The first 200 lines.
Vụ số 0386--
Tu viện St. Benedictine, Quebec.
Cá nhân tôi khi nghĩ về chuyện...
những lời nguyền về im lặng và phục tùng,
Tôi không hề nghĩ đến Christopher Chance.
Thực tế thì cả hai như là nước với lửa...
nên lúc đầu tôi không hề muốn nhận vụ này.
Nhưng rồi một lần nữa, tôi lại nghĩ rằng...
có thể nó sẽ giúp ích gì đó cho Chance.
Người ta bảo "sự cứu rỗi là của bạn, cứ tìm đi rồi bạn sẽ thấy."
Ý tôi là, đi 16 nghìn cây số trong một vụ việc là một con đường lòng vòng
hi vọng tìm thấy một thứ đại loại như thế, nhưng rồi...
Cha Mitchell?
Số phận là một thứ nực cười!
Các bạn biết không? Khoan đã. Đợi đã...
Tôi nói hơi sớm quá!
Để tôi bắt đầu lại từ đầu.
Vụ này, giống như thường lệ, khởi đầu từ một tội ác...
Một tội ác xoay quanh một gã tên là John Gray.
Một anh chàng tốt.
Không thể ngờ được rằng anh ta là tay trong...
của một trong những băng đảng tàn ác nhất...
băng đảng đứng đầu bởi Sam Fisher,
đạo diễn của một số vụ cướp lớn nhất trong 10 năm vừa qua.
và là kẻ quái ác, rõ ràng và đơn giản.
Fisher chọn một mục tiêu có giá trị cao,
và cử John Gray để tìm hiểu mục tiêu,
nhờ thế anh ta gặp Emily.
Và rồi càng quen biết với cô ấy,
anh ta càng muốn từ bỏ cuộc sống khi trước của mình.
để bắt đầu một cuộc sống mới cùng với cô ấy.
Thế nên John đã gọi cảnh sát...
và trốn thoát thành công.
Nhưng không lâu sau đó, Sam Fisher cũng trốn thoát.
Hắn đã trả tiền cho ai đó...
khiến họ giấu thứ gì đó cho hắn...
giúp hắn trốn thoát.
Fisher tự do,
John Gray bỗng nhiên gặp nguy hiểm,
cho nên Emily tìm đến chúng tôi nhờ giúp đỡ.
John không bao giờ làm hại ai.
Này, anh ấy lớn lên trên đường phố,
và anh ấy phải lừa lọc để tồn tại.
Anh ấy rất thông minh.
Và Fisher đã lợi dụng điều đó.
Này...
Tôi hiểu.
Tôi biết là với cô gã John Gray này khác...
Tôi biết. Nhưng...
Anh phải tin tôi rằng John là người tốt.
Làm ơn...
Anh là hi vọng của tôi để cứu anh ấy.
Thế chính xác hiện giờ John ở đâu?
Một tu viện ư?
Một tu viện hẻo lánh.
Hơn 300 dặm về phía bắc biên giới của Quebec.
Anh ta ở đó, không có vũ khí, có lẽ vậy.
Và khi ta đang nói chuyện ở đây, 6 người bạn trang bị tận răng của anh ta,
đang trên đường đến đó để báo thù.
Thế tại sao lại ẩn nấp ở một tu viện?
Không biết!
Này, phải có đến hàng ngàn người như thế, tại sao lại là gã này?
Không biết.
Sao thế, giờ cậu không thích "không biết" nữa à?
Tôi tưởng "không biết" là sở thích của cậu trong nghề này chứ!
Không, anh bắt tôi đối mặt với một nhóm trang bị tận răng
tấn công một tu viện hẻo lánh, mà chỉ có mỗi tôi.
"Tôi không biết", đó thường là để dọa cho anh vãi ra mà thôi.
Ẹc...
Được rồi, giờ thì thực sự anh làm tôi phát ớn.
Tốn công bảo vệ một gã ngoan cố lẩn trốn công lý,
đâu phải kiểu của anh?
Tôi nói sai gì à?
Anh chàng này đã từng phạm sai lầm.
Anh ta cố gắng bỏ lại sai lầm phía sau.
Nếu chúng ta không giúp một người như thế...
Thì chúng ta ở đây làm cái quái gì?
Thế... chính xác là tu viện đó ở chỗ nào?
Nó ở trên núi,
Ngay trên một ngôi làng tên là Port Cartier,
và chỉ có thể đến đó bằng cáp treo.
Thế là chúng ta lên đó,
lặng lẽ tìm kiếm Gray, đưa anh ta đến chỗ an toàn,
Tặng cảnh sát lộ trình của Fisher.
Là vấn đề được giải quyết.
Ừ, đó là nếu chúng ta không quá trễ.
Fisher và người của hắn đã lên đường nhiều ngày trước.
Không sao biết được...
khi nào chúng đến chỗ tu viện.
Hành động thôi, và phải hành động thật nhanh.
Cậu vào vị trí chưa?
Cha Mitchell?
Vâng.
Chính là tôi.
Giờ thì tôi phải thừa nhận rằng, tôi khá là căng thẳng...
khi Chance đi một mình đến nơi tôn kính đó.
Từ khi tôi quen cậu ta, tôi chưa bao giờ thấy
cậu ta bước chân đến nhà thờ.
Tôi nghĩ cậu ta không phải là người ngoan đạo.
Ít nhất thì đó là những gì cậu ta nói với tôi.
Nói thật lòng, tôi không biết cậu ta tin tưởng những gì.
Chuyện vui đây.
Tôi lên đây,
bạn tôi bảo rằng anh ấy biết một người ở đây.
Tên người đó là John Gray.
Biết làm thế nào để tôi có thể tìm thấy người đó không?
Oh.
Tôi hiểu rồi.
Ông đang dở dang việc gì đó.
Tôi sẽ không làm phiền nữa.
shh.
Này, nếu tôi muốn tất cả mọi người cùng đến một phòng,
tôi phải làm thế nào?
Tất cả tu sĩ đã ở đấy cả chưa?
Mm-hmm.
Cậu có thấy Gray không?
Mm-mm.
Trời, cậu làm hỏng mọi sự rồi. Đợi một lát.
Để tôi kiểm tra máy tính.
Được rồi.
Tôi có kinh cựu ước. Tôi có kinh tân ước.
Tôi có các bài thánh ca.
Tôi đã có lời các bài hát,
có giúp được gì cho cậu không?
Được rồi. Tôi biết rồi.
Biết rồi? Ý cậu là sao? Cậu biết rồi?
Tôi tìm cầu Chúa, và ngài đã đáp lại tôi...
giải cứu tôi khỏi nỗi sợ hãi,
Ngửa trông chúa, sẽ được soi sáng.
khuôn mặt con sẽ không hề bị hổ thẹn.
Những linh hồn cùng khổ kêu cầu sẽ được chúa lắng nghe
Và giải cứu khỏi mọi gian truân.
Thánh ca 34, đoạn 4 đến 6.
Amen.
Thật không tệ!
Giờ thì...
Có thể bỏ qua chuyện lúc nãy và tìm người ta cần tìm, được không?
Tao tưởng mày đã bảo chúng ta sẽ không gặp rắc rối nào
sau khi qua biên giới.
Đừng lo.
Xin chào ngài sĩ quan.
Có vấn đề gì sao?
Không, không vấn đề gì cả.
Kiểm tra thường lệ trong phạm vi cách biên giới 80km.
Xin các anh vui lòng bước ra khỏi xe...
Noah, lấy xe hắn.
Sau khi giấu cái xác, hãy lái đến trạm cáp treo.
Một khi bọn ta lên được đỉnh núi,
không cho phép ai được đi đến tu viện đó nữa.
Um, xin lỗi.
Tôi đang tìm để liên hệ với một tu sĩ ở đây.
Tên cậu ấy là John Gray.
Tôi có lời nhắn cho cậu ấy, nhưng không tìm được cậu ấy.
Đương nhiên là không rồi. Đã 11 giờ rồi.
11:00 thì làm sao?
Cậu ấy hướng dẫn một số tu sĩ mới...
ở thư viện.
Thế là ông ấy phải hi sinh thân mình
để cứu trái đất.
Tôi không hiểu.
Cậu không hiểu gì?
À, trong chương này, ông ấy đã chết.
Đúng thế.
Và rồi đột nhiên, trong chương này,
ông ấy sống lại.
Đúng thế!
kẻ chống đối muốn phá hủy tất cả các hành tinh
trong rất nhiều chương, đúng không?
Để ngăn hắn dùng đại thần công
ông phải hi sinh thân mình.
Và rồi sau đó... ông trở lại.
Giống như Giê-su.
Tôi nghĩ là tôi tìm được cậu ta rồi.
Được rồi, cho tôi biết khi nào cậu mang cậu ta xuống.
- Anh cần gì? - Cậu là John Gray phải không?
Tôi cho là anh vẫn còn hứng thú
với tài liệu mà ta đã bàn?
Đúng thế.
Tôi có thể lấy cho anh...
vào tối nay.
Tôi biết là việc này rất nguy hiểm,
Nhưng anh sẽ rất vui với khoản tiền công của mình.
Họ đã sẵn sàng trao đổi.
Đúng, đó là vấn đề tôi quan tâm.
Cứ khi nào khách hàng giao tiền cho tôi không chớp mắt,
Tôi bắt đầu đặt câu hỏi là tôi đang làm việc cho ai.
Ý anh là gì?
Tôi vừa phát hiện ra có ai đó to hơn anh
ở cuối đường dây trong vụ này, và tôi muốn biết đó là ai.
Tôi giao hàng, anh cho tôi biết.
Đồng ý không?
Khi nào tôi có hàng trong tay, chúng ta sẽ nói chuyện.
Tôi khá là tò mò.
Anh đã từng nói là anh không thể làm được việc này.
Có gì thay đổi vậy?
Không phải là chuyện tôi làm được hay không!
Mà là vấn đề "khi nào".
Chance cùng với cộng sự của cậu ta đã ra nước ngoài,
cuối cùng thì tôi cũng có cơ hội mà mình chờ đợi.
Khi nào có hàng, tôi sẽ gọi cho anh.
No comments yet. Be the first to leave one.