The first 200 lines.
‎LOẠT PHIM DO NETFLIX SẢN XUẤT
‎Vậy theo cháu,
‎mọi chuyện bắt đầu khi học sinh mới đến.
‎Khi một loài mới ‎được đưa vào hệ sinh thái, luôn có biến.
‎Loài mới có thể phá hủy ‎động thực vật của một nơi,
‎sinh sản không ngừng,
‎hoặc gây nhiều biến đổi nhỏ ‎cuối cùng làm hỏng mọi thứ.
‎Cháu đang ám chỉ ‎những bạn nhận học bổng là loài mới?
‎Cháu đang cố không nghĩ Marina...
‎đã chết.
‎Ngày nay, mạng xã hội là cách tốt nhất
‎để ta giới thiệu mình nhỉ?
‎Điều ta thể hiện hoặc che giấu
‎cho biết nhiều về con người ta.
‎Và bài này thầy muốn các em làm theo cặp.
‎Thầy muốn các em tạo
‎hồ sơ mạng xã hội ‎cho bạn làm cặp với mình.
‎Nhưng đây đâu phải lớp văn?
‎Chào mừng đến Las Encicas.
‎Ta có thể quỷ hóa mạng xã hội, ‎như các trường khác, nhưng...
‎cũng có thể dùng chúng để học hỏi.
‎Hãy tận dụng cơ hội để điều tra, ‎đặt câu hỏi cho bạn kia.
‎Và trên hết, sát với mục tiêu. ‎Gì vậy, Christian?
‎Em không rõ. ‎Hồ sơ của em chẳng cần cải thiện.
‎Hoàn hảo rồi.
‎Cần đấy, tin tôi đi.
‎Về đặc quyền, thông minh, thầy trừ cậu.
‎Bùm! Nhận lấy.
‎Các em...
‎Hãy sáng tạo.
‎Dùng ảnh, phim, phỏng vấn, bất cứ gì.
‎Tùy ý dùng các tài liệu của trường.
‎Không ai được đi đến khi có cặp. ‎Chọn đi rồi lên bàn thầy.
‎Cơ hội của cậu đấy.
‎Làm gì?
‎"Làm gì" là thế nào? ‎Kế hoạch Hoa hậu Palestine ấy.
‎Đến nói cậu muốn làm chung với cô ta đi.
‎Cậu với tớ nhé?
‎Như thế sẽ gặp cậu nhiều hơn. ‎Dạo này cậu tránh tớ.
‎Vớ vẩn. Tất nhiên mình sẽ làm chung.
‎Vây mình làm chung nhé?
‎Cậu khỏi làm nhiều, hồ sơ tôi tốt rồi.
‎Mình đăng hình giải thưởng ‎và gái cậu cua được,
‎là xong hồ sơ của cậu.
‎- Rồi mình làm một điếu. ‎- Im!
‎Samuel!
‎Muốn thì mình làm chung.
‎Cậu và tớ?
‎Được.
‎Làm chung nhé?
‎- Chúng ta khác nhau. ‎- Càng tốt.
‎Thế thì có thể hiểu nhau hơn.
‎Mẹ kiếp!
‎Nano, burger xong chưa?
‎Sắp rồi. Sao hối vậy?
‎Nhanh lên. Em bảo ‎anh có kinh nghiệm, họ chê kìa.
‎- Đừng làm anh rối. ‎- Nhanh.
‎Đây này.
‎Xưa không có lũ chảnh này, vui biết bao.
‎Chẳng biết ở đâu.
‎- Carla tránh tớ. ‎- Hẳn cậu đã làm sai.
‎Cậu có ngu mới thờ ơ với nàng. ‎Người hiếm có khó tìm đấy.
‎Tớ đã nói rồi phải không?
‎Hửm?
‎Bỏ di động xuống đi. Đến đây rồi.
‎Bố muốn tớ đi tập.
‎- Xin lỗi. ‎- Bồi bàn, cảm ơn.
‎- Từng nhanh hơn. ‎- Xin lỗi, phụ bếp mới.
‎Ước gì cậu cũng làm giỏi như viện cớ.
‎Chín quá rồi.
‎Cậu biết tôi không thể trả treo. ‎Thế nên nói thế.
‎- Nói với tôi kìa. ‎- Ăn đi. Nhìn ngon mà.
‎Cô ấy đọc tin rồi. Màu xanh. Sao im re?
‎Tôi biết rồi.
‎- Rõ chưa? ‎- Rõ.
‎Nano, chuyện gì vậy?
‎Không có gì.
‎Với họ định đi, nhỉ?
‎Còn tùy ở mày.
‎Cho tôi thời gian.
‎Chào buổi chiều.
‎- Nano, chuyện gì vậy? ‎- Samu, không có gì.
‎Quên đi.
‎Các cậu, tớ đi đây.
‎- Đi hả? Sao vậy? ‎- Phải tập, bảo rồi đó.
‎- Ăn xong đã. ‎- Ăn xong muộn mất.
‎- Mai gặp. ‎- Mai gặp.
‎Tớ nên nhắn lại cho cô ấy hay...
‎gửi tin nhắn thoại?
‎Tớ sẽ gửi tin nhắn thoại. Ừ.
‎Này.
‎Muốn bao nhiêu?
‎Hàng ngon, sẽ thấy.
‎Này. Muốn thì mình dùng hết thứ này.
‎Hỏi một câu nhé?
‎Nếu là chuyện đêm nọ thì miễn.
‎Tớ đã say.
‎Và...tớ muốn thử.
‎Chỉ thử thôi.
‎Con trai...không phải...gu của tớ.
‎- Sao? ‎- Cậu đã muốn mút dương vật tớ.
‎Đi nào.
‎Cậu ổn chứ?
‎Chết tiệt!
‎Nó đông cứng.
‎Làm gì vậy?
‎Để trên ghế, cậu sẽ thoải mái hơn.
‎Gì vậy? Nghĩ gã Hồi giáo sẽ cướp của cậu?
‎Không phải thế, nhưng...
‎Tớ không thoải mái.
‎Đủ rồi.
‎Gì vậy?
‎Chính cậu đã muốn.
‎Anh bạn...
‎Cậu đang giận à?
‎Không, nhưng để tớ đi được chứ? Đi đây.
‎Quan hệ với bạn mới ra sao?
‎Bình thường, không hơn.
‎Còn Omar?
‎Là bạn bè.
‎Ander. Cậu thế nào?
‎Chào.
‎Hôm qua tập thế nào?
‎Tốt.
‎Tốt lắm.
‎- Bố tớ làm gãy roi, nhưng tốt. ‎- Ừ.
‎Nghe này.
‎Cậu có thể tâm sự với tớ.
‎Ừ, tớ biết.
‎Ý là bọn mình là bạn từ xưa giờ.
‎Ừ.
‎Tớ đi tập đây.
‎Giờ đến sở thích.
‎Cậu đã quay mười phút rồi.
‎Cậu nói sở thích là xong.
‎Thật tình, tớ không định ‎làm nhiều cho phần tớ.
‎Tưởng trường muốn sự vượt trội.
‎Nói tớ biết đi.
‎Nhưng không ở đây, tớ ngượng. Đi thôi.
‎- Cậu chắc chứ? ‎- Ta làm gì ở đây?
‎Đừng hỏi. Ta có mười phút ‎trước khi dân bóng rổ đến.
‎Và cậu nên biết, ‎tớ chỉ cho vài bạn biết thôi.
‎Tớ sẵn sàng.
‎- Đang quay chứ? ‎- Đang quay.
‎Cậu sẽ có đề án tuyệt vời.
‎Sao cháu làm những phim này?
‎Cho đề án ở trường.
‎- Xong rồi. ‎- Marina thích nhảy.
‎Anh chị em?
‎Một, cậu cũng biết, Nano.
‎Nano.
‎- Chuyện bếp núc ở La Cabaña? ‎- Với anh ấy hay tớ khi anh ấy đến?
‎Được rồi. Tớ sẽ viết hai người thân thiết.
‎Nói dối được à?
‎Vậy cậu viết tớ thân với anh tớ.
‎Tớ hạnh phúc khi anh tớ ra tù.
‎Chỉ là đôi khi...
‎Sao nào?
‎Quên đi, đừng đặt nặng. Hình ảnh.
‎Dùng có sẵn hay chụp mới?
‎Tớ có thể nhảy, ‎nhưng tạo dáng chụp hình thì khác.
‎Để tớ xem.
‎Thư mục này.
‎- Ừ, cái đó. ‎- Ừ.
‎Tấm này ngầu ghê.
‎Cậu nói gì vậy chứ?
‎Tấm này không tệ. ‎Mà không tấm nào chụp mặt.
‎- Tầm thường lắm. ‎- Ừ, phải.
‎CÔNG TI XÂY DỰNG NUNIER ‎CHỊU TRÁCH NHIỆM
‎VỤ SẬP TRƯỜNG SAN ESTEBAN
‎VENTURA NUNIER VÀ BÊ BỐI FURIA
‎Còn cái này?
‎Xin lỗi, tớ đã mở thứ không nên mở.
‎Chuyện bố tớ đâu phải bí mật?
‎Sao cậu có những bài báo đó?
‎Thì...
‎Vì...
‎Không quan trọng. Làm sau nhé?
‎- Mai gặp. ‎- Tạm biệt.
‎Chào.
‎Thấy chưa? Không vấn đề.
‎Tuyệt. Không muốn làm rối chuyện hai cậu.
‎Đừng lo. Chúng tôi chỉ nhắn tin.
‎Tốt. Tôi đi hút thuốc rồi tìm cậu.
‎Cậu ta nói gì?
‎Tên tội nghiệp không biết gì.
‎Cậu ta sợ nếu cậu thấy hai đứa nói chuyện ‎sẽ nghi và ghen.
‎Tớ? Ghen gì cơ?
‎Cậu ta có cơ bắp hơn não nên không biết...
‎Tất nhiên không.
‎- Ta lặp lại nhé? ‎- Hửm?
‎Với Christian. ‎Tớ rất vui khi cậu thuyết phục tớ làm.
‎- Tớ không có. ‎- Tớ muốn làm lại.
‎Đồng ý đi nào.
‎Nói chuyện sau nhé?
‎Được.
‎- Mình làm thế nào? Cậu có... ‎- Suỵt!
‎Đến nhà tôi hay nhà cậu?
‎Bố mẹ tôi sẽ không muốn ‎thấy tôi với cậu.
‎Do họ không biết. Mẹ bạn tôi đều nói ‎tôi là con rể hoàn hảo.
No comments yet. Be the first to leave one.