The first 200 lines.
Bạn muốn biết năm ngoái có chuyện gì trong Shameless không?
- Anh em... - Bác sĩ.
- Tao công khai là gay rồi! - Đúng thế đấy!
Fiona! Nó không thở được!
Trời ơi. Nó hít phải ma túy của chị rồi.
Fiona Gallagher, cô có quyền giữ im lặng.
Tôi không có tội!
Liam suýt nữa thì chết!
- Cô có nhận tội không? - Tôi có tội.
Cô sẽ bị giam lỏng trong nhà cho đến khi có thông báo tiếp theo.
Gan của bố hết chịu nổi rồi.
Con đến cửa hàng tạp hóa ăn trộm cho bố lá gan khác nhé?
Chưa sẵn sàng đi về thế giới bên kia đâu.
Chúng ta không khớp.
Đến con gái ruột mình còn không khớp.
Con gái?
Đây là Amy, và đây là Gemma.
Bọn y tá cứ để mặc con
như thể con biết phải làm cái đếu gì ấy.
Em không còn nhỏ nữa.
Em sẵn sàng rồi.
Thế này có khiến anh nứng không?
- Em còn nhỏ quá. - Trời ơi.
- Em ở chỗ đéo nào thế? - Quân đội.
Sao lại bỏ đến đó?
Rắc rối tình cảm.
Anh chán phải sống dối trá rồi, đúng không?
Tao muốn tất cả mọi người ở đây biết
Bố mày là gay đây.
Hạnh phúc chưa?
Đại học đếch dễ như mình tưởng.
Phải thật cố gắng mới theo kịp được.
Chính xác thì ai là Amanda?
Bạn gãi cũ của bạn cùng phòng
người định thổi kèn cho em khi em đang ngủ.
Cô ấy sắm sửa mọi thứ cho em.
Gái đó nên giữ đấy.
Đéo lèm bèm về đứa con nữa nhé.
Anh giúp.
Hơn 5h rồi.
- Sao em có thể... - Để tôi yên!
Có thể là bệnh rối loạn lưỡng cực như mẹ chúng tôi.
Nó có thể phải vào viện.
Không đời nào nhé! Nó sẽ ở với tao.
Fiona không về nhà. Chị ấy phạm luật quản thúc rồi.
Chị mù quáng rồi.
Tôi vinh dự được tuyên bố hai người là vợ chồng.
- Mọi người tránh ra! - Ông ấy chết chưa?
- Ông ấy sẽ có lá gan mới. - Bà Gallagher?
- Chúng ta kết hôn rồi à? - Cho tôi gặp bố tôi,
- con khốn. - Không!
Cô cắm trại trong nhà tôi à?
Khu đất trống cạnh nhà bác.
Lấy đồ đi. Cô được ra.
20, 30... không còn là chuyện bố mẹ đã làm hỏng đời ta nữa.
Nghe có vẻ giống hội AA nhỉ.
Tham gia là một phần trong điều kiện quản chế.
Nhanh lên, đi nào. Cô sẽ đi làm muộn đấy.
Cảm ơn.
Anh không định vào à?
Không.
Bố mày còn sống đây, mẹ bọn chó!
- Sheils. - Hả?
Nó làm gì trên giường chúng ta vậy?
Ai?
Nó. Con trym non cứ thúc vào lưng anh.
Sammi lại mang gã nào từ quán Alibi về đêm qua
và đuổi Chuckie ra khỏi xe của nó.
Phòng Karen thì sao?
Em đưa nó sang bên đấy rồi.
Nhưng chắc nửa đêm nó bò vào đây ấy mà.
Nó phải bò ra thôi.
Chuckie, sao con không nằm ở phòng của chị Karen?
Con gặp ác mộng.
Tốt hơn con nên dậy chuẩn bị đi học đi.
Còn ông thưa ông, uống thuốc và đo chỉ số.
Không được.
Phải tiếp tục dự án của anh. Bận rồi.
Frank, uống thuốc và đo chỉ số ngay!
Sao họ lại phá nó đi?
A-mi-ăng.
Chị đi đây. Xem thế là đủ rồi.
Đèo em về được không.
Không. Phải đi có việc rồi sau đó đến trường.
- Đến làm gì. - Hôm nay là ngày cuối cùng.
- Em phải đi. - Tai sao,
để em tìm cách ở lại lớp 6 lần nữa à?
Năm sau làm cũng được.
Thôi nào, cho em đi nhờ đi.
Cái gậy to thế kia thì làm sao để vừa trên xe được.
Mấy cái nạng này làm em đau hết cổ tay.
Xóc lọ cũng đếch sướng như xưa nữa.
Lẽ ra phải nghĩ về điều đó trước khi
làm vỡ mắt cá chân trên cái ván trượt ngu ngốc đó.
Gặp lại sau.
Nhìn ổn phết nhở?
Hoàn hảo... Trừ một điều.
Cái gì?
Có vẻ chúng ta bị mắc kẹt trong này rồi.
- mãi mãi. - Đúng.
Em đoán là chúng ta... bị mắc bẫy?
- Chuẩn. - Không có đường ra.
Đúng, chúng ta bị mắc bẫy rồi.
Em sẽ không bao giờ được thấy
hiệu bánh Patsy nữa.
Liam,
- đây là nhà mới của em. - Dạ.
Để anh đi lấy thang.
Đừng có lật mắt cá đấy nhé.
Còn lâu.
Đừng lo.
- Ấn tượng đấy. - Cảm ơn.
Cảm ơn.
Em sẵn sàng đổ đầy cái bể này chưa, Liam?
Vâng!
- Xuông đi, chú đỡ cho. - Vâng.
Được rồi, nối đầu này vào vòi nước cứu hỏa.
Thế mở van bằng cách nào?
Mánh của nhà Gallagher.
Em có thừa cái nào không?
Anh không có à?
Đi nào.
Được rồi. Đây, đứng tránh ra.
Cái này gắn vào đây.
Cháu muốn giúp không?
Được rồi, cẩn thận ngón tay nhé.
Đây rồi.
Không, không, thôi nào. Anh là sếp của em đấy.
Không, không.
Có thể anh không tuyển em,
nhưng chắc cú là anh có thể sa thải em đấy.
- Không, không, không. - Có.
Giữ nó... đưa đây cho anh. Đưa đây cho anh.
Không, không.
Sean, không, không. Trời ơi.
Trời ơi. Em sẽ tấn công anh.
Bùm! Bùm, chú nói, bùm!
Sao cháu lại ướt thế?
- Anh không phải đi à. - Có.
Thật ra anh phải đưa con đến trường.
Thôi nào, anh phải đi đón Will.
Được rồi, nói với nó em gửi lời chào nhé.
Anh sẽ làm. Hẹn gặp em vào bữa tối.
- Được. - Được rồi.
Hiểu rồi, mấy thằng đú. Hết giờ học rồi.
- Anh không đóng gói đồ đạc à? - Em trông dễ thương lắm.
Mùa hè mà. Anh có vali không?
- Đây này. - Túi rác hiệu Louis Vuitton à?
- Không, là Gucci. - Anh làm gì đấy?
Anh đang làm đơn xin làm NCS vào mùa thu. (Nghiên Cứu Sinh)
- Thế à? - "Như Cục Shit."
Sao lại không, em biết đấy?
Có phòng và bảng miễn phí, cả chỗ bia anh có thể tích thu nữa.
Anh có thể ở chung với em trong căn hộ của em.
Bố em trả tiền. Có nghĩa là miễn phí.
Ý em là, sống cùng nhau á?
Chẳng phải chúng ta đã làm thế
suốt bốn tháng qua sao?
Nhưng em có phòng ký túc riêng.
Em lỡ chuyến bay mất.
Chúc mùa hè vui vẻ nhé, anh bạn?
Cậu cũng thế.
Ra ngoài đời đi.
Ra khỏi đây thôi.
Đó là cái duy nhất em có thể tìm thấy ở đống rác ngoài sân.
Để ra ngoài cửa sổ đi.
Cậu muốn ăn trứng rán hay trứng đánh?
Em thích loại trứng đánh bông mà chị làm.
Nika, hôm nay ăn trứng nướng nhé.
Thức ăn là thức ăn.
Với tôi như nhau cả.
Sao con lại khóc thế?
Nhìn anh kìa.
Bỉm đầy phân rồi này.
Có phải thế không?
Không muốn người dính đầy phân...
trong ngày đầu tiên đi làm đâu.
Có trứng nướng trong lò đấy.
- Này thằng dở, xe sẵn sàng chưa? - Rồi.
Mày còn nhìn nữa, là bố cắt trym đấy.
Đến lúc đi vỗ về nhà mang thai hộ rồi,
hẹn đưa bọn nó đi siêu âm.
Họ vẫn nghĩ chị là giáo viên mầm non à?
Cô giáo Thảo mà lại.
Người ta tiêu tiền dã man thật.
Sau khi đi siêu âm, tôi đi mở cửa quán mát-xa sung sướng.
Cậu cho Yev ăn sáng, còn anh đi đến cửa hàng tạp hóa.
Đã rõ.
Này, Patel đánh một đứa hôm qua đấy,
đi mà không trả tiền.
- Patel làm giặt khô á? - Ờ.
Anh sẽ lo.
Đi thôi.
Không, không ,không, súng.
Không có hàng nóng nhé.
Không phải loại việc ấy.
Chúng mình bây giờ đáng kính rồi, nhớ chưa hả?
Muốn cái này không?
Anh sẽ gặp em ở đó sau, nhé?
Em sẽ đón anh.
No comments yet. Be the first to leave one.