The first 200 lines.
Dịch: SIMBA Sub Team Copyright © 2010 tiger1962. All right reserved.
- Chào buổi sáng. - Chào.
Buổi sáng tốt lành nhé Forest.
- Alo. - Alo. Tôi đây.
Có con mồi mới cho anh này.
Hắn dẫn theo 1 con chó mực to.
Bề ngoài thì là 1 nghệ sĩ thành đạt.
Nhưng thật ra chỉ là 1 kẻ lừa gạt.
Hắn không trả tiền cho chúng ta.
Đập hắn và lấy tiền đi.
Hẹn gặp anh sau.
Tránh ra.
Xin đừng có đánh tôi. Tôi xin anh.
Tôi không có tiền trả.
Tôi sẽ trả mà.
Không cần vòng vo đâu.
Tôi không có nói dối.
Xin đừng đánh tôi.
Mày không sợ phải không?
Cứ xem như đây là 1 bài học nhé.
Tôi tưởng anh không đến.
Vụ này dễ quá mà.
Cảm ơn nhé Mason.
Lần này chắc cha tôi sẽ hài lòng.
Thằng kia chắc sẽ không dám xem phim ma nữa.
Còn mấy chuyện về vụ đồng hồ.
Có lẽ chỉ là ngụy trang bên ngoài.
Tôi không muốn dính vào mấy chuyện này.
Anh đang nghĩ cái quái gì thế?
Trước giờ tôi chưa bắn ai cả.
Bình tĩnh đi. Làm 1 lần rồi sẽ quen thôi.
Chỉ là cho 1 phát vào mặt 1 thằng nào đó thôi.
Đó là chuyện của tôi.
Nghe này. Không ai dùng súng
mà chỉ để hù dọa người khác.
- Tôi đã nói với cậu rồi. - Cái gì?
Từ nhỏ tôi đã được chơi với súng. Lúc tôi 4 tuổi đã cầm súng,
cha tôi tập cho con mình quen với nó.
Vậy anh biết nhiều rồi?
Đã từng.
Lần này đối tượng là 1 con nhỏ.
- Vậy còn công việc? - Tôi đã bảo rồi...
Không dùng súng.
Chết tiệt.
- Có ai nói gì liên quan đến súng vậy? - Chúa ơi.
Mặt của ông làm tôi phát khiếp.
Lũ khốn, tụi bay đang toan tính gì phải không?
Cả 2 bước xuống xe đi.
Mẹ kiếp. Ông đùa với tôi hả?
Câm mồm lại.
Được rồi Dunn, không có chuyện của anh ở đây đâu.
Chúng tôi chẳng có chuyện gì phải khai báo.
Đừng nghĩ tôi đã buông tha cho anh.
Kẻ từng có 1 quá khứ đen tối.
Thì sẽ mãi mãi đi theo đường cũ.
Hết cả hồn.
Có lẽ anh quyến rũ ông ta quá đấy.
- Không có. - Vậy thì không sao.
Tôi muốn anh giải quyết ổn thỏa chuyện sắp tới.
Đừng để phát sinh chuyện gì thừa thãi cả.
- Là tôi. - Cái gì?
Hắn nhắm vào tôi.
Mỗi lần tôi bảo cô bỏ việc là tôi làm cái mặt thối đó.
Mẹ cô chứ.
Chào anh.
Có lẽ tôi là người tiếp theo.
Tôi là Natalie Marshaw.
- Tôi là Boots. - Boots à?
Anh đang chờ ai hả?
- Cái mẹ gì vậy? - Shawn.
- Tôi mới đi thì cô ve vãn thằng đó rồi. - Không phải vậy đâu.
Không hả? Nó là ai?
Thằng kia, mày có bị gì không?
- Điếc hả? - Shawn.
Trả lời đi chứ.
Vui vẻ nhé.
Mày sợ thì quá trễ rồi, từ lúc mày định cua con điếm kia.
Tới rồi.
Tao sẽ cho mày 1 bài học.
Boots, bình tĩnh lại.
Đừng có gây rối ở đây mà, được không?
Đưa anh ta đi đi.
Thằng hèn nhát chó chết.
Anh không thích ra oai trước mặt phụ nữ nhỉ.
Mitchell.
Cha.
Cha cần nói chuyện với con.
Thật sao?
Sao cha tìm ra tôi?
Đã gặp thì ngồi xuống đi.
- Quý khách uống gì ạ? - Không, cảm ơn.
Mẹ thế nào?
Mẹ khỏe lắm.
Bà nhớ con lắm.
Mẹ có nhận được thư của tôi chưa?
Nhận rồi.
- Vậy mẹ đọc rồi chứ? - Có chứ.
- Mẹ con đọc rồi. - Vậy sao không viết hồi âm?
Mẹ có lẽ còn hơi băn khoăn sau vụ việc đó.
Với lại con có vẻ khó gặp quá.
Trả lời thư cho con có vẻ dường như là chấp nhận
về điều con đã làm.
- Tôi là con trai ông bà mà. - Nhưng không phải độc nhất.
Những điều đã xảy ra với con,
thì con chỉ chịu đựng.
Vậy ông muốn tôi làm gì?
- Em con. - Tôi không có em.
Tôi chỉ biết nó là người cho tôi vào tù.
Christian không có bỏ tù con.
Mà vì con đã giết người.
- Đó là bắt buộc. - Nó chính là vấn đề.
Nó không hề xem tôi là anh nó.
Vậy giờ làm sao tôi có thể xem nó là anh em.
Tôi đã không có gia đình từ lâu.
Vậy chứ con muốn nó phải làm gì?
Tôi chỉ muốn nó trung thực.
Nhưng cả nó lẫn ông đều là bọn dối trá.
- Con đã giết người. - Không có.
Tôi về nhà.
Và thấy 1 thằng đang ngủ với vợ tôi.
- Rồi con giết người ta. - Phải.
Ông có ngờ là không giây nào tôi không muốn hắn không chết.
Nó thay đổi cả cuộc đời tôi.
Tôi đã mất vợ.
Cả đứa con gái nhỏ của tôi.
Mất luôn cả cuộc đời chó má.
Tệ nhất là bị chính gia đình của mình phản bội
Chúng ta chỉ làm điều phải làm.
Đối với tôi, địa ngục cũng chỉ có thế.
Tôi phải đòi lại mọi thứ.
Mẹ con...
... muốn gặp con.
Nghi khi con tha thứ cho em mình.
Làm ơn đừng làm hại nó.
Vậy muốn nói chuyện hả?
Số thứ tự 65 bên tay phải tôi.
1 cái chân giáp sắt của thứ kỉ 15.
Được xem là 1 kỉ lục niên đại về giáp sắt.
... bắt đầu đấu giá ở mức 100 ngàn.
... 110,... 120 ngàn...
130,... 140...
150, 160...
170...
180....
Có thấy cái đằng kia không?
- Hắn cứ lẩn quẩn gần đây. - Có vẻ hắn muốn đặt chỗ.
Anh cho tôi ý kiến đi.
Cậu đang nói chuyện với ai?
Ở trên lầu.
220 ngàn bảng...
Nối máy với ông chủ, làm ơn.
Cảm ơn nhiều.
Anh may mắn lắm Mason. Hôm nay ông chủ muốn gặp.
Đi thôi.
260 ngàn bảng.
Rất vui được gặp lại anh Boots.
Nhưng tôi cũng muốn nói cho anh rõ.
Tôi muốn anh đại diện tôi đêm nay.
Đến Nam Luân Đôn.
Để làm cho xong 1 vụ làm ăn.
Mà hàng chính là mấy gói bột.
Có 2 điều tôi không làm.
Tôi không chơi với tuyết.
Và không đến Nam Luân Đôn.
Tôi không nghỉ việc này hợp với tôi.
Bảo đảm cậu ta hợp hơn.
Có vấn đề gì vậy Boots.
Nó còn phải ở đây phục vụ cho tôi.
Hãy đến London để làm điều cần phải làm.
Anh sẽ làm tôi vui, xét về 1 mặt nào đó.
Tôi đã làm mọi chuyện dễ cho anh rồi.
Đừng có quên.
Ông cũng đang giữ hồ sơ của tôi.
Tôi chỉ muốn lấy lại nó.
Xin lỗi.
Tôi chắc mấy quý ông anh sắp gọi cũng không muốn rắc rối như tôi.
Thú vị ở chỗ là họ luôn muốn chơi tôi.
Và dùng cái trò cao bồi viễn tây để đối phó.
Chỉ là chào hỏi nhau kiểu: Chào, khỏe không?
Cái này của tôi chứ không phải của anh.
Buổi tối tốt lành nhé.
Tôi thì không nghĩ anh khoái kiểu làm việc đó.
Mày cười cái gì vậy?
Đi thôi.
Ổn chứ Mason?
Anh đem cái này theo xem như quà giáng sinh.
Chắc đủ cho anh dùng.
Biết súng mình ở đâu chưa?
- Biết rồi. - Tôi không đùa đâu.
Câm mồm đi Rubin.
Làm việc vui nhé.
Có mấy người?
Không. Chỉ mình tôi thôi.
Có đem theo không?
Dĩ nhiên rồi.
- Một mình mày à? - Phải.
Coi chừng hắn gài chúng ta đấy.
Vậy thì tiến hành giao dịch đi.
Giao dịch gì? Tao chỉ muốn thứ tốt nhất cho tao.
Được. Vậy mày muốn gì?
No comments yet. Be the first to leave one.