The first 183 lines.
Sau cuộc gặp tựa giấc mơ với vu nữ em,
Jurota tỉnh giấc vào buổi chiều giữa tiếng ve râm ran trong tiết trời đầu hạ.
Bên gối anh là những tấm thẻ gỗ mới tinh mà anh chưa thấy bao giờ.
Có lẽ vì được làm vội,
những nét chữ nguệch ngoạc dường như được khắc lên thẻ bằng một vật cứng.
Trên đó ghi lại cách thực hiện ba thuật thức
mà người vu nữ em để lại.
Đó là chỉ dẫn để đối phó với hiểm họa vẫn còn ẩn sâu trong núi.
Sau khi mất đi yêu lực,
mãng xà cần khôi phục sức mạnh để chiếm lấy thân xác vu nữ em.
Và khoảng thời gian kể từ khi vu nữ
mang cánh tay bị nguyền đi và phong ấn nó trong núi,
cho đến khi những hiểm họa ấy trỗi dậy lần nữa là…
Khoảng bảy năm.
Trong sáu tháng tiếp theo, Jurota nghiên cứu những ghi chép sót còn lại.
Anh tìm ra hai cánh tay bị nguyền đang bị trói buộc với ngọn núi,
cùng cái đầu của mãng xà bị phong ấn và giấu kín.
Lần theo tiếng chuông,
anh tìm thấy nửa còn lại đang say ngủ, vốn từng là vu nữ em.
Anh báo lại vị trí và mức độ nguy hiểm của chúng cho sư phụ mình,
người cũng là cha nuôi đã dìu dắt anh.
Sau đó, Jurota tuyên bố sẽ rời khỏi làng.
Anh lên đường đến nơi được nhắc tới trong một bức thư giới thiệu cũ
được tìm thấy giữa những di vật của vu nữ em:
Kinh đô.
Để tìm một trong những sư phụ của người vu nữ.
Tuyệt đối không được đến gần.
Thấy ắt gặp tai ương. Mạo phạm ắt chuốc lời nguyền.
Từ thuở xa xưa, nó được gọi là Yamatagi-Madara.
DARA-SAN THỜI LỆNH HÒA
CẤM VÀO
Misogiya Hinata…
Hậu duệ của những người canh giữ ngọn núi, những kẻ trông coi phong ấn của ta
và thứ mà ả vu nữ đó đã biến thành.
Nếu chỉ có thế, có lẽ con bé vẫn còn chút giá trị lợi dụng.
Nhưng giờ ả vu nữ đáng nguyền rủa ấy đã mạnh đến mức có thể chiếm vị trí của ta.
Hinata là một đồng cốt hiếm có, được trao cho một phần linh lực của ả.
Nếu sinh ra vào thời khác,
với tài năng ấy, nó hẳn đã đứng vào hàng những thuật giả xuất chúng nhất.
Đưa một linh hồn yếu ớt dùng để nhập xác
vào lãnh địa của ả vu nữ đó là quá mạo hiểm.
Vì vậy, bên ngoài ngọn núi, ta đã tìm thấy Amane, vật chứa để ta nhập xác.
Nhưng vì nó sở hữu linh lực khổng lồ cùng một linh hồn mạnh mẽ,
ta cần thời gian mới có thể hoàn toàn khống chế nó.
Kẻ một ngày kia sẽ trở thành nửa kia của ta…
Cho đến khi linh hồn chúng ta hoàn toàn hòa làm một, hãy tránh xa nhà Misogiya.
-Chào mừng! -Chào mừng!
Này, con người!
Lâu lắm mới lại ngủ chung làm bài tập hè nhỉ? Từ hồi lớp Năm tới giờ ấy.
Ừ, tớ nhớ chứ.
CHỈ GIỎI MỸ THUẬT - MÔN NÀO CŨNG GIỎI TRỪ ÂM NHẠC
Amane đang bị tụt lại, nên tớ nghĩ đây là cơ hội tốt.
Cảm ơn cậu nhiều lắm vì đã nghĩ đến tớ và rủ tớ tham gia hoạt động vui thế này.
Đừng có cười kiểu ghê rợn đó nữa!
Tuy nhiên,
may mà việc nhập xác của ta mới chỉ tiến triển đôi chút.
Dù có linh thị xuất chúng, con bé cũng không thể nhìn thấy ta.
Amane, cậu từng cứu rắn hay gì đó chưa?
Hả? Tớ không biết nữa.
Cô ta nhìn thấy ta sao?
Mà thôi, dù con bé có nhìn thấy gì đi nữa,
cũng chẳng đời nào liên tưởng nó với đại yêu quái Yamatagi-Madara.
Thế cậu từng cứu lươn vườn chưa?
Trong mắt ngươi ta trông như thế sao?
Ngôi nhà này vừa quen thuộc, lại vừa có gì đó lạ lẫm.
Có lẽ vì nơi đây từng là núi của ta,
nơi ả vu nữ kia đã chiếm lấy ngôi vị sơn thần?
Nếu ở tận sâu trong núi thì còn dễ hiểu,
nhưng lại cảm thấy sự hiện diện này ở nơi gần con người đến vậy…
Đồ ngốc!
Có khách thì phải báo trước cho ta chứ!
Này, cháu cũng có biết đâu.
Cô ấy là ai vậy?
À, ờ…
Vợ em.
Tôi là người quen của mấy nhóc này.
Đừng để ta phải tiếp xúc với quá nhiều con người.
Lỡ xảy ra chuyện thì sao?
Nhưng sự hiện diện đó…
Ta không thể xác định chính xác nó là gì,
nhưng nó rất giống Yamatagi-Madara.
Ngôi nhà này là lãnh địa của ta.
Ở đây, không linh lực hay yêu lực nào có thể che giấu được.
Nói chính xác thì,
tà khí của Yamatagi-Madara vẫn chưa được phong ấn hoàn toàn.
Một chút uế khí của nó vẫn rỉ ra từ lòng đất.
Chừng đó chưa đủ gây hại cho con người,
nhưng đâu đó vẫn có thể có tà khí tích tụ.
Có lẽ bạn của con bé đã bị một nơi như thế ảnh hưởng.
Xem ra sớm muộn gì ta cũng nên ra tay giúp con bé.
K.O.!
Cô ấy mạnh kinh khủng.
Sắp chạm mốc 7.000 rồi.
Suýt nữa thì nguy to.
Không ngờ ả vu nữ đã hóa thành quái vật ấy
lại xâm nhập vào tận ngôi nhà này!
Ta phải rời khỏi đây ngay lập tức.
-Amane, cậu cũng ngủ lại được chứ? -Ừ.
À. Ờ…
Chắc là không được rồi.
Dù chẳng muốn thừa nhận,
nhưng vật chứa mà ta đang nhập vào vẫn chưa thể đánh bại ả vu nữ đó.
Chừng nào ả ta còn ở đây,
muốn hút linh lực từ lũ nhóc này cũng khó.
Ở trường, ta chỉ hút vừa đủ để không gây náo động.
Cứ tưởng đến đây ta sẽ được no nê linh lực một phen.
Thật đáng thất vọng.
Cô về luôn à?
Cũng đành vậy thôi.
Mẹ cháu sắp về rồi.
Nếu đi ngay bây giờ, ta có thể tránh phải chạm mặt cô ấy.
Chậc…
Mẹ cháu phản ứng thế nào với con thú nhồi bông có tóc của ta bên trong?
Cô ta không nói gì sao?
Thật ra mẹ thích lắm.
Mẹ còn bảo muốn xin cả mẫu may nữa.
Thật sao?
Cô Chiyo này…
Ả vu nữ vừa rời đi, bầu không khí đã thay đổi hẳn.
Ra là vậy.
Được mời vào nhà, ả ta đã biến bên trong thành lãnh địa của mình.
Con nhóc Hinata này sở hữu linh lực quá đỗi mạnh mẽ.
Xem ra nó còn được ả vu nữ kia hết sức che chở.
Nhưng với những kẻ khác, dù trong tình trạng hiện tại,
ta vẫn có thể hút cạn sức mạnh của chúng.
Ta nóng lòng chờ đến giờ Sửu, khi yêu lực của ta đạt đến cực thịnh.
Ngoài Hinata, trong ngôi nhà này còn có ba bạn học của Amane,
cha mẹ con bé,
ông của nó,
và em gái nó.
Quả không hổ là người nhà của con bé,
ai nấy đều sở hữu linh lực hơn người thường.
Tuyệt lắm.
Đúng là một đại tiệc thịnh soạn.
Ta sẽ thưởng thức đến giọt cuối cùng.
Này…
Chào buổi sáng.
Ừ…
Cậu từng cứu một con giun khô quắt chưa?
Thế mà cũng cứu được à?
Yamatagi-Madara trong hình hài nhập xác
đã vươn những xúc tu của mình ra để nuốt lấy linh lực.
Nhưng chúng lại bị xé nát, khiến nó hao tổn phần lớn yêu lực.
Cô mập lên à?
Dara Dara Dara-san tròn trịa hơn một chút sau khi hấp thụ số yêu lực ấy.
THÚ BÔNG KHỔNG LỒ NÀY ĐƯỢC LÀM
TỪ NHỮNG LỌN TÓC BỊ CẮT CỦA DARA-SAN
Anh tìm sư phụ có việc gì?
Người đàn ông ấy sống ẩn mình nơi núi non hẻo lánh, cách xa kinh thành.
Đã nhiều năm rồi ta mới có khách từ bên ngoài đến.
Tên ông ấy là Kenju.
Lặn lội đến tận đây để tìm một lão già quái gở như ta…
Cậu vốn là kẻ lập dị, hay đã cùng đường đến mức này?
Tôi tìm đến đây sau khi đọc lá thư này.
Lá thư giới thiệu này khá lâu rồi, nhưng ta vẫn nhớ.
Là từ hồi ta nhận dạy hai chị em chẳng giống nhau chút nào.
Nhìn sắc mặt cậu, chắc họ đang không ổn.
Đã xảy ra chuyện gì?
Ra là vậy.
Nếu chuyện về cô vu nữ ấy hóa thành dị vật là thật,
thì chúng ta còn khoảng sáu năm.
Vậy trong khoảng thời gian đó, cậu muốn học đủ kiến thức và thuật pháp
để đối phó với một chú vật đáng gờm đến vậy sao?
Tôi biết yêu cầu này hơi quá sức.
Nhưng xin ngài hãy giúp!
Hai tháng.
Lý thuyết căn bản,
cách di chuyển chú vật,
cách quản lý và tu bổ chúng.
Đó là tất cả những gì cậu có thể học được ở đây.
Cả đời ta đã gây ra không ít ác nghiệp.
Có những việc ta làm còn dùng lời nguyền để đoạt mạng.
Ấy vậy mà một kẻ như ta,
vốn chẳng xứng được đối đãi tử tế, lại được nơi này cưu mang.
Phiền phức thật, nhưng nếu đệ tử của ta đã gây ra chuyện này bằng cấm thuật,
thì thân là sư phụ, ta có bổn phận thu xếp hậu quả.
Có lẽ ta còn chẳng đáp ứng nổi kỳ vọng của cậu,
mà ta cũng chẳng nghĩ mình còn sống được thêm sáu năm nữa.
Nhưng xem ra trước lúc tận số, ta đành phải nhận thêm
một đệ tử cuối cùng.
Kaoru!
Đợi chị thay đồ xong rồi đi nhé.
Vâng!
No comments yet. Be the first to leave one.