The first 200 lines.
HÀI KỊCH ĐẶC BIỆT CỦA NETFLIX
Xin chào, Dallas vô thần.
Xin chào mừng lên sân khấu
anh Jeff Dunham.
Xin chào Dallas.
Thật vui khi trở lại bang nhà của tôi,
bang Texas.
Chà, khán giả tuyệt quá. Ổn quá.
Tôi biết nhiều người cố ý ở đây tối nay.
Họ đã biết nội dung sô và mua vé.
Cảm ơn vì đã đến.
Số khác ngồi nhà, nghĩ "Tivi chả có gì, uống say và xem sô diễn rối đó."
Nên…
đúng, tôi kiếm sống bằng độc thoại
Tức là một số dạng bệnh tâm thần lại thực sự có lợi.
Các bạn vỗ tay rồi.
Các bạn kỳ quá. Tôi thích rồi đấy.
Giờ, trước sự kiện chính,
tôi muốn nói một chút về con trai và con gái.
Khi các con gái của tôi còn bé,
gia đình và bạn bè đến và nói với tôi
"Rồi, anh đã làm rất tốt với các bé.
Anh cần được cảnh báo chuyện sắp tới." Tôi hỏi, "Là gì?"
"Hai tệ và ba kinh." Tôi hỏi, "Thật ư?"
"Ừ, tuổi tập đi. Anh giỏi lắm, nhưng chuyện sẽ khó hơn.
Không dễ đâu, đời anh sẽ không bao giờ như xưa.
Cố lên và chúc may mắn!
Điều đã xảy ra?
Không có gì.
Mọi việc đều ổn.
Tôi thề. Tôi không hiểu gia đình và bạn bè đã nói gì.
Mãi đến khi các con lên 12 hay 13,
quỷ dữ sà xuống, thay đổi cách chúng cư xử...
Chả ai cảnh báo chuyện này.
Một sáng, tôi vào phòng các con, "Chào các con."
Chúng vừa từ trường về, "Hôm nay thế nào?"
"Bố đừng nói thế với con."
- "Bố xin lỗi, ăn cà rốt nhé?" - "Ý là con béo ạ?"
"Bố ra gara với lũ chó. Chúng quý bố hơn. Chào."
Tình hình kéo dài vài năm. Rồi khi chung sang tuổi 17, 18.
Và rồi, có lẽ, Chúa sà xuống, giết ba tên quỷ,
các con tôi trở lại. Chuyện là thế này.
Tôi nói, "Chào các con."
"Chào Cha.
Chúng con cần ít tiền."
Quỷ không đòi tiền.
Audrey và tôi kết hôn sáu năm trước. Gia đình hạnh phúc, nếp tẻ đầy đủ.
Ba này, hai kia.
Tôi có ba con gái.
Gần bốn năm trước, Audrey có con trai sinh đôi.
Cảm ơn rất nhiều.
Cảm ơn.
Và tôi biết khi con trai tốt nghiệp đại học, tôi sẽ 75 tuổi.
Không sao. Tuyệt.
Nhưng giờ, chính người đã cảnh báo tôi về các con gái,
giờ đến gặp tôi và nói, "Đoán xem."
"Anh đã nuôi dạy tốt các con gái, bọn tôi chỉ cảnh báo chuyện sắp đến.
Nuôi dạy bé trai khó hơn nhiều so với bé gái.
Chúc anh may mắn."
Tôi trả lời thế này, "Anh biết chứ?
Anh đã sai về bé gái. Anh sẽ sai về bé trai.
Đây là làm cha mẹ. Rõ ràng là anh đã làm sai."
Và, này, chúng là trẻ con.
Bé trai khó nuôi hơn bé gái đến mức độ nào?
Chết tiệt.
Không vui đâu. Biết nhà tôi có ai chứ? Hai tên khủng bố tâm thần tí hon.
Đó là điều tôi có.
Chuyện còn tệ hơn vì Achmed ở đó, vẽ đường cho hươu chạy.
Dưới mái nhà tôi là băng đảng hỗn loạn.
Thật đấy. Chúng xé hết,
phá hết, hỏng máy giặt,
đập máy xay sinh tố.
Chúng tải phim đen. Tôi chả hiểu sao chúng biết.
Và Jack chạy suốt ngày. Chạy suốt mà không cần lý do.
Chúng tôi chả thể đưa nó ra sân trước. Không có chim, máy bay, xe, chó, bóng…
Nó cứ chạy.
Như Forrest Gump đang phê.
Giờ, Audrey và tôi là ma men.
Trước cả hai đâu uống nhiều, giờ thì khác.
Các bạn biết câu "Chào mừng lễ hội" chứ?
Câu đó không bắt nguồn từ ma men.
Mà bắt nguồn từ bố mẹ của trẻ tập đi.
Tôi kể đây, tắm cho đứa tập đi
còn vui hơn vạn lần khi say.
Tôi muốn kể chuyện một tối cụ thể. Đây là một tối quan trọng.
Audrey tắm cho hai bé trai.
Cô ấy vừa kì cọ xong cho James.
Cô ấy quay sang kì cọ cho Jack.
James trốn ra ngoài mà mẹ chả biết,
và chạy vào phòng ngủ.
Nó trần như nhộng, ướt sũng,
chạy vòng tròn và la hét.
Vui mà. Tôi biết vì tôi dạy nó.
Audrey bảo Jack, "Con ở yên đây. Mẹ sẽ quay lại ngay."
Cô ấy vào phòng ngủ, thấy James.
Cô ấy bế James quay lại phòng tắm.
Tôi sẽ dừng kể ở đây.
Nuôi dạy con cái
có các tiêu chí và mốc quan trọng
mà ta mong con cái đạt được.
Một trong các mốc đó là từ đầu tiên.
Với năm đứa con, tôi nhận ra từ đầu tiên không quá quan trọng.
Tại sao?
Vì có thể bé chỉ bắt chước một âm thanh,
nhại một âm thanh.
Thứ quan trọng hơn từ đầu tiên
là câu đầu tiên trẻ tự nói.
Đó là điều quan trọng nhất. Tôi rất vui vì tối hôm đó,
cả hai đứa con trai của tôi đã nói cùng một câu
gần như cùng một lúc.
Audrey bế James
và quay về phòng tắm.
Jack trong bồn tắm.
Cô ấy nghe thấy Jack
nói câu đầu tiên.
Cô ấy kể các từ được phát âm chuẩn,
cô ấy hoàn toàn hiểu.
Đây là điều Jack nói
từ bồn tắm, tự nói:
"Phân."
Vợ tôi vào phòng tắm. Jack đang đứng giữa bồn tắm
với 15 cm nước,
chỉ xuống đống phân mới ra đang trôi.
Jack thấy mẹ bước vào,
mặt bé sáng lên.
Bé chỉ tay và nói lại,
lần này rất vui.
"Phân!"
James nghe thấy, quay lại, thấy phân trôi, mặt bé sáng lên.
Bé cũng nói vậy.
"Phân!"
Audrey hoảng, máu chóng tắm cho bọn trẻ,
cho chúng lên giường, dọn dẹp bồn tắm,
xuống gác, uống gì đó.
Hôm sau, tôi về nhà, cả hai dọn dẹp nhà cửa.
Hai hôm sau, khi thức dậy, tôi bị đau mắt đỏ.
Với ai không biết sự liên quan của hai câu chuyện trên,
hãy để tôi giải thích.
Hai hôm sau, tôi thức dậy,
không thể mở mắt.
Mắt tôi đầy rỉ và khó mở mắt.
Thật kinh tởm.
Audrey đi vào và nói, "Trời, anh mắt đỏ."
Tôi hỏi, "Mắt đỏ?" Cô ấy nói, "Đó!"
Tôi đi khám bệnh.
Tôi ngồi ghế. Bác sỹ vào, nhìn và bảo, "Đau mắt đỏ rồi."
Tôi hỏi, "Mắt đỏ?" Bác sỹ nói, "Đó."
Tôi hỏi, "Sao tôi bị?" Bác sỹ nói, "Dễ lây lắm.
Nhưng chắc là anh lây từ bọn trẻ."
Tôi nói, "Chúng không bị nên không lây được. Còn lý do nào nhỉ?
Bác sỹ nói, "Không, anh ơi, loại mắt đỏ này
lây khi tiếp xúc với phân.
Tôi nói, "Để tôi nói lại điều anh vừa nói.
Anh bảo mắt tôi dính phân à?
Bác sỹ nói, "Nói thế cũng đúng.
Mắt anh dính phân."
Tôi nói, "Mắt tôi không dính phân. Tôi rất sạch sẽ."
Bác sỹ nói, "Anh có bệnh. Thuốc đây. Về nhé, tạm biệt."
Tôi về nhà, bước vào cửa.
Audrey hỏi, "Chuyện gì vậy?" Tôi nói, "Mắt dính phân."
Cô ấy hỏi, "Sao anh làm thế? Tôi đáp, "Anh đâu cố ý."
Chuyện thứ ba, có liên quan.
Nhà tôi nuôi Jack Russell Terrier, tên là Buddy.
Bất cứ ai biết giống chó đó
đều biết rằng nó rất bá đạo.
Nó chả sợ gì cả, ngoại trừ...
bọn trẻ.
Chúng tôi chẳng biết vì sao nó sợ.
Nhưng một sáng, chúng tôi nghe thấy bọn trẻ đi xuống cầu thang…
Buddy bật dậy, nói, "Ôi, phân"
và chạy ra ngoài.
Tôi hỏi, "Gì vậy?" Audrey nói, "Lạ thật. Buddy như sợ bọn trẻ."
Tôi nói, "Lạ!"
Chúng tôi dạy trẻ đối xử với động vật:
cho Buddy ăn, nói nhẹ nhàng với nó.
Nhưng Buddy không để bọn trẻ lại gần.
Mất sáu tuần mà tôi không rõ lý do.
Cho đến khi tôi tận mắt thấy. Một trong hai đứa, tôi sẽ không nói tên,
nghĩ sẽ rất vui khi dí ngón tay vào cửa sau của Buddy.
Do đó, tôi bị mắt đỏ.
Chà, đời tôi đó. Ta sẵn sàng đón rối trong hộp chưa?
Các bạn biết người luôn lạc quan, tích cực dù đời ra sao chứ?
Anh đầu tiên này thì khác và ta đều biết anh ấy giống ai.
Nào, cùng chào đón anh bạn lâu năm của tôi, Walter.
Im đi.
- Anh ổn chứ, Walter? - Ai thèm để ý?
Khoan, tôi xin sửa lại.
Tất cả đều tuyệt.
Tôi sẽ kiện kẻ quấy rối tình dục.
Anh sẽ kiện ai tội quấy rối đó?
- Vợ tôi. - Vợ anh?
Nhưng cô ấy là vợ anh.
Tôi biết, lẽ ra tôi đã tránh được từ nhiều năm trước
với mấy từ đơn giản:
"Tôi không...đồng ý."
- Anh chưa từng nghĩ thế? - Không, vợ tôi là thiên thần.
Anh may thế. Vợ tôi vẫn là người.
Nhưng anh chị vẫn thực sự yêu nhau.
Ừ, nhưng qua thời gian, tình cảm thay đổi ít nhiều.
Ví dụ?
No comments yet. Be the first to leave one.