợ mình sẽ luôn cảm thấy như vậy.
- Cậu ta khóc. Tệ rồi. - Nên tôi...
Một hôm sau khi tập bóng vợt, tôi đi về và tập tành ở nhà.
Rồi điều gì đó xui khiến tôi lấy một đĩa tạ 20kg và…
tôi buộc nó vào mắt cá,
ra hồ bơi, nhảy xuống chỗ sâu.
Và trong tích tắc, tôi thực sự… Tôi thực sự đã sẵn sàng ra đi.
Và rồi tôi nhận ra, "River, mày vừa làm gì vậy?"
Tôi hoảng sợ và cố tháo dây ra nhưng không thể.
Tôi chỉ nhớ mình đã nhìn lên mặt nước và nghĩ,
"Ở đây chẳng có ai đâu. Mày sẽ chết trong cô độc."
Và rồi,
điều tiếp theo tôi nhớ là tôi nổi lên.
Cái kết chẳng có gì ngầu đâu, chỉ là sợi dây tự tuột vì đĩa tạ.
Chịu, tôi chưa học thoát hiểm.
Không có ai ở đó.
Trời, nó đổ mồ hôi như Nixon.
Tôi không muốn bất cứ ai ở trường này trải qua cảm giác đó.
Tôi rất cần tất cả các bạn biết cuộc sống của các bạn có giá trị.
Và chúng quan trọng.
Các bạn quan trọng.
Tôi chỉ muốn nói vậy.
Tôi yêu cậu này.
Các ứng viên, giờ là lúc các em phát biểu kết thúc.
Để tôi nhặt.
Con số đâu biết nói dối. Sau tranh luận, River dẫn mười điểm.
Xem kỹ mục thăm dò, cậu ta hơn ở vẻ ngoài, cá tính
và quan trọng nhất, sự chân thực.
Khoản đó, cậu ta hơn hẳn cậu. Nhất là sau màn tranh luận đỉnh cao.
Con gái thích trai đẹp như thế khóc. Không sụt sùi, khóc lặng lẽ, cuốn hút.
Ừ, vậy sao tất cả không bầu cho cậu ta?
Bọn tôi trung thành, Payton. Đây là máy bay. Ta chung đích.
- Cậu: phi công, James và tôi: hoa tiêu. - Cả hai đâu lái được như cậu.
Có cậu, ta mới tới được Nhà Trắng, nhưng việc của bọn tôi là nói thật.
Nếu không nói thật, ta sẽ rơi.
Rồi, bước tiếp theo?
Tìm phó tướng mềm hóa hình ảnh của cậu. Ai đó cực chân thật.
Nên chọn học sinh lớp đặc biệt.
Tôi tin từ phù hợp thời nay là năng lực khác biệt.
Vậy cậu nhắm đến phiếu thương cảm?
Ý cậu là sao?
Thì hai ta đâu thân thiết gì.
Ta đã học cùng trường ba năm
và chỉ chào hỏi xã giao.
Nên rõ ràng, đầu cậu đã có chiến lược gì đó.
Chiến lược duy nhất tôi quan tâm
là làm chủ tịch cho mọi học sinh ở đây.
Gồm những bạn như cậu, thường không được đại diện ở hội học sinh.
No comments yet. Be the first to leave one.