The first 200 lines.
Anh ấy ở phía sau cánh cửa cuối hành lang.
Đừng bắt anh ấy phải đợi cô.
Dịch phụ đề: AnanVinh
Mời vào.
Số?
Không, không, hai, ba...
sáu, bảy.
Đóng cửa lại đi, Không, không, hai, ba, sáu, bảy.
Tại sao cô cười?
Tại vì anh là người đàn ông đẹp nhất...
... mà tôi đã từng gặp.
Khi anh còn trẻ,
và người phụ nữ trong tay anh còn trẻ,
anh bị kích thích bởi sự sống trong làn da của cô ấy;
trong các cơ dưới da của cô ấy.
Anh có thể ngửi thấy cuộc sống
trong hương thơm ngọt ngào từ mồ hôi của cô ấy,
trong hơi thở của cô ấy,
nước hoa ngọt ngào có thể làm cho anh chóng mặt.
Anh có thể cảm nhận được cuộc sống trong những cơn co giật bồn chồn
khi phản ứng của cô ấy trước mọi động chạm và cảm giác mới.
Rồi anh cảm thấy trẻ trung, đầy sức sống
và rung động vì phấn khích mỗi khi đến gần cô ấy.
Nhưng anh càng lớn tuổi,
người phụ nữ trong tay anh càng già đi,
anh trở nên bị ru ngủ bởi phản ứng lười biếng
của xác thịt cô ấy khi anh chạm vào,
bị ru ngủ bởi phản ứng tê liệt dây thần kinh của anh với da thịt của cô ấy,
bởi sự uể oải của cơ bắp cô ấy;
mùi mồ hôi chua chua của cô ấy;
nước mắt của cô ấy;
mùi chua ruột già của cô ấy
ợ ra không khí.
Và đó là một lời nguyền,
bởi vì già đi không làm cho anh
thích ở bên một bà già
hơn khi anh còn trẻ.
Nó tệ hơn, thực sự,
bởi vì nó thậm chí còn thiếu đi
cảm giác hồi hộp của sự mới lạ hoặc điều bị cấm đoán.
Cô ấy chỉ già đi thôi,
và cô ấy nhắc nhở anh, rằng anh đã già
và lớp vỏ cũ của anh vẫn đang chiếm chỗ,
nhưng tuổi thọ của nó gần như không còn nữa.
Nhưng không có gì tệ hơn là
già đi mà nắm trong tay tuổi thanh xuân,
kể cả tuổi trẻ thích thú với sự mới lạ của anh.
Bởi vì anh vẫn có thể ngửi thấy sự ngọt ngào của tuổi trẻ,
cảm nhận sự hồi xuân của cơ bắp dưới làn da căng của cô ấy,
nhưng anh biết nó không phải là của anh.
Anh không chia sẻ nó
mà đang ăn nó như một loại ma cà rồng.
Và bạn tự hỏi mục đích là gì,
mục đích của việc tiếp tục sống là gì,
mục đích của yêu thương, mục đích của sự tiếp xúc.
Và tất cả bản năng của anh, sự huấn luyện của anh,
đã khiến anh quá sợ hãi để bóp cò
và tự mình kết thúc nó,
chịu trách nhiệm rằng thiên nhiên đã phó thác
vào bàn tay run rẩy, yếu ớt của chính anh.
Anh nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đó,
nghiên cứu chúng, tự hỏi chúng là gì,
tại sao anh không thể khiến chúng làm những gì anh muốn chúng làm.
Anh nhìn chằm chằm xuống bàn tay của mình
và anh nhận ra ngay cả bàn tay của chính anh
cũng không thực sự là của anh nữa.
Và anh nhìn lên từ bàn tay của anh trong gương
và anh thấy một khuôn mặt mà anh nhận ra,
một khuôn mặt mà anh đã nhìn chằm chằm cả đời,
mãi mãi,
và anh nhớ khuôn mặt là của anh,
nhưng anh không biết anh là ai nữa.
Và con người anh đã từng là
người có bất kỳ sự gắn kết hoặc kết nối nào với chính mình
giờ đây cảm thấy cách xa hàng triệu dặm,
giống như người bản địa của một số hành tinh xa lạ
nào đó mà anh đã đến thăm từ lâu
trong một kiếp khác.
Đó là cảm giác của tuổi 40.
Chúa ơi, anh trông tốt hơn anh trai em.
Anh ấy vừa tốt nghiệp trường luật.
Đó là lời nguyền mà anh đang nói đến:
Những gì em đang nhìn là không có thật,
không có gì cả.
Anh có mùi hơi khác so với những chàng trai trẻ hơn.
Mồ hôi của họ là điện.
Thật đáng sợ,
đôi khi không vui lắm.
Ý em là, cơ bắp của anh vẫn còn đó và mọi thứ,
nhưng nó khác.
Nó êm dịu hơn.
Em cảm thấy như em có thể thư giãn.
Em không biết nếu anh nhớ,
nhưng tuổi trẻ chẳng vui vẻ gì
và lúc nào cũng lo lắng về mọi thứ.
Nó không thay đổi.
Em thậm chí đã không lắng nghe anh?
Em biết những cô gái 14 tuổi giống như anh.
Em cá là anh nghe giống hệt như vậy khi anh 14 tuổi,
mặc dù anh sẽ có điều gì đó khác biệt để chán nản,
Vì anh sẽ không già.
Già? Anh 40.
Anh đã nói như vậy.
Chúa có thể đảo ngược tuổi của anh 20 năm,
và anh vẫn sẽ phàn nàn
về việc anh nhớ mình đã già như thế nào.
- Anh không già. - Không.
Anh đang chán nản.
Già đi chẳng liên quan gì.
Anh sẽ kể cho em nghe phần tồi tệ nhất của việc già đi.
Anh nói anh không phải.
Nó được giảng dạy bởi bọn nhóc nghĩ rằng chúng biết mọi thứ.
Đó là phần tồi tệ nhất.
Nó đang được giảng dạy bởi bọn nhóc
nghĩ rằng tất cả những thứ tồi tệ mà em đang trải qua bây giờ
sẽ tạo nên điều gì đó tốt đẹp sau này,
rằng với tất cả những gì em mất đi, em sẽ đạt được điều gì đó.
Vâng, em sẽ không.
Anh đang làm cho em một đặc ân củ địt.
Em muốn đi chơi
với một ông già để em có thể cảm thấy thoải mái?
Chà, vậy thì cho phép ông ta giúp em điều này
và nói với em rằng em sẽ mất tất cả và không đạt được gì,
không một thứ củ địt nào
ngoại trừ việc biết rằng em đã mất tất cả
và chẳng được gì.
Không có gì?
Anh nói rằng anh muốn làm cho em một đặc ân,
nhưng anh không cho em gì cả.
Làm sao mà gọi là làm cho em một ân huệ?
Bằng cách giúp em hạ thấp kỳ vọng của mình.
Hạ thấp kỳ vọng của em,
và nỗi đau nhận ra tất cả trống rỗng như thế nào
có thể được giảm bớt.
Vậy, bây giờ anh muốn hủy hoại hạnh phúc của em
để sau này đỡ phải đau khổ cho em sao?
Em sẽ lấy đi hạnh phúc của em.
Em sẽ chịu đựng nỗi đau của em.
Điều duy nhất tôi không muốn là ân huệ rắm thối của anh.
Anh nên cảm thấy tội lỗi
khi đi chơi với các cô gái trẻ.
Dù vậy, nếu tôi là anh, tôi sẽ cảm thấy tội lỗi hơn
khi đi chơi với những người già,
bởi vì tôi tưởng tượng rằng họ có đủ cứt để giải quyết
mà không bị xâm chiếm bởi những chuyện nhảm nhí chẳng ra gì của anh.
Tôi sẽ cảm thấy tội lỗi khi đi chơi với bạn bè,
nếu tôi là anh.
Tôi sẽ đi vào một căn phòng,
chui vào tủ quần áo và khóa cửa lại.
Anh xin lỗi.
Để làm gì?
Anh chỉ xin lỗi, được chứ?
Không, anh không.
Em đang nói cái quái gì vậy?
Anh đang nói với em, rằng anh xin lỗi, và em nói rằng anh không
sẽ không thay đổi rằng anh xin lỗi.
Không.
Anh có thể nói bất cứ điều gì anh muốn nói,
nhưng anh không xin lỗi.
Em bị tổn thương.
Anh đã thử. Anh... anh xin lỗi.
Không, anh không.
Nó không giống như anh đã làm bất cứ điều gì khủng khiếp với em.
Cho anh vài điều ở đây, được không?
Tôi nghĩ anh là người đưa ra ân huệ.
Vụ nổ làm rung chuyển tòa tháp đôi
của Trung tâm Thương mại Thế giới vào khoảng 12g15,
gửi nhiều người trong số 130.000 người
làm việc hoặc đến thăm tòa tháp mỗi ngày
tung tăng trên đường phố.
Các nguồn tin cho biết một quả bom lớn đã phát nổ
trên tầng B2 của nhà để xe bên dưới khách sạn Vista.
Cảm ơn, Joe.
Bê tông cốt thép trong nhà để xe
đã hấp thụ phần lớn vụ nổ,
ngăn chặn những gì có thể là một thảm họa xảy ra
khi các nhân viên cứu hỏa thực hiện cuộc càn quét thứ hai.
Bố phải đến trường để gặp giáo viên của con.
Làm sao vậy?
Cô ấy thấy tất cả bọn con tranh giành nhau trên sân chơi,
và cô ấy nói rằng cô ấy muốn gặp các bà mẹ
của tất cả những đứa con trai đánh nhau,
Vì vậy, bố, con đoán bố sẽ phải đi cho con.
Các bạn trẻ, các bạn trẻ, các bạn trẻ, các bạn trẻ.
Vâng, mọi thứ đều ổn.
Không, không.
Mọi thứ đều ổn.
Vâng, tôi sẽ đến ăn tối
Tôi không biết, khoảng 7giờ nhé?
Không. Không, chiều nay tôi có vài việc phải làm.
Thôi nào, anh bắt tôi đợi ở đây 15 phút rồi đấy.
Nào, chuẩn bị sẵn sàng đi, chúng ta trễ mất rồi!
Có ít hơn 20 giây trên đồng hồ bấm giờ.
Đó là đồng hồ thể thao mà quý vị đang xem.
Quý vị không thể để anh ấy một mình.
Ừm.
Rất đẹp.
Nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp đó.
Hãy nhìn vào bộ quần áo con đang mặc.
- Chào bố. - Con trai.
No comments yet. Be the first to leave one.