The first 200 lines.
THANH XUÂN KHÔNG DỪNG LẠI Tập 15
Tôi thật sự không biết câu nào của cậu,
là thật, câu nào là giả?
Tôi biết tôi ngốc,
và ngu ngơ
Nên tôi sợ nhất là bị người khác gạt.
Cậu đã gạt tôi ngay từ đầu,
cậu nghĩ sau này tôi còn tin cậu không?
Cậu không thể quy chụp như thế!
Bỏ tôi ra. - Chuyện này...
An Lạc!
Tôi không cần biết trước đây đã xảy ra chuyện gì,
nhưng chỉ cần cậu làm cho An Lạc tổn thương.
Phó An Yến này tuyệt đối sẽ không tha cho cậu!
An Lạc!
Đi thôi!
Hôm qua em khóc là vì cậu ấy?
Nghĩ kỹ lại,
em cũng chẳng có gì tốt.
Cậu ấy giỏi như thế,
làm sao mà thích em được!
An Lạc!
Không cần biết người khác thấy thế nào,
chứ trong mắt anh,
em luôn là người tài giỏi nhất
không ai có thể so sánh với em.
Anh,
cám ơn anh đã an ủi em.
Anh có an ủi em đâu,
đó là lời trong lòng của anh.
Không có khoá, vào đi!
Sao em đến đây?
Cho em ở nhờ một đêm đi!
Môi em sao thế?
Có chuyện gì thế?
Đừng nhúc nhích!
Đừng nhúc nhích!
Có rất nhiều người ngưỡng mộ tôi đây!
An Lạc em về rồi hả?
Em đắp mặt nạ không?
Không cần đâu!
Em tập như thế nào rồi?
Cũng được ạ.
Em đi tắm trước nhé.
Sao thế?
Làm sao tôi biết được?
Chẳng lẽ liên quan đến Diệp Mãn Dương?
Lại là Diệp Mãn Dương.
Chụp hình kỷ niệm đã nào!
Đừng mà!
Xấu quá đi mất!
Đây này!
Chúng ta nói chuyện nhé.
Em không nói à?
Nói gì bây giờ?
Bây giờ là lúc em thi vào đội,
em đến đây làm gì?
Em đến thăm anh.
Em đến thăm anh?
Thế miệng em bị sao vậy?
Miệng em bị làm sao,
mà em đến thăm anh?
Bị đụng.
Đụng? Ai tin.
Có phải tình cảm có vấn đề,
nên đến tìm An Lạc?
Phải không đó?
Biết rồi mà còn hỏi?
Nếu là chuyện tình cảm...
Không đúng,
cho dù An Lạc từ chối em,
cô bé cũng không đánh em.
Cái thằng này,
có phải em làm gì An Lạc không?
Ngoài đây đã nghe tiếng của Tiểu Dương rồi?
Đúng là em rồi!
Chào buổi sáng anh Kỳ!
Tiểu Dương,
miệng em làm sao thế?
Tuổi trẻ cuồng nhiệt thôi, đi đi!
Chuyện này tôi rành lắm!
Để tôi nói chuyện cho!
Miệng em bị làm sao,
anh giải quyết cho em!
Có phải ai bắt nạt em không?
Về đi.
Hôm qua anh ngủ với anh Kỳ có ngon không?
Đừng quậy!
Diệp Mãn Dương,
anh nói cho em biết,
chuyện tình cảm,
anh sẽ không can thiệp.
Nhưng giờ là giờ phút then chốt để vào đội chuyên nghiệp,
nặng nhẹ thế nào,
em phải tự biết.
Có những chuyện,
để qua một bên,
thi đấu xong rồi nói.
Hiểu không?
Em biết rồi.
Em lớn rồi mà,
em tự biết suy nghĩ.
Anh an tâm.
Em đi đây!
Anh về đội đi!
Em đi nhé anh!
Ừ!
Tự suy xét nhé.
Dạ.
Lấy hết cho em mấy món có thịt.
An Lạc em sao thế?
Biến thất tình thành sức ăn à?
Sắp tập luyện rồi,
không ăn lấy đâu ra sức.
Các chị cũng ăn nhiều vào.
Thịnh Chỉ, chị cũng ăn nhiều nhé.
Chị gầy thế,
lấy đâu ra sức đỡ bóng.
Ờ chị biết rồi.
Cám ơn nha.
Hôm qua anh trai em chẳng phải đến rồi sao?
Anh ấy đâu?
Chắc là chạy bộ chưa về.
Đi thôi.
Khâu Nguyên Nhã!
Sao nào?
Hôm qua thua,
nên hôm nay không dám gặp ai à?
Tôi nói cho cậu nghe,
có phải cậu chưa hiểu,
Tinh Duyệt không có cậu,
vẫn rất mạnh.
Nhưng cậu không có bọn tôi,
thì chẳng là gì cả.
Sao nào?
Công chúa kiêu kỳ không phải ngang ngược lắm sao.
Sao hôm nay không nói gì.
Chẳng lẽ là sợ bọn tôi rồi.
Các cậu chị dựa vào cái tên Tinh Duyệt,
Nguyên Nhã không giống các cậu.
Cậu ấy là vận động viên bóng chuyền.
Không cần phải dựa vào thứ gì.
Hiểu không?
Không ngờ.
Kéo bè kéo cánh nhanh thế.
Xem ra,
Nguyên Nhã sống rất tốt ở đội các cậu.
Khâu Nguyên Nhã,
bọn họ chưa phát hiện bộ mặt thật của cậu
hay là,
bọn họ cũng đáng ghét như cậu?
Nguyên Nhã,
thì ra vô duyên là phong cách của Tinh Duyệt,
chẳng trách chị rời khỏi Tinh Duyệt.
Chẳng qua hôm qua các chị thắng một trận.
Có đáng để đắc ý thế không?
Chúng tôi cũng sớm vượt qua thôi.
Đừng phách lối quá.
Câm mồm đi, đồ gà mờ!
Tôi...
Ngoại trừ hù dọa và công kích cá nhân,
các cậu còn biết làm gì nữa?
Danh tiếng của Tinh Duyệt,
sắp bị hai cậu hủy hoại.
Chó khôn không cản đường.
Có giỏi thì,
so thắng bại trên sân.
Cậu...
Từ huấn luyện viên,
đến thành viên đội tôi đều ăn đứt các cậu.
Có giỏi cứ đến,
lúc nào cũng chiều.
Lúc nào là lúc nào?
Chọn ngày chi bằng hôm nay,
hôm nay đi.
Mười phút nữa,
gặp ở sân bóng.
Được!
Các em làm gì thế?
Huấn luyện viên Kỳ!
Không sao!
Cũng có lúc ăn bóng cơ à.
Cẩn thận.
Mộng Khiết!
Mộng Khiết!
Đỡ dậy!
Sao thế này!
Nhanh! Nhanh!
Đưa vào phòng y tế!
Cẩn thận, cẩn thận, từ từ!
Các em...
lát nữa thầy sẽ tính sổ.
Chuyện gì thế?
Không biết.
Chúng ta cũng đi xem thử.
Bác sĩ,
cậu ấy bị làm sao ạ?
Bạn ấy bị choáng thôi.
Cô ấy có dị ứng với thực phẩm gì không?
Cậu ấy dị ứng lạc,
No comments yet. Be the first to leave one.