The first 200 lines.
MỘT THỜI ĐỂ YÊU VÀ MỘT THỜI ĐỂ CHẾT Dịch phụ đề: QKK
Mặt trận Nga - Đức năm 1944
- Hertf. - Có.
- Hobermeier. - Có.
- lmmerman. - Có
- Shroeder. - Có.
- Graber. - Có.
- Heller. - Vắng.
- Rainer. - Vắng.
- Holfmann. - Vắng.
- Steinbrenner. - Có.
- Riess. - Có.
Hahn.
Vắng mặt. Đại đội hai báo cáo, thưa sếp.
Có mặt 31, 87 chết, bị thương hay mất tích.
- Trung úy Kleiner và Hasser, chết? - Phải, thưa sếp.
Trung đội một và hai kết hợp, Đại đội bốn báo cáo, thưa sếp.
Có mặt 29, 42 chết, bị thương hay mất tích. Trung úy Vogel mất tích.
Hy vọng có vài người đi lạc và sẽ về sau.
Hãy hy vọng vậy.
Hãy cho lính đi tìm chỗ nghỉ. Chúng ta sẽ không ở đây lâu.
Trung sĩ Muecke, giải tán Tiểu đoàn.
Tiểu đoàn giải tán!
Ngôi làng này tên gì?
Tôi không biết.
Nó đã có một cái tên khi lần đầu tiên ta đi ngang qua đây.
Lúc đó nó còn có cả người... và nhà cửa.
Chúng ta rất thường đi qua đây, không hiểu sao họ không bắt mình trả tiền thuê nhà.
Lần đầu tiên đi qua đây, chúng ta đang đi 100 dặm mỗi ngày.
Đó là một cuộc tiến công vĩ đại.
Và bây giờ là một cuộc tháo lui vĩ đại, hả? Phải anh muốn nói vậy không, Graber?
Tôi chỉ muốn nói... bây giờ chúng ta lại ở đây.
Trong một cuộc tháo lui. Phải anh muốn nói vậy không?
Đừng ngậm máu phun người, Steinbrenner.
Ở đây chỉ có mình anh nói tới chuyện tháo lui.
Những người còn lại ai cũng biết là mọi chuyện đều hoàn hảo.
Đúng là năm nay chúng ta không tiêu diệt được quân thù.
Chúng ta đã tiêu diệt chúng mỗi năm, đôi khi hai lần một năm.
Immerman, một ngày nào anh sẽ được xuống địa ngục mà lếu láo.
Không chừng đó lại là một thay đổi dễ chịu.
Trung sĩ Muecke kêu các anh nghỉ trong hầm đằng kia.
Cám ơn anh đã giải vây cho tôi khỏi Steinbrenner.
Hãy cẩn thận, bọn Gestapo không gài con chó săn đó vô đây để chơi đâu.
Nếu hắn tố cáo anh là một người mất lập trường, anh có thể hôn tạm biệt những ngày phép.
Ngày phép nào? Tôi đã chờ nó bảy tháng rồi.
Hay phải bảy năm?
- Ê, Immerman. - Hả? Gì đó?
Hình như mùa xuân đang tới.
Chỉ có thể nói là mặt trời đã đào họ lên.
Sao vậy, Hirschland?
Vẫn chưa quen với những đại lộ của nước Nga sao?
Đã theo chúng ta ba tuần rồi vậy mà cái gì cũng làm cho hắn ngạc nhiên.
Tôi biết.
Mùa xuân ở nhà là lá trên cây, hoa trên cành.
Ở đây thì còn lâu mới tới đó. Trước hết, cậu phải nếm mùi sình bùn đã.
Để cho nó yên, Sauer.
Đó là quân phục Đức.
Đào hắn lên!
Và cẩn thận với mấy cái xẻng.
- Ôi, hắn không còn cảm thấy gì đâu. - Hắn là người của chúng ta!
Hắn cũng không còn biết điều đó đâu.
Chắc là chết hồi tháng Giêng.
Còn nhớ trận bão tuyết đó không? Không thể tìm thấy ai sau đó.
Không! Tuyết tháng Giêng đã tan từ lâu rồi, và sói đã ăn họ hết rồi.
Tôi cá với anh người này chết hồi tháng Mười Một.
- Tháng Giêng. - Tháng Mười Một.
Hắn cùng Trung đoàn với chúng ta.
Kêu Đại úy Rahe.
Cẩn thận đó, đây là một sĩ quan Đức!
Cho dù vậy hắn cũng không còn cảm thấy gì.
Đó là Reike!
Có vẻ như ổng đang khóc.
Nhãn cầu của ổng bị đông đá.
Bây giờ nó đang tan.
Đó là Trung úy Reike, sếp.
Chôn hắn trong sân nhà thờ. Dựng một thánh giá.
Vâng, thưa sếp.
Gởi đồ tư trang của hắn về nhà.
Họ vừa gởi tới bốn du kích bị bắt để xử bắn.
Tôi cần những người tình nguyện.
Được, thưa sếp.
Ai tình nguyện! Bước lên.
Tôi tình nguyện, thưa sếp.
Hãy chọn những người khác. Anh chỉ huy ở đây, chúng ta không còn sĩ quan nào.
Được rồi, những người sau đây vô đội hành quyết.
lmmerman! Sauer! Hirschland! Weiber! Graber!
Đào huyệt lớn hơn, ông nội. cổ muốn được thoải mái.
Chắc họ ghê tởm chúng ta lắm.
Chúng ta là những người lính. Tại sao họ lại bắt ta bắn thường dân?
Ôi, không phải lúc nào anh cũng nói không được. Nếu không thì chính anh sẽ bị bắn.
Không ai biết chắc họ là du kích...
Không phải chuyện của mình. Ta không có kết án, nên không ai trách ta được.
Đó là lý do cho mọi chuyện ta làm.
Cho dù là chuyện bại hoại cỡ nào, chúng ta luôn có thể đổ lỗi...
Sắp hàng!
Hăng hái lên một chút! Không có cằn nhằn gì hết.
Các người được lệnh và các người phải tuân lệnh.
Không hỏi han. Không kêu ca.
Tôi sẽ bắn phía trên đầu họ.
Vậy sẽ không giúp được gì.
Chúng tôi đều đã thử vậy rồi. Chỉ phải làm lại thôi.
Cũng như là xử tử hai lần.
Để con bò cái cho tôi, nghe?
Bọn sát nhân!
Chúa sẽ trừng phạt các người và tất cả người Đức!
Các người đã làm gì?
Ta đã cầu nguyện Chúa và Người sẽ cho con cháu các người gặp các con ta.
Lời nguyền của ta sẽ đổ lên đầu các người.
Tụi nó sẽ bắn gục các người như các người đang bắn chúng ta hôm nay.
Hỏi coi cổ muốn gì.
Cổ đang nguyền rủa các người và tất cả người Đức vì đang đứng trên đất Nga.
Với mỗi người Nga các người giết, tụi nó sẽ giết 10 người Đức.
Với mỗi căn nhà các người phá hủy, chúng ta sẽ phá hủy 10 thành phố.
Câm miệng! Câm miệng, đồ điên!
Cứ giết chúng ta đi khi còn được.
Giết chúng ta đi! Rồi chúng ta sẽ tiêu diệt các người!
Sẵn sàng!
Đưa súng lên!
Hirschland! Giữ súng cho chắc.
Nhắm!
Bắn!
Ê! Vodka!
Trung sĩ Muecke vừa ruồng được!
Đây là phần thưởng cho đội hành quyết.
Đây là vodka hạng nhất, anh không muốn uống sao?
Tôi đã kêu anh ra khỏi đây, chỗ chúng tôi chơi bài.
- Sauer! - Chờ một chút!
Vậy tôi nói với Trung sĩ là anh từ chối...
Nói gì cũng được! Chỉ cần bỏ cái đó xuống và ra ngoài!
- Sauer, vô mau đi. - Đừng la nữa.
Được rồi, lũ ngốc. Muốn làm gì thì làm.
Cái đó không cản được chúng tôi uống.
Berning?
- Wagner? - Không, đi chỗ khác đi.
Tự mình uống đi và đừng quấy rầy chúng tôi nữa. Maybach, coi radio có gì đó.
Tắt đi! Tắt cái thứ đó đi!
Họ giống như mấy bà già sắp cấu xé với nhau.
Sau cuộc hành hình lần nào cũng vậy.
Mở lên lại!
Cứ mở lên đi rồi anh sẽ biết.
Có một bản tin chính thức trên đài. Ta được lệnh phải nghe.
Tôi đang không vui.
Và đừng phí hơi sức thông báo với tôi, Steinbrenner.
Thời thế đã thay đổi rồi.
Tôi là một xạ thủ súng máy giỏi, ở đây người ta cần tôi...
hơn là anh.
Tôi tố hai mươi.
Cho qua.
Tôi nói hai mươi.
Tiếng súng này. Nếu nó cứ tiếp tục thế nào mình cũng có bạn tới thăm.
Ta đang nghiên cứu pháo hay đang chơi bài?
Tôi tố hai mươi.
Ngày mai chúng ta sẽ trở về phòng tuyến.
Nếu còn có phòng tuyến nào.
Đừng lo lắng về kỳ phép của anh nữa.
Theo cái đà này, chẳng bao lâu chúng ta sẽ về tới Đức mà không cần phép tắc gì.
Hoặc là chơi hoặc là nói chuyện, quyết định đi.
Anh đang kêu tôi câm miệng phải không?
Nếu hắn không kêu, thì tôi kêu. Câm miệng đi!
Tại sao tất cả không câm miệng?
Có chuyện gì ở đây?
Không có gì.
Đánh bài cãi nhau thôi.
Vodka ngon. Thiệt phí.
Tôi không còn như trước nữa rồi. Ở Pháp tôi có thể nhổ cao hơn, hình cầu vồng.
Bây giờ tôi nhổ như một thường dân.
Nếu tôi là thường dân thì tôi không quan tâm mình nhổ ra sao.
- Graber. - Vâng, Trung sĩ.
Trình diện Đại úy.
Kỳ phép của anh đã tới.
- Ê, chơi cho hết vòng đi. - Để đó. Ba tuần nữa tôi sẽ quay lại.
Graber! Anh sẽ làm gì đầu tiên khi về nhà?
Đúng là một câu hỏi!
Tẩy rận. Tắm nước nóng.
Ngủ trên một cái giường sạch. Quên chiến tranh trong ba tuần lễ.
- Vậy thôi sao? - Phải, tôi có nhiều ý hay hơn.
Sao anh không vô trong?
Họ đang uống vodka của Trung sĩ, phải không?
Không, không có.
Và nếu có thì sao?
Không uống rượu cũng sẽ không thay đổi được gì. Và cũng không làm cho ai sống lại được.
Hirschland, đừng tưởng nếu anh đứng đây phản kháng...
với đôi mắt nai tơ thì anh sẽ tốt hơn ai.
Không dễ vậy đâu.
Anh đang nhìn cái gì vậy?
Tại sao anh không thôi nghĩ về nó? Dẹp nó ra khỏi đầu óc anh đi.
Tôi không biết cách nào. Anh biết không?
Không.
Tôi không biết.
Và tôi không muốn nói về nó.
Tôi không muốn nói hay nghĩ về chiến tranh nữa.
Ồ. Graber. Nghỉ đi.
Đây.
Cám ơn rất nhiều, thưa sếp.
Lần cuối cùng anh ở nhà là khi nào?
Hơn hai năm trước, thưa sếp.
Hai năm!
Hirschland, sếp.
Hắn chết rồi.
- Chắc phải là một tai nạn, sếp. - Không, tên hèn nhát đã tự bắn mình.
No comments yet. Be the first to leave one.