The first 200 lines.
THE PERKS OF BEING A WALLFLOWER
Dịch: Altair | Biên tập: cdx2000, Altair, SoiNon
Bạn thân mến...
Tớ viết cho cậu vì cô ấy nói cậu sẽ lắng nghe và hiểu.
Và không phải loại người sẵn sàng lên giường với bất kì ai...
mặc dù cậu có thể.
Làm ơn đừng tìm hiểu tớ là ai.
Tớ không muốn cậu làm thế.
Tớ chỉ cần biết có những người như cậu còn tồn tại.
Kiểu như, nếu gặp tớ, cậu sẽ không nghĩ
tớ là một thằng nhóc kỳ lạ dành thời gian trong bệnh viện.
Và tớ sẽ không làm cậu lo sợ.
Tớ hy vọng tớ nghĩ như thế là ổn.
Cậu thấy đó, tớ không thực sự trò chuyện với ai
ngoài gia đình tớ trong suốt mùa hè.
Nhưng ngày mai là ngày học cấp ba đầu tiên của tớ.
Và tớ cần thay đổi.
Nên tớ đã có một kế hoạch.
Khi tớ vào trường lần đầu tiên...
Tớ đã mường tượng...
ngày cuối cấp sẽ như thế nào.
Không may, tớ đã đếm và...
Nhảy đi, các chú cóc năm nhất! Nhảy! Đi đi!
Tận 1.385 ngày nữa.
Bọn tao tập luyện suốt hè rồi. Khỏe như vâm.
Hai đứa đi kiếm một phòng đi?
Chỉ có 1.385 ngày.
Trong khi đó, tớ đã mong chị tớ, Candace, và bạn trai chị ấy, Derek...
sẽ cho tớ ăn trưa cùng CLB Trái Đất của họ.
Chỉ cho cuối cấp thôi.
Anh định làm gì với cái muỗng lai nĩa nhựa đó?
Anh không muốn phải trả lại đồ bạc.
Derek, anh là thủ quỹ của CLB Trái Đất mà. Thôi đi!
Khi chị tớ nói "Không," tớ nghĩ...
có lẽ người bạn cũ Susan sẽ muốn ăn trưa cùng tớ.
Hồi cấp hai, Susan rất vui vẻ...
nhưng giờ cô ấy có vẻ không thích chào tớ nữa.
Nhưng cũng còn Brad Hays.
Trước khi ông anh tớ vào đội bóng bầu dục trường Pennsylvania.
Ổng và Brad chơi chung với nhau...
nên tớ nghĩ anh ta sẽ chào tớ.
Nhưng Brad là học sinh cuối cấp.
Còn tớ là tớ. Nên thôi khỏi mơ tưởng đi.
Tuy nhiên, mặt tốt là...
một gã cuối cấp quyết định chọc giáo viên thay vì các ma mới khác.
Anh ta còn vẽ lên mặt chòm râu dê huyền thoại của thầy Callahan...
bằng một cây bút chì sáp.
Cây viết khắc không phải đồ chơi đâu.
Tôi đã học điều đó ở Việt Nam năm 1968.
"Callahan," sĩ quan nói...
"cậu bỏ cây viết khắc xuống.
Đi giết địch ngay."
Và mọi người biết chuyện gì không?
Cây viết khắc đó đã giết bạn chí cốt của tôi tại một nhà thổ ở Sài Gòn.
Tôi được tin em vào học lớp tôi.
Em có tự hào là học sinh năm cuối...
được học chung lớp kỹ thuật với các em năm nhất không Patty-Cakes?
Thầy ơi, em tên Patrick.
Hoặc thầy gọi em là Patrick, không thì em chẳng là gì.
Rồi, cậu Chẳng là gì.
Quả là tệ cho Patrick.
Anh ấy cũng chẳng có ý xấu khi nhại lại thầy.
Chỉ là anh ấy đang cố gắng giúp bọn năm nhất chúng tớ vui hơn.
Chẳng là gì, cậu đọc trước đi nhỉ?
Vâng. "Chương một.
Đối phó với giáo viên kỹ thuật phát xít của bạn...
người luôn cần ra oai với tụi học sinh."
Hữu ích nhỉ mọi người. Chúng ta nên đọc tiếp.
Lớp cuối cùng của tớ trong ngày là Tiếng Anh Cao cấp...
và tớ rất phấn khích khi cuối cùng cũng học..
Với những người giỏi nhất trường.
Cặp táp đẹp nhỉ, thằng bóng.
Tin hay không thì tùy, con bé đó từ mẫu giáo đến giờ toàn điểm A.
Tôi là Anderson.
Tôi sẽ là giáo viên của các em, môn tiếng Anh năm nhất.
Học kỳ này chúng ta sẽ học...
'Giết con chim nhại' của Harper Lee.
Một cuốn sách tuyệt vời.
Ai muốn xin rút khỏi trò chơi đố vui đầu tiên?
Sốc quá. Thôi được. Các em có thể cho qua phần đố vui...
nếu các em nói được tác giả nào phát minh ra sách bìa mềm.
Có ai không?
Ông ta là người Anh.
Ông cũng đã phát minh ra số sê-ri.
Phần cuối chương ba trong cuốn tiểu thuyết đầu tay...
ông để nhân vật của mình trong tình cảnh cheo leo trên vách đá nguy hiểm.
Từ đó có thuật ngữ "kết thúc cao trào".
Có ai biết nào?
- Sao? - Shakespeare.
Đoán hay đấy, mà trật rồi.
Shakespeare không viết tiểu thuyết.
Còn ai không?
Tác giả...
là Charles Dickens.
Tuy nhiên, giả sử chúng ta xem một vớ kịch Shakespeare...
thì sẽ mất 4 xu.
Các em tưởng tượng ra không?
Chúng ta để những xu đó vào một thùng (box) kim loại.
Nhân viên sẽ khóa nó trong văn phòng.
Và từ đó chúng ta có từ...
Máy tính tiền.
OfficeMax.
Tôi sẽ thưởng điểm A bất cứ bài nào...
ngoại trừ bài cuối kỳ, nếu các em trả lời đúng.
Phòng vé. (Box office)
Em nên học cách tham gia.
Sao em không giơ tay?
Họ gọi em là 'thú cưng của giáo viên' hả?
'Lập dị'? Những từ như vậy hả?
Thầy từng bị gọi là 'thằng não'.
Đấy, 'thằng não' cơ đấy.
Thầy nghe nói năm trước với em không vui vẻ gì.
Nhưng người ta cũng nói nếu quen được một bạn...
vào ngày đầu tiên thì em đang làm tốt.
Cảm ơn thầy, nhưng nếu giáo viên tiếng Anh...
là người bạn duy nhất hôm nay em quen...
thì hơi nản đấy ạ.
Thầy hiểu.
Thầy đừng lo. Em không sao.
Cảm ơn.
Đỡ quá không phải học lớp kỹ thuật..
Thằng lính mới ngố tàu.
Tớ còn 1.384 ngày nữa.
Y như tớ đã nói với ai đó...
trường cấp 3 còn tệ hơn cấp 2.
Nếu bố mẹ hỏi tớ...
có lẽ tớ sẽ không nói thật với họ...
vì tớ không muốn họ...
lo lắng tớ sẽ gặp chuyện xấu lần nữa.
Nếu dì Helen còn, tớ có thể tâm sự với dì...
tớ biết dì sẽ hiểu rằng...
tớ vừa vui vừa buồn như thế nào.
Và tớ vẫn đang cố giải thích làm sao lại có thể như thế được.
Tớ chỉ hy vọng sớm có một người bạn.
Luôn yêu bạn, Charlie.
Charlie? Nhanh lên.
Món paprikash gà rất ngon.
Cảm ơn Derek. Món ruột của Charlie đó.
Em nó hơi lo lắng về việc bắt đầu học trung học hôm nay, nên cô làm cho nó.
Bây giờ con có thấy lo lắng là vô lý chưa, cu cậu?
Vâng ạ.
Cha nói rồi, gặp ai thì cười tươi vào...
và cứ là chính mình.
- Đó là cách... - Kết bạn trong thế giới thực.
Con đang đi tìm rắc rối đó.
Năm nhất rất khó khăn, nhưng...
em sẽ thật sự tìm thấy bản thân.
Cảm ơn cháu Derek.
Anh có thể đối xử tốt hơn với Derek mà.
Anh xin lỗi, thằng đó ẻo lả lắm. Anh chịu không được.
- Hi vọng em thích tuyển tập anh làm. - Vâng.
Bìa vẽ tay đấy.
Charlie, em muốn không?
Chị chắc không?
Tuần nào ổng cũng đưa chị một cái.
Cưng ơi.
Bài kế có lẽ có tí buồn, nhưng nó gợi anh nhớ đến đôi mắt của em.
Nghe bảo mày làm bài luận 'Giết con chim nhại' rồi hả?
Chưa.
Tóm nó.
Tiến lên, các Ác quỷ!
Đúng rồi. Tấn công đi!
- Chào, Chẳng là gì. - Chào, Chẳng là gì.
Biến mợ đi, lũ gái giữ trinh.
Biến.
Lũ Báo đốm bọn bây tiêu rồi!
Chào anh Patrick.
Cậu học lớp kỹ thuật với anh phải không?
Đồng hồ của cậu đến đâu rồi?
Cha em đang làm giùm.
Ờ. Của anh trông giống con thuyền.
Cậu qua đây ngồi không hay cậu đợi bạn?
À không, em qua đây.
Mà cảm ơn đã cậu đã không gọi anh là Chẳng là gì.
Đúng là ác mộng không hồi kết.
Và bọn lồn đó cứ nghĩ chúng độc đáo.
Anh thích bóng bầu dục à?
Mê luôn ấy chứ.
Vậy chắc anh biết anh trai em.
Chào Sam.
Phòng tắm ở đây có thể nào ghê tởm hơn được không?
Có chứ. Đó là phòng vệ sinh nam.
Em cuối cùng cũng liên lạc được Bob.
Tối nay có tiệc tùng không?
Hắn vẫn đang tìm cách phang nhỏ phục vụ bàn ở Olive Garden.
Đời nào hắn liếm được đít con đó.
Cố lên!
Patrick.
Hả?
Ai đây?
Đây là...
Charlie Kelmeckis.
Kelmeckis?
Ối giời, chị cậu đang hẹn hò với Derek Đuôi Ngựa hả?
- Trời. - Người ta gọi anh ấy như vậy à?
Anh dẹp Derek Đuôi Ngựa được không?
Anh cứ trêu chọc hắn thế nhỉ, Patrick,
Anh sẽ cố. Sam, anh sẽ cố.
Rất vui được gặp cậu, Charlie. Tớ là Sam.
- Tối nay sao, tới nhà Mary Elizabeth? - Không.
No comments yet. Be the first to leave one.