The first 200 lines.
Tốt lắm. Lần nữa nào.
Ném đi nào. Tốt lắm.
- Sam, anh lấy khăn trải nhé. - Ừ.
- Xin lỗi. - Chụp nó, AJ!
Nào, con trai.
Có lẽ mình nên phụ mẹ một tay nhỉ?
Đi nào, đi nào.
Nhanh lên!
Con quay trở lại lấy khăn trải nhé, không thì mẹ giết ba mất.
Được ạ.
Mọi người có thấy vợ tôi không?
Không, xin lỗi.
Nancy!
Nancy!
Nancy!
Nancy!
Nancy!
Chỗ này thật đẹp, phải không?
Hẻo lánh hơn tôi tưởng. 10 phút trước trời còn nắng.
Tôi thích lắm, đúng là chỗ tôi đang tìm.
Anh Lopez, xin lỗi vì tới đột ngột như vậy.
- Tôi đã cố gọi điện cho anh. - Sóng ở đây kém lắm.
Chắc tại điện thoại của tôi.
Tôi dẫn ông bà Owen đi tham quan được không?
Xin chào, hân hạnh được gặp.
- Rất vui được gặp anh. - Tôi tên Paul, chào.
Được chứ, cứ tham quan đi. Nhưng tôi không ở lại được.
- Tôi đang tính ra ngoài. - À không, thế tốt hơn.
Nếu anh không có mặt ở đây thì tốt hơn.
Nhà cửa đang bề bộn lắm, nhất là nhà bếp.
Để tôi xử lý, tôi sẽ nói với họ là anh vừa tiếp khách.
Ừ, những vị khách cẩu thả.
- Đừng lo. - Được rồi.
Lát nữa chúng ta gặp nhau cùng ăn trưa được không?
Để bàn về ngôi nhà và những việc khác.
- À, được chứ. - Ở Brent lúc 2 giờ nhé?
- Được rồi. - Tốt tốt.
- Tốt. - Được rồi.
- Gặp cô sau nhé. - Chào anh.
Mong các vị thích căn nhà.
Mời theo tôi, tôi sẽ cho các vị xem bên trong.
Tóm tắt lại bản tin,
cảnh sát đã xác nhận một người phụ nữ trẻ
đã bị sát hại ở quận Jefferson.
Đây đã là người phụ nữ thứ 4 bị giết trong vòng 3 năm.
Tin khác, đội Rockies tiếp tục thua trận tiếp theo.
Đội METS đã thi đấu rất tốt và tiêu diệt đối thủ.
Chào Pat.
Chào Paul.
Anh có biết là người ta chi 36,000 đô một năm
để giam giữ 1 tù nhân không?
Ừ, đọc thấy trên báo.
Lương giáo viên còn thấp hơn số đó.
Có mang danh sách theo không?
Có chứ, có thêm một vài thứ nữa.
Ông xem đi.
- Anh tính thế nào? - Ờ.
Tôi sẽ gửi cho Hank vào thứ Tư.
Vậy có được không?
- Hôm nay anh đi săn à? - Tôi vừa đi về.
- Có săn được gì không? - Tôi bắt được một con ngỗng.
Tốt lắm.
A lô, Marty?
A lô, Pau, chuyện gì vậy? Anh không thấy tin nhắn của tôi sao?
Tôi nhắn đầy hộp thư thoại của anh đấy.
Ở chỗ này sóng yếu lắm.
Nghe này, anh nhận được bản thảo chưa?
Ừ, tôi gửi lại kèm theo nhận xét của tôi rồi.
Anh gửi lại?
Tôi tưởng chúng ta sẽ xuất bản nó chứ.
Anh không chịu nghe theo ý kiến của người ta.
Nếu tôi nộp cho nhà xuất bản, từ nay họ sẽ không bao giờ đọc cái gì của anh nữa.
Anh hiểu không, Paul?
Thỉnh thoảng anh phải thỏa hiệp chứ.
Cho họ thấy là anh có năng lực.
Có mà.
Trong nội bộ ngành thì anh không có.
Hai ta đều biết anh đang cần tiền, đúng không?
Ừ, tôi cần tiền, nhưng không phải bất chấp tất cả để có tiền.
Nói hay lắm, nhưng anh vẫn phải trả hóa đơn mà.
Nghe này, hãy cố gắng lên.
Giờ tôi phải đi rồi, tạm biệt.
Marty. Marty?
Thằng khốn.
Cái gã này bị làm sao vậy?
Coi nào!
Lạy Chúa.
Cái quái gì vậy hả?
... đã xác nhận Nancy Barrows, 46 tuổi...
... sống ở Greenville, Colorado, là nạn nhân thứ tư
- ... của tên sát nhân. - Được rồi.
Chào Paul, khỏe không?
- Chào Judy. - Được, cảm ơn, tôi sẽ tới đó.
- Anh muốn ngồi ở quầy không? - À không...tôi ngồi đằng kia.
Được rồi.
- Anh Lopez. - Xin lỗi cô Laura, tôi tới trễ.
- Không sao. - Được rồi.
Nhà Owens không có hứng thú.
Ồ...
- Anh còn muốn mời tôi ăn trưa không? - Dĩ nhiên.
Đó là cách để tiếp thêm động lực cho cô.
Thực ra tôi chỉ có thể ở đây vài phút.
Tôi còn một cuộc hẹn khác.
- Ồ... - Phải chi mà anh tới sớm hơn 5 phút...
- Uống một ly cà phê cũng không được sao? - Tôi đã uống rồi.
Vậy cà phê thôi, Judy ơi.
Cảm ơn cô.
Nói thật, tôi khá là kinh ngạc.
Trước đây tôi chưa từng quen một nhà văn nào.
Đừng như thế.
Tôi cũng không quen nhà văn nào.
Sao anh lại nói vậy?
Lâu rồi tôi không viết lách gì.
Không viết được cái gì hay cả. Không thể bắt đầu bất cứ câu chuyện nào.
Bao lâu rồi?
Hai năm, có thể hơn. Thật đáng xấu hổ.
Nhưng mà ta hãy nói về địa ốc
và việc bán nhà của tôi nhé.
Nhà Owens không có hứng thú, vậy tiếp theo ta phải làm gì?
Tôi không chắc.
Khoan, tôi không nên nói như vậy với anh.
Không, cô thể hiện mình trung thực mà.
Tôi chưa làm nghề này được bao lâu.
Anh có nhận ra không?
Thực ra, anh là người đầu tiên.
Cái gì đầu tiên?
- Nạn nhân đầu tiên của tôi. - À, không sao đâu.
- Tôi không phiền. - Không, có sao chứ.
Tôi chắc chắn mình có thể kiếm được người mua khác trong vài tuần tới.
- Anh còn đủ tiền sống tới chừng nào? - Vài tuần nữa.
Cô nghĩ có tốn nhiều thời gian lắm không?
Cũng còn tùy. Thời điểm này trong năm,
chẳng có ai vào thị trấn cả.
Vào mùa hè thì sẽ khá hơn.
- Mùa hè? - À thì, có khách du lịch và...
Khi nãy là anh, đúng không?
Cái gì?
- Anh quen người này à? - Này, này.
Nghe này.
Trên đường tôi tới đây xảy ra chút chuyện.
Chỉ là tài xế lái ẩu thôi. Đừng lo.
Dù sao thì, tôi cứ tưởng là
căn nhà sẽ dễ bán vì nó ở gần Denver...
Nhà của anh cần sửa chữa.
Nó cũng không gần Denver lắm đâu.
Lái xe mất 2 tiếng mới tới được khu ngoại ô.
Ăn tối với tôi nhé?
- Anh Lopez à, tôi... - Không, không.
Gọi tôi là Pablo. Mà tôi thích Paul hơn.
Nghe này...
Chúng ta đã gặp nhau 3 lần rồi.
Và lần nào cũng là tin xấu cả.
Tối nay thì không được.
Thứ bảy thì sao?
- Tuyệt. - Được rồi.
8 giờ tối nhé?
- Được. - Tốt.
- Tốt. - Được rồi.
- Tạm biệt, Paul. - Chào cô.
- Judy. - Tới ngay.
Anh lái xe hay quá nhỉ?
Tôi không nên làm thế.
- Tôi biết mà. - Ừ.
Trước đây tôi từng gặp một người bạn của mình ở những quán giống thế này.
Cho tới khi một tên khốn giống anh hất anh ta xuống đường!
- Này! - Cái gì?
- Nhỏ tiếng giùm cái! Tôi đang xem TV. - Biến đi!
Tôi xin lỗi.
- Bỏ qua cho tôi đi. - Không bỏ qua được.
Đủ rồi đó!
Có cần gọi cảnh sát không?
Ổn rồi, mọi người, đừng lo.
- Xong chuyện rồi. - Cảm ơn.
Nè, tôi không biết làm sao cảm ơn anh.
Xin lỗi cô, Judy. Tôi, tôi...
Tôi xin lỗi.
- Ngoài ý muốn mà. - Để tôi giúp.
Không sao mà, thật đó.
Hắn ta là đồ ngốc. Lạy Chúa.
Xin lỗi nhé. Thật lòng đấy.
Không sao.
Cảm ơn.
Anh đi đâu vậy?
Cứ thả tôi xuống chỗ nào thuận tiện là được.
Tôi là Paul.
Jack.
Anh đi săn à?
Ừ, mới bắt được con ngỗng vào sáng nay.
- Anh làm nghề gì? - Tôi là nhà văn.
- Thật à? - Ừ.
- Viết sách? - Ừ, viết sách, cách đây lâu lắm rồi.
Công việc chắc vất vả lắm.
- Nghe này, tôi hỏi anh một câu nhé? - Chắc rồi.
Lúc đánh nhau khi nãy, anh đã nói gì với tên đó?
- Tôi nói gì à? - Ừ, hắn ta khiếp đảm luôn.
Tôi nói với hắn là tôi thích ăn trưa trong im lặng.
Hm.
Anh đang đi đâu vậy?
Du lịch bụi vậy thôi.
Anh thích sống như thế à?
No comments yet. Be the first to leave one.