The first 200 lines.
Đây rồi. Chào các anh.
Tình yêu, trả quả bóng lại chứ?
Con đá mạnh vào.
Giỏi lắm.
Nhà vô địch!
Đám đông trở nên điên cuồng!
Ôi, Luna! Luna chiến thắng!
Mọi việc ổn chứ?
Không, trừ phi anh là bác sĩ.
Sự thật là, bác sĩ Max Goodwin,
- bệnh viện Hampstead, ngay sát đó. - Tốt rồi.
Tôi giúp được gì?
Tôi có chút vấn đề với thịt và hai loại hạt.
Thịt và hai loại hạt ...
ý anh là hai ... Rồi, đã hiểu.
Vấn đề như thế nào?
Nó ngứa điên cuồng, và cô nàng của tôi ...
Cô ấy sẽ không nói chuyện với tôi cho đến khi tôi giải quyết xong.
Giờ thì thịt còn toác ra.
- Có muốn ngó qua không? - Không, không, không.
Tôi nghĩ là không cần thiết.
Tôi nghĩ là anh bị ngứa ngáy nặng.
Là nó phải không?
Tôi có thể kê đơn cho anh,
và sẽ ổn thôi.
Ôi, bạn tôi, cảm ơn.
Cảm ơn rất nhiều. Anh là phao cứu sinh.
Này mấy cậu, bất cứ ai
bị gì dưới thắt lưng không?
Tìm thấy bác sĩ cho đội rồi!
Tuyệt!
Nên tôi đã nói với anh ta, "Hãy nhậm chức
"và để rồi xem
anh sống với cái tài trợ của thành phố như thế nào."
- Nước đi mạnh mẽ đấy. - Cảm ơn rất nhiều.
Nó sẽ thành công vì trường đại học sẽ không còn
được vứt bỏ các bệnh nhân vô gia cư
sang cho New Amsterdam nữa!
Xin phép được nói, anh là kiểu hoàn hảo
cho ghế Chủ tịch Hội sức khoẻ hành vi.
- Cậu nói thế cũng được. - Anh kiên nhẫn và tử tế
mọi lúc,
nhưng cũng ra lệnh khi cần.
Vợ anh chắc thích mê.
Martin không thích chút nào khi bị tôi gọi là vợ.
Anh là gay à?
Vâng. Tôi tưởng ...
Ôi Chúa ơi. Tôi rất xin lỗi.
Đừng như vậy.
Không, vì chuyện tán tỉnh ấy.
Tán tỉnh?
Gì cơ? Tán tỉnh à?
Tôi chỉ định đùa thôi
vì rõ ràng là chả có gì xảy ra.
Phải, tất nhiên rồi,
chả có gì thay đổi vì đâu có gì xảy ra, Trevor,
nên là ...
Tôi không phải kẻ phá hoại gia đình người khác.
Tôi biết. Anh đâu có như vậy.
Và, tôi ... mọi chuyện ...
mọi chuyện đều ổn.
Anh không làm gì sai cả, Trevor, được chứ?
Nên là ... anh không cần thay đổi gì cả.
- Kệ nó đi. - Được rồi.
Tôi phải xử lý cái này.
- Vâng, hẳn rồi. - Được rồi.
Không!
Sao lại không có hiệu quả?
Có vẻ như là
- có chút rắc rối ở đây. - Lùi lại.
Vâng, tôi sẽ làm vậy.
Tôi chỉ tự hỏi sao anh lại cố nhấc thứ đó lên.
Có gì đó không ổn với nơi này.
Tôi rất khoẻ.
Tôi có thể nhấc mọi thứ ... Voi, kim tự tháp.
Siêu khoẻ hả? Vậy anh là Superman.
Không, tôi không kiểu như Superman.
- Rồi. - Tôi có thật.
Tôi có sức mạnh.
Được rồi, tôi nghe anh.
- Sao tôi không nhấc được cái bàn này? - Tôi không biết.
Các người đã làm gì? Hả?
- Các người đã làm gì? - Không gì cả.
- Dừng lại. - Adam!
- Thôi đi. - Dừng lại đi!
Giờ, về giường, bình tĩnh lại.
Chị sẽ không nhắc lại lần nữa đâu.
Sao cô làm được vậy?
Đó là em tôi.
Ồ.
Chào buổi sáng.
- Chào buổi sáng. - Buổi sáng tuyệt vời.
Đá bóng một chút ở công viên
với Luna và vài người bạn mới, và con bé còn ghi bàn nữa.
Và, đám đông trở nên điên loạn.
Xin lỗi, em chỉ không vui được như anh.
Em không sao chứ?
Có chuyện gì?
Mẹ em lại gọi lần nữa.
Và ... bà ...
Bà có sở trường phá hỏng mọi thứ
như anh đã biết đấy.
Bà gọi vì chuyện gì?
Một đĩa tổng hợp ...
Chuyến đi tội lỗi, theo sau là một tràng phán xét
với một bên là sự thất vọng sâu sắc.
Xin lỗi, em không nên trút gánh nặng cho anh.
Không, cứ trút lên anh.
Anh muốn mà, lúc nào chả vậy.
You've never even met my mother.
Anh bắt đầu nghĩ rằng em giấu mẹ em về anh,
xấu hổ về anh, nhưng sau đó, ...
Rồi anh nhận ra rằng ở đất nước này,
anh là người có sự quyến rũ và điểm nhấn gợi cảm.
Em chả nghi ngờ gì chuyện
mẹ em sẽ bị quyến rũ bởi anh, nhưng em ngờ rằng
- em sẽ vô cùng đau khổ. - Hừm.
Chả phải một phần lý do ta chuyển tới đây
là để em gần gũi với gia đình hơn sao?
Phải.
Được rồi. Em sẽ đặt một bữa trưa cho chúng ta.
Giờ em muốn anh làm em xao nhãng
về cái quyết định em vừa đưa ra.
Đã hiểu.
- Chúng ta có gì nào? - Tai nạn giao thông chết tiệt.
- Tai nạn giao thông là vấn đề của cô. - Là Leyla.
Tôi đã thử mọi cách liên lạc nhưng không được,
điện thoại im lặng.
Tôi không thể biết được em ấy có ổn không.
- Nó làm tôi phát điên. - Hừm.
- "Hừm"? - Gì cơ?
Tôi chỉ nhận được có vậy thôi sao?
Gì cơ?
Floyd Reynolds, anh biết gì đó.
- Tôi biết thứ gọi là không gì cả. - Phun ra đi.
- Được cứu rồi. - Chuyện này chưa kết thúc đâu.
Tai nạn giao thông, oto đâm vào trụ cầu.
Lái xe 38 tuổi, có cài dây, chân và xương chậu
bị mắc kẹt trong xe với nhiều vết thương nặng.
Hạ huyết áp và tim đập nhanh tại hiện trường.
Để tôi lo. Vào Phòng 1.
Nữ, 37 tuổi,
và trẻ sơ sinh bốn tháng tuổi,
cả hai là hành khách, có cài dây, trong một vụ tai nạn giao thông.
Cấp cứu tại hiện trường.
- Đánh giá đầy đủ đang chờ xử lý. - "Chờ xử lý"?
Người mẹ giữ chặt đứa bé
cho đến khi tới bệnh viện, chưa rời giây nào.
Rồi, tới giường 28.
Đi nào.
- 1, 2, 3. - Tệ đến mức nào?
Giờ mới tháo băng.
Chắc hẳn là một vụ va chạm kinh khủng.
- Bé có vẻ ổn. - Con bé không ngừng khóc.
Con bé cảm nhận được sự căng thẳng, và nơi này không giúp được gì.
Và em bé cứ khóc thôi.
Đó chính là những gì vị bác sĩ ở Westchester đã nói.
Được rồi, tôi thấy là cô đang buồn.
- Cô cần phải nghe tôi nói. - Thưa cô, hãy bình tĩnh.
Tiya không phải con đầu của chúng tôi. Chúng tôi từng có một bé 10 năm trước.
Thằng bé chết ở tháng thứ 4, bằng với Tiya bây giờ.
Thằng bé khóc hệt như thế này ngay trước khi qua đời.
Đã có chuyện gì?
Bác sĩ không biết.
Tôi không bao giờ quên được tiếng khóc đó.
Điều đó một lần nữa lại xảy ra.
Có gì đó không ổn với con tôi.
Cô phải tin tôi.
Tiếp tục luyện tập ngón tay
bất cứ khi nào dừng đèn đỏ,
và nó sẽ giúp cho cổ tay.
- Cảm ơn, bác sĩ Goodwin. - Vâng.
Khi nào thì anh gặp mẹ vợ?
Giờ tôi đến đó đây.
Mang cho bà ấy ít vải flanen kiểu cổ.
Anh sẽ ổn thôi.
Tôi định hỏi nghĩa là gì, nhưng tôi nghĩ là không cần đâu.
- Các bà mẹ luôn yêu quý tôi. - Có vẻ đúng vậy.
Chào, bác sĩ!
Đặt anh ấy xuống đây.
- Nhẹ nhàng thôi, các bạn. - Nhẹ nhàng thôi.
Anh uống quá nhiều thuốc sao, Colin?
Tôi không uống. Chưa bao giờ uống.
Mạch của anh quá cao.
Tay bị run nữa. Anh giúp được anh ấy không?
Coi chừng.
Anh ấy sắp nôn.
- Tại sao chuyện đó lại xảy ra với tôi? - Được rồi được rồi.
Đỡ anh ấy dậy.
Đi nào.
Những thứ này được nêm gia vị tuyệt vời.
Còn Mina, con bé thế nào?
Con bé trở nên quyến rũ.
Con bé đang học tăng cường trong học kỳ này.
Con bé không ở đây sao?
Mẹ tưởng đó là lý do con ở đây.
Thật ra, giờ con ở hẳn đây.
Xin lỗi?
Chúng ta đã nói chuyện nhiều lần,
và con không hề đề cập tới chuyện chuyển nhà.
No comments yet. Be the first to leave one.