Весна на Заречной улице
The first 186 lines.
MÙA XUÂN TRÊN PHỐ ZARECHNAYA
Chúng tôi có thể đưa cô đến ngay thị trấn.
Đừng lo. Chúng tôi sẽ không lấy nhiều đâu. 10 rúp.
Giá bán lẻ cho 200 gam hành lý.
Lên xe đi.
Đóng cửa xe lại.
Trông như mẹ bỉm sữa vậy.
Xin lỗi nhưng tôi đoán đúng chứ?
Thế là cô đã tốt nghiệp?
Vậy nên cô được phân đến những ngôi làng xa xôi.
- Của cô đây. - Cảm ơn.
Cho tôi hỏi chút, cô làm nghề gì vậy?
- Giáo viên. - Ồ. Giáo viên à...
Cô dạy văn học Nga đúng không?
Phải.
- Sao anh biết vậy? - Tôi còn biết nơi họ phân cô đến dạy cơ mà.
- Ở đâu vậy? - Số nhà 21 phố Zarechnaya.
Trường học buổi tối cho thanh niên lao động.
- Địa chỉ đúng rồi. - Tại sao anh nghĩ vậy?
- Anh học ở đó sao?. - Tôi sao? Chắc cô đang nói đùa.
Tôi học hết lớp 7 và học ở hành lang nữa thế là đủ rồi.
Các bạn tôi đang học ở đó.
Họ đã không có lớp học văn trong hai tuần.
Giáo viên trước bỏ dạy.
Sao lại như vậy?
Chỉ biết là bỏ dạy và thế thôi.
Tôi cũng đón cô ấy. Cũng như cô vậy.
Chở đến và đón về.
Cô ấy cũng đã tốt nghiệp. Cũng trẻ nữa.
Dường như nơi đây đối với cô ấy không được văn minh.
Không có TV, không có những căn nhà kiểu mẫu
Tất nhiên là chúng tôi có xưởng may quần áo rồi nhưng mà...
Không có "tủ đồ hàng quốc tế" nào hết.
À, thêm nữa, các học sinh trong lớp có mùi khói của nhà máy.
Cô ấy đã phàn nàn suốt trên đường về.
Ồ, và họ đã tiễn cô ấy!
Bọn họ thật là nhiệt tình.
Và chúng tôi có cùng một công việc.
Đại lộ chính của chúng ta.
Ca sau chuẩn bị làm rồi.
Và tiện đây thì, đó là những học sinh của cô đó.
Chào mấy cậu. Đang học bài đấy à?
- Chào cậu. - Phải, chúng tớ đang ôn lại đây.
Tắt động cơ đi, Yura. Tham gia cùng chúng tớ đi.
- Tớ không thể. Họ sẽ tước bằng lái mất. - Đừng lo mà.
Dì Masha, chúc sức khỏe!
Cảm ơn, cháu trai.
- Chúc chuyến đi tốt lành. - Đừng để tuột mất khách đấy.
- Alyok, lên xe không, cho quá giang này. - Cảm ơn, nhưng trời tạnh mưa rồi.
Anh đang chở khách mà, thế đủ chỗ rồi.
Ghen đó à!
Chà, cô thích học sinh như thế nào?
Đừng sợ, họ rất nhu mì.
Coi chừng!
Sasha, cậu chán sống rồi à?
Đi bộ mệt bỏ xừ ra.
- Chào cô. - Chào anh.
- Đủ chỗ cho ba người không? - Có chứ.
- Thế thì để tôi nhường lại cho anh. - Không cần đâu, Yura lái tiếp đi.
- Được thôi. - Khoan đã.
Anh làm gì vậy? Dừng xe lại, cho tôi xuống.
Đừng. Đi xa hơn nữa chút. Ở đây cấm đỗ xe.
Có nguy cơ bị phạt, tước bằng lái đấy.
- Còn lâu không đấy? - Tùy từng trường hợp khác nhau.
Ra vậy.
Tôi có thể hỏi sao cô đến đây không?
Những người cầu hôn trong làng của chúng ta đều đẹp trai, còn các cô dâu thì lại cháy hàng mất rồi.
- Dừng xe lại. - Bình tĩnh đi. Bình tĩnh đi.
Cẩn thận vào chứ, không á chết người như chơi.
Rồi ai sẽ chịu trách nhiệm đây?
Thôi không đùa nữa, cậu định làm gì hôm nay thế?
- Suy ngẫm về quá khứ đau buồn. - Điều đó không tốt chút nào đâu.
Chúng tớ có bữa tiệc lớn ngày hôm nay đấy.
Ở đâu? Sao tổ chức thế? Và sao tớ không biết nhỉ?
- Mọi người sẽ ăn mừng Đêm Giao Thừa. - Trong tháng 11 á?
- Cậu sống theo lịch nào thế? - Lịch huyện Martynovsky .
- Sasha, cậu ép khuôn xong rồi chứ? - Rồi!
- Muốn ôm hôn cậu quá đi. - Đi mà làm với hàng xóm tớ ấy.
- Nhớ rửa sạch đấy. - Dừng xe lại ngay lập tức.
Đừng.
Đến chứ, cô gì ơi. Dù tôi không biết họ tên cô.
Tôi trịnh trọng mời cô đến. Ta sẽ khiêu vũ và vui chơi.
Số 2 đường Zarechnaya. Có cái cổng kêu cót két ấy, không có chó dữ đâu.
- Vậy là tại nhà Zina à? - Nhớ đến đấy!
Chúng tớ sẽ không cao su đâu.
Cô nên đến đi. Mọi người ở đó tốt bụng lắm. Khiêu vũ tới tận sáng cơ!
Cô sẽ không hối hận đâu.
Đến nơi rồi.
GORONO
Hành lý của cô đây.
Đừng làm vậy mà! Cô có thể trả tôi lúc về cũng được mà.
Khi cô bỏ dạy đòi về ấy.
Chúng ta sẽ chia xa và mặt trăng đang tỏa sáng đằng sau những áng mây.
Mọi người thấy rồi đó. Tung lên và không trượt.
Cô ấy đây rồi. Hãy cất nó đi nhé!
- Xin chào. - Vào đi mọi người.
- Chào Zinochka. - Đã đến rồi thì cởi áo khoác ra đi.
Ta có đủ đĩa và cả dĩa nữa.
- Mẹ cho con loại đẹp nhất đấy. - Con biết mà mẹ.
Nhớ để ý vào, biết là họ có ý thức thật nhưng con vẫn dọn đồ thừa trên sàn đi.
- Mẹ đừng chọc con nữa. - Cậu ta được mà.
Kiếm tiền giỏi, lương thiện, nhưng cái nết thì...
Nhìn xem, cậu ta đã tiêu bao nhiêu tiền chứ hả?
- Liên hoan với bạn bè đấy. - Lo lắng về tiền của người khác sao?
- Có lẽ ngày nào đó nó cũng sẽ là nỗi lo của mẹ. - Ừ thôi mẹ đi nghỉ ngơi đi.
Này, đừng có lên giọng với mẹ.
- Cháu vào được chứ? - Con lo liệu nốt đi nha!
- Ở đây thơm ngon làm sao! - Thế mang ra đãi khách đi!
- Zina, sao mày mò vào bếp vậy? - Khiêu vũ xong rồi sao?
- Đâu có. Anh muốn khiêu vũ với em. - Thật sao?
- Em sao vậy? - Đi khiêu vũ với Lyubochka của anh đi!
- Anh đã khiêu vũ với cô ấy rồi! - Cả Tosechka nữa sao?
Zina, dừng lại đi. Anh không cần họ.
- Tới chỗ tình yêu của anh ấy! - Anh đã có tình yêu của mình rồi, chính là em.
Sasha thân mến, tôi không thuộc về anh.
- Đi đi, tôi không muốn gặp anh. - Khó chịu à?
- Phải đấy. - Váy em dính bồ hóng kìa.
- Đâu? - Ở đây... Bắt được em rồi.
- Hai người đang làm gì vậy. - Sao cậu vào mà không gõ cửa?
Giờ vào đi!
Sasha, sao không bắt đầu đi? Tớ khát khô cả cổ ròi.
- Chúng ta đang đợi ai vậy? - Krushenkov.
Anh ta là ai vậy? Công trình sư à?
Người ta có thể nghĩ rằng buổi liên hoan này là để vinh danh anh ta đấy.
Chà, nếu không có công trình sư thì sẽ không có buổi liên hoan này đâu.
- Cụng ly! - Chúc sức khỏe.
Bỏ tay ra đi, ai thế?
Alya?
Giờ thì biết công trình sư Krushenkov yêu ai rồi!
- Tanyusha. - Tớ đây.
Kolya.
- Chào Tanya. - Cậu ôm mạnh quá!
- Tanyushka, sao cậu tới được đây vậy? - Thì đi xe tải tới thôi.
Vậy cô không quên địa chỉ? Quyết định tới tham dự sao?
- Hai người biết nhau sao? - Biết rõ chứ.
- Cô ở đâu vậy? - Đúng rồi Tanya, giới thiệu với cậu...
- Sasha Savchenko. Người hùng của buổi liên nay này. - Chúng tớ biết nhau rồi.
Đúng vậy, chúng tớ đã biết nhau rồi.
- Sao quen được vậy? - Do nhân phẩm tốt chứ sao!
Nữ giáo viên trẻ tuổi này đây sẽ dạy văn học Nga
ở trường buổi tối, chuẩn bị sách vở để cô giáo chấm điểm đi.
- Cậu cũng biết chuyện này sao? - Tất cả đều biết mà.
Ngoại trừ một chuyện, cô ấy có bà con họ hàng gì với cậu không?
Nói đi cô ấy là ai vậy? Vợ cậu hay là cô dâu?
- Điều đó không quan trọng. - Rượu chua cả rồi!
- Ngồi vào bàn thôi. - Đúng rồi. Cả hành lý nữa!
Nghe này, vấn đề là Tatyana... Tatyana Sergeyevna...
vẫn chưa tìm được chỗ ở, cho nên là... xin thứ lỗi...
Zinochka, nghe là mẹ em có cho thuê phòng.
Liệu em có thể...
Được chứ, đi thôi.
- Thích chứ? - Ra xem phòng đi.
Sao anh lại đi lại phòng cho người ta?
Như vậy là quá hợp lý rồi.
Dù gì mẹ em cũng cho thuê phòng này nên mình giúp thôi.
- Nhà em không cần anh tìm hộ đâu. - Đừng lo!
- Nếu không được thì thuê chỗ khác. - Con làm sao vậy, Zinochka.
Sao con lạnh lùng vậy? Cô gái này không có chỗ để qua đêm.
Hãy đặt mình vào vị trí của cô ấy. Cùng là người cả mà.
Sao lại không cho người tri thức thuê chứ? Vào đi cháu yêu.
- Đúng rồi, vào đi. - Yên tĩnh và ấm cúng.
Cứ tự nhiên như ở nhà. 250 rúp thôi.
Bao nhiêu cơ? Thật là vô lý, bác Marya Gavrilovna.
Phòng quá đẹp. Tách biệt. Nội thất đầy đủ.
Có đèn và dịch vụ dọn vệ sinh. Cháu không tìm được chỗ nào rẻ hơn đâu.
- Vẫn đắt, bác Marya Gavrilovna. - Cháu đồng ý.
Tốt quá. Còn mọi người nữa, sao lại đứng đó vậy?
Nhìn chằm chằm cái gì?
Người ta cần phải thay đồ. Tất cả ra ngoài hết đi.
Chúng tôi chưa ngồi vội đâu, vẫn chờ đấy.
Alyok, mời em chén Rượu vang Port, màu hồng nữ tính.
Em muốn rượu mùi hơn.
Cảm ơn anh. Cảm ơn anh.
Ăn nhẹ chút đi, các bác sĩ khuyên dùng ăn lê đấy.
Em thích ăn táo hơn!
- Còn đợi ai đến nữa vậy? - Chờ một lát thôi.
Tatyana Sergeyevna, cô xong chưa?
Tatyana Sergeyevna?
Chắc đi đường mệt rồi. Fedya, hãy nâng ly chúc mừng rồi ngân nga vài câu thơ đi.
Ta đã luyện thép trong cái lò rực lửa.
Ta đã vượt trước thời đại ghi vào trong sử sách.
- Để ngày hôm nay... - Thôi đi.
Hãy để trời mưa hôm nay. Trong thời tiết xấu tháng Mười Một.
Như thể giữa sương giá tháng Giêng, hãy cùng ăn mừng Năm mới.
Chúc mừng!
- Còn Tanya? - Tớ không biết. Đợi đã.
No comments yet. Be the first to leave one.