The first 200 lines.
Trong tập trước "Gia đình kiểu Mỹ".
Bố mẹ yêu hai đứa hơn bất cứ thứ gì trên đời này.
Nhưng bố mẹ không còn yêu nhau nữa ạ?
Có phải anh tăng liều thuốc giảm đau không?
Không thể tin em lại hỏi anh thế.
Julia bế Elizabeth rời khỏi nhà rồi.
Trong đây nói có rất nhiều phụ nữ trẻ li hôn như con.
Có ích thật. Thêm phần cạnh tranh.
Không phải cháu mặc nó từ hôm qua sao?
Con bé là nhân viên của chúng ta. Chuyện này phải chấm dứt.
Từ bây giờ, chuyện này không còn là sai lầm. Nó là sự lựa chọn.
Và ta hi vọng cháu sẽ chọn đúng.
Em không sợ. Em yêu anh.
Em nghĩ tình yêu của chúng ta không chỉ là niềm hạnh phúc, mà nó còn rất đúng đắn.
Đúng là vậy.
Nhìn con kìa, con sắp giỏi Toán giống mẹ rồi.
Nhưng mẹ xài cả máy tính. Cô Fletcher nói đó là gian lận.
Vì cô Fletcher đâu có phải...
làm báo cáo lưu chuyển tiền tệ theo biến động các mùa. Ăn nhanh đi.
Cooper! Nhanh nào, Coop. Xuống ăn sáng nhanh nào con.
Đăng kí đi thực tế.
Sao ai cũng muốn số điện thoại của bác sĩ nhi khoa ở mỗi tờ đăng kí thế nhỉ?
Sao không cho nó vào một cái file nhỉ?
Cooper! Xuống ngay đi.
Maties!
Con à, hôm nay đâu phải Halloween.
Con có chuyến đi thực tế và ở sở thú rất lạnh đấy.
- Không lạnh đâu. - Mẹ ơi, con không muốn đi cùng nó đâu.
Được rồi, bố đó. Nhanh lên nào.
Đi nào.
Cooper, mẹ muốn con ăn hết bữa sáng ở trong xe, nhé?
- Chào cả nhà. - Chào bố.
Cooper!
Cảm ơn anh nhé Joe. Em phải lên lịch lại cuộc hội thảo...
vì vấn đề của chúng ta chiều nay.
Được rồi, không vấn đề gì. Anh thích đưa chúng đi học mà.
Xin chào, thuyền trưởng Râu Hói.
Ngài mặc thế sẽ bị lạnh mất.
Nó có áo khoác rồi.
Bàn giao thanh kiếm lại cậu kia. Cảm ơn.
Hai đứa. Vào xe đi.
Tạm biệt mẹ.
Đừng có đổ nước ra ghế đấy nhé.
Kevin sẽ đại diện cho em.
Anh cũng đoán được. Gặp em lúc 2:00 nhé?
Các con đê, cầu và đường trên cả nước cần tu sửa và chúng ta cần phải hành động ngay.
Nhưng không phải bằng cách tăng thuế...
mà bằng các nguồn vốn được tái phân bổ hiện đang có sẵn.
Thống đốc Adamson, ngài có 30 giây.
Hãy nhìn vào chiến công của tôi.
Tôi đã nâng cao cơ sở hạ tầng cho quê nhà tôi, ưu tiên hàng đầu của tôi.
Còn chưa kể đến... cái pizza kia.
Xin lỗi. Nhưng giờ nghỉ trưa hết rồi.
Không, là pizza. Cái pizza... Pizza tôm, nó có mùi ôi.
- Anh ăn ba miếng rồi. - Tôi ăn bốn đây.
Ai bảo mấy người ăn pizza với tôm cơ.
Thôi làm ơn đi.
Chúng ta đang bàn về nhiệm kỳ 5 năm, giờ quay lại chủ đề chính được chưa?
Ngài Nghị sĩ, ngài có tin vào sự tiến hóa
hay như theo Kinh thánh viết rằng Chúa trời đã tạo ra thế giới trong 6 ngày?
Lúc đó tôi đã được sinh ra đâu.
Tốt lắm. Hãy sử dụng khiếu hài hước.
Mọi người sẽ thấy ngài sống thật.
Tôi là người thật mà.
Tôi có cần đọc lại câu hỏi không?
Câu hỏi chính là vấn đề.
Đức tin và khoa học không nên loại trừ lẫn nhau.
Cho dù ông tin rằng 6 ngày thực ra là 6 lần quay 24 tiếng...
hoặc thứ gì đó lâu hơn.
Thì đó là cuộc trò chuyện của chúng ta.
Nhưng nếu ông hỏi tôi có tin vào Chúa hay không thì câu trả lời là có.
Ôi Chúa ơi.
Cô ta là gì thế, vô thần à?
Con không thấy khỏe.
"Mẹ không trách con đâu."
Mẹ đọc trên trang xã luận hôm nay...
nó nói rằng toàn bộ chiến dịch tranh cử của Robert đều dẫn đến cuộc tranh luận này.
Có vẻ đúng là vậy.
Giờ thì có quá nhiều áp lực. Robert là người tốt nhất trong cái đám tồi tệ đó.
Con nghĩ anh ấy sẽ rất vui khi...
Con ơi?
Con nghĩ con bị ngộ độc thực phẩm rồi.
Con đã ăn gì rồi?
Pizza với tôm.
Tôm có mùi lạ không?
Có ạ. Cả văn phòng bốc mùi.
"Mẹ, con không muốn nói về nó."
Kitty, lần cuối con đến kỳ là khi nào?
Mẹ à.
Con gái yêu, con bị chậm kinh à?
Con không biết, con...
Cũng có thể ạ. Dạo này con hay bị căng thẳng.
Con yêu, nghe mẹ đi.
Mẹ muốn con đến tiệm thuốc và mua que thử thai.
Mẹ à, con không có thai đâu. Bọn con đã rất cẩn thận.
Honey, every time I was pregnant,
Mẹ không thể ăn nổi cá và cua hay bất cứ đồ hải sản nào.
Được rồi mẹ à. Dừng lại đi. Con đến hiệu thuốc ngay đây.
Tốt. Và nhớ gọi lại cho mẹ ngay lập tức.
Này Lena, em vào đây một lúc được không?
Vâng.
Đây, em đã sửa lại file cho bên Tạp hóa Millview.
Cảm ơn em.
Ngồi đi.
Anh định đuổi em à?
Em vừa mới mua một cái túi xách đáng giá cả gia tài đó.
- Anh không đuổi em. - Nhưng...
Nhưng chuyện tối hôm trước không thể xảy ra lần nữa.
Không phải do em. Mà là anh.
Trời, nghe thật là sáo rỗng.
Nghe này Tommy, Em sẽ rõ ràng với anh luôn.
Em không phải gái còn thơ. Em biết anh có vợ, có con.
Em không muốn phá hoại điều đó.
Cuối cùng tất cả đều bị tổn thương.
Anh không muốn làm tổn thương Julia, anh không muốn làm tổn thương Elizabeth,
Anh không muốn làm em tổn thương. Anh...
Em không hiểu anh muốn gì ở em. Có phải...
Liệu chúng ta có thể bỏ qua chuyện này...
Có, chúng ta có thể.
Có thể.
Em từng mong chuyện đó đừng khác đi.
Nhưng anh không phải lo. Chúng ta ổn.
Cảm ơn em.
Còn gì nữa không?
Có, anh cần số của Billy Alba. Người bán máy lọc nước ấy.
Vâng, em lấy đây.
Cô Whedon sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm...
cho các khoản thanh toán thế chấp và thuế tài sản trong ngôi nhà.
và bộ sưu tập ghita của thân chủ tôi. Có giá trị 46,000 đô.
Thân chủ tôi hưởng một nửa.
Không cần thiết.
- Em không cần làm vậy đâu Sarah. - Joe, chúng là của anh.
Cảm ơn em.
Tốt. Cuối cùng chúng tôi muốn toàn bộ cổ phần thừa kế của cô Whedon trong Ojai
được loại bỏ khỏi phần tài sản chung.
Anh Whedon chấp thuận điều đó.
Thật sao?
Phải.
Cảm ơn anh, Joe.
Được rồi.
Giờ, vì có liên quan đến bọn trẻ
chúng ta còn một phiên điều trần về quyền nuôi con dự kiến vào cuối tuần.
Tôi giả định cả hai bên đã đồng ý về việc chia sẻ quyền nuôi con.
Thực ra thân chủ tôi muốn thay đổi thỏa thuận này.
Anh ấy nghĩ bọn trẻ cần được chăm sóc ổn định và phù hợp.
Mà không may là cô Whedon...
- không đủ điều kiện đáp ứng điều đó. - Cái gì?
Là một CEO của Ojai Foods đòi hỏi rất nhiều...
Tôi xin lỗi, chuyện này thật nực cười.
Thân chủ tôi đã cắt bớt giờ làm từ khi ly thân.
Cô ấy hoàn toàn đủ khả năng chăm sóc con cái của mình.
Thế này là sao Joe?
Nhưng không phải sáng nay.
Ngài Walker, thân chủ anh gọi điện cho thân chủ tôi lúc 7 giờ sáng...
vì cô ấy không thể đưa con đi học.
Tôi phải lên lịch lại vì cuộc họp này.
Và cô giáo của con trai anh chị đã gọi cho thân chủ tôi...
vì cô Whedon đã không đưa...
đơn đăng kí đi thực tế rất quan trọng.
Tôi kí rồi. Chỉ là quên không mang thôi.
Xin lỗi. Có phải cô nghiêm túc khi nói...
chỉ vì cái việc vụn vặt này mà có thể giành toàn bộ quyền nuôi con sao?
Đây là một ví dụ đơn giản thể hiện cô Whedon không có đủ khả năng...
cân bằng giữa việc làm mẹ và sự nghiệp.
Thế chính xác cô đang yêu cầu những gì trong quyền nuôi con?
- Thân chủ tôi muốn là người nuôi con chính. - Không.
Từ thứ Hai đến thứ Sáu và tất cả các ngày cuối tuần.
- Không. - Được thôi.
Là luật sư, đáng lẽ ra cô phải thông báo trước cho chúng tôi...
khi cô muốn một sự thay đổi lớn trong cam kết quyền nuôi con.
Tôi cũng như thân chủ tôi cảm thấy như bị mai phục.
Thẩm phán yêu cầu 48 tiếng. Chúng tôi sẽ cho thành 49.
Tôi rất cảm kích vì đã thêm giờ. Cuộc họp kết thúc. Đi thôi.
- Joe, sao lại làm thế? Joe. - Đi thôi Sarah.
Thế còn "Ainsley" thì sao?
"Alika"?
Mẹ, đừng có đặt tên cho đứa bé còn chưa có nữa.
Từ khi nào mẹ thích đặt tên thế?
Mẹ từng đe dọa từ mặt Sarah nếu chị ấy đặt tên con là Cooper.
Cái đó thì khác. Cooper chỉ là họ mà thôi.
Mẹ không nghĩ ai đó lại muốn có tận 2 cái họ đâu.
"Allulah."
Sao mấy cái này lại tốn thời gian vậy?
Ít ra con không phải đi bác sĩ
và giết một con thỏ để biết mình có mang thai không.
Khoan, ai có thai cơ?
Có phải Justin không?
Không, tất nhiên rồi. Justin đang ở chỗ điều trị vật lí rồi.
Mẹ à.
Tốt, vì mẹ à, không ai được biết chuyện này.
Mẹ hiểu mà con yêu.
Không, nó có thể gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới cuộc tranh cử.
Và chúng ta còn không...
Kết quả sao rồi Kitty? Thế nào hả? Có dấu cộng rồi hả?
Không ạ, làm âm tính.
Cũng được thôi.
Con cũng đâu có muốn. Và như con nói...
"đây không phải lúc thích hợp."
Vâng. Mẹ đúng đấy. Đúng rồi đấy.
Con phải đi đây mẹ, con...
No comments yet. Be the first to leave one.