The first 200 lines.
Dịch PĐVN: Nguyên Khang & Phaolô, XV. Lớp Giáo Lý DT&HN gx. Chí Hoà K1/2010
25 NĂM TRƯỚC Nào, bé yêu của mẹ, đến giờ đi ngủ rồi.
Mẹ ơi, bố có đến ru con ngủ không ?
Không con ạ, tối nay bố phải làm việc ở sở cứu hoả rồi.
Nhưng tối mai bố sẽ về.
Mẹ ơi, con muốn cưới bố.
Thật không ? Catherine à, con không thể cưới bố được.
Bố là chồng của mẹ mà.
Vậy khi mẹ thôi làm vợ bố, con cưới bố được không ?
Bố mẹ không bao giờ thôi nhau đâu. Con phải cưới người khác thôi.
Con có thể mặc đầm trắng và mang găng tay trắng không mẹ ?
Tất nhiên, nếu con muốn.
Rồi chúng con sẽ sống hạnh phúc mãi mãi không mẹ ?
Nếu con lấy được một người thực lòng yêu thương con.
Giống như bố hả mẹ ?
Ừ, giống như bố vậy.
-Terrell, tôi đã sai lúc ở ngoài đó. -Đây không phải là trò đùa đâu.
Anh đang đùa với mạng người đó.
Đâu đến nỗi thế.
Eric, anh ấy có quyền bực bội đấy.
Anh bỏ rơi anh ấy ở một nơi nguy hiểm để cố làm anh hùng.
Tôi nghĩ là tôi đã nghe ai đó kêu cứu.
Tiếng kêu đó phát ra từ bên ngoài toà nhà.
Trời tối quá, tôi không thấy gì hết.
Đó là lý do anh phải ở lại với đồng đội anh. Anh ấy đã tưởng rằng...
...có gì đó xảy ra cho anh và anh cần sự giúp đỡ của anh ấy.
Không bao giờ được bỏ rơi đồng đội, đặc biệt là trong một đám cháy.
Đợi chút xíu nữa anh ấy bình tĩnh lại rồi đi xin lỗi anh ấy đi.
-Và chân thành vào. -Vâng, thưa sếp.
-Chào, Tasha. -Ô, chào, Cat.
Mới thấy chị trên TV. Trông đẹp lắm.
Tôi lỡ không xem rồi. Tôi vừa làm một vòng khu điều trị ung thư mới.
-Mà này, Robin về chưa ? -Chưa, chị ấy còn ở đây.
Robin, Cat nè.
-Chào Cat. -Cậu khoẻ không ?
Khoẻ. Còn cậu ?
Cũng khoẻ. Tụi mình còn ở đây đến mai chứ ?
Ừ, đến 4:00. Cậu vẫn muốn dùng nến thơm, đúng không ?
Hoàn toàn đúng. Mang cho tớ nhé.
-Tớ muốn thử mọi mùi. -Được thôi.
Tớ định về thăm bố mẹ tớ cuối tuần này.
-Tớ nghĩ bố mẹ tớ cũng thích được thăm. -Hai bác có khoẻ không ?
Biết không, mẹ tớ bị đột quỵ một năm rồi đó.
Tớ vẫn đang cố mua cho mẹ tớ giường và xe lăn mới...
...nhưng bảo hiểm của bố mẹ tớ không chịu chi khoản đó.
Chẳng biết sao nữa. Bố tớ rất bực.
Bố cũng muốn giúp mẹ, nhưng bố không đủ khả năng.
-Chán nhỉ. -Không sao, mọi chuyện ổn thôi.
Mà thôi, tớ có việc phải đi đây.
-Mai tớ gặp lại cậu, đúng không ? -Ừ, mai gặp lại.
-Tạm biệt. -Tạm biệt.
-Ơ, Catherine. -Xin lỗi, bác sĩ Keller.
Gọi tôi là Gavin đi.
Gavin, xin lỗi suýt đụng vào anh.
-Không sao đâu. Rất vui được gặp cô. -Tôi cũng thế. Bảo trọng.
Đáng yêu quá.
-Tasha, cô lưu hồ sơ này nhé ? -Vâng, thưa bác sĩ.
Không biết còn gì khác không, nhưng tớ dám nói bác sĩ có ý gì đó với Cat.
-Chào con yêu. -Chào bố.
-Con khoẻ không ? -Dạ, con khoẻ. Gặp được bố thật vui.
Bố cũng vậy.
Chào mẹ. Mẹ khoẻ không mẹ ?
Hôm nay mẹ con rất khá.
Bố lấy gì cho con uống nhé ?
-Bố có trà đường không bố ? -Uống với chanh ?
Bố biết con mà.
Con ước mẹ và con có thể nói chuyện.
Lâu rồi con không được nghe tiếng mẹ.
Con nhớ mẹ lắm.
-Em đã ăn sáng chưa ? -Rồi.
-Em ăn gì thế ? -Bánh và sữa chua.
Em có định đi chợ chưa ?
Caleb, anh làm 24 tiếng sau đó anh được nghỉ 48 tiếng.
-Anh có nhiều thời gian đi chợ hơn em. -Anh hỏi có một câu đơn giản thôi mà.
Em cần gì phải gắt lên thế. Ít nhất cũng để chút gì cho anh ăn sáng chứ.
Em không bao giờ biết khi nào anh đi hay về. Anh không hề nói em hay.
Catherine, cô có chuyện gì vậy ?
Tôi có xúc phạm gì cô khi bước vào đây không ?
Anh không thể đòi tôi đi làm mỗi ngày rồi đi chợ....
...trong khi anh xem ba thứ rác rưởi trên mạng và mơ thuyền mơ bè.
Nhưng cô đã chọn việc này.
-Không ai bắt cô phải làm việc cả ngày. -Chúng ta cần tiền !
Đặc biệt từ khi anh giấu một phần ba lương...
...để dành mua chiếc thuyền mà chúng ta không cần.
Anh gửi tiết kiệm 24,000 đôla trong khi mọi thứ trong nhà đều cần sửa.
Cái gì cần sửa ?
Cửa sau cần được sơn lại, sân vườn cần thiết kế.
Và tôi muốn đặt thêm kệ trong kho.
Những thứ đó gọi là sở thích chứ đâu phải là nhu cầu.
Có một sự khác biệt. Nếu cô muốn xài tiền của cô vô những thứ đó, cứ việc.
Tôi để dành tiền mua thuyền bao nhiêu năm nay. Cô không đòi nó được đâu.
Nói chuyện này thật vô ích. Tôi không rỗi hơi mà cãi với anh.
Ừ, ra ngoài nhớ đóng cửa.
Chẳng ích gì đâu, Michael.
Sao mà đi đến đâu tôi cũng được tôn trọng...
...ngoại trừ trong chính nhà mình ?
Tôi cũng đã từng bị như vậy và đúng là khó thật.
Vậy anh đã làm gì ?
Tôi nhận ra rằng không phải là cuộc hôn nhân của tôi bị hỏng.
Mà tôi chỉ không biết cách làm cho nó hoạt động.
Nghĩa là sao ?
Chiếc máy đó không bị hỏng.
Nhưng nếu anh không biết cách vận hành nó, nó sẽ không hoạt động.
Anh muốn nói tôi cần được tư vấn ?
Ờ, tôi nghĩ mọi người đều cần tư vấn.
Tôi không định nói chuyện với người tôi không hề quen biết...
...về điều chẳng liên quan gì đến họ.
Được thôi. Catherine cần phải tôn trọng anh.
Nhưng nên nhớ, phụ nữ giống như hoa hồng.
Chăm sóc đúng cách, hoa sẽ nở.
Không thì nó héo queo.
Từ đâu anh biết chuyện đó ?
Tư vấn.
Tuyệt.
Anh đang tìm gì thế ?
Cô chẳng để lại cho tôi miếng pizza nào.
Tôi vừa thắp cây nến đó. Tôi thích mùi của nó.
Tôi thì không. Cô không để phần bữa tối cho tôi sao ?
Tôi tưởng anh đi ăn tối với Michael.
Chẳng lẽ cô không hiểu được...
...rằng cả hai người trong nhà này đều cần phải ăn sao ?
Anh biết gì không ? Nếu như anh báo tôi biết...
...có lẽ tôi đã để chút gì phần anh.
Tại sao cô cứ phải làm mọi chuyện khó khăn lên thế ?
Tôi làm mọi chuyện khó khăn lên ?
Tôi phải cáng đáng mọi việc nặng nhọc trong khi anh rảnh rỗi làm việc riêng.
Xin lỗi ?
Tôi đang đi làm để trả tiền vay mua nhà và cả tiền mua hai chiếc xe.
Và đó là tất cả những gì anh làm. Còn tôi phải lấy lương trả mọi hóa đơn.
Cô đã đồng ý như thế mà. Công bằng cả thôi.
Cô không thích căn nhà này sao ? Cô không thích chiếc xe cô chạy sao ?
Caleb à, ai là người làm việc nhà ?
Tôi. Ai giặt giũ quần áo ?
Tôi. Ai phải đi chợ ?
Cũng tôi. Chưa kể tôi còn phải giúp cha mẹ tôi mỗi cuối tuần.
Tôi phải chịu mọi áp lực.
Điều duy nhất anh làm cho bất cứ ai là vì chính anh.
Để tôi nói cho cô nghe, cô không biết cái gì gọi là áp lực đâu !
Được thôi ? Cô nghĩ rằng tôi chữa cháy vì tôi sao ?
Hay chạy vội đến những vụ tai nạn xe cộ lúc 2 giờ sáng là vì tôi sao ?
Hay kéo đứa trẻ ra khỏi hồ nước cũng vì tôi sao ?
Cô không biết những gì tôi phải trải qua đâu.
Vậy hả, nhưng anh làm được gì ở đây ngoài chuyện ngồi xem TV....
...và phí thời gian vào internet ?
Nếu xem những thứ rác rưởi đó là cách anh thỏa mãn, thì tốt thôi.
Tôi sẽ không thèm tranh với nó đâu.
Tôi chắc là không nhận được gì từ cô rồi.
Và sẽ không bao giờ.
Bởi vì anh quá lo dành dụm cho chiếc thuyển vớ vẩn đó…
...và lo thoả mãn bản thân hơn bất cứ điều gì anh làm cho tôi.
Im đi ! Tôi phát bịnh với cô !
Cô, thứ đàn bà vô lễ, vô ơn, ích kỷ !
-Tôi không ích kỷ. -Sao cô dám nói như thế ?
Cô liên tục cằn nhằn tôi, cô làm cuộc sống tôi cằn cỗi !
Tôi mệt mỏi lắm rồi !
Nếu cô không thể tôn trọng tôi đúng mực...
Nhìn tôi đây này !
...vậy thì giá trị của cuộc hôn nhân này là gì ?
Tôi muốn ra khỏi đây.
Tôi chỉ muốn ra khỏi đây.
Nếu cô muốn ra ư, càng tốt cho tôi !
Ông Rudolph.
Caleb.
-Xong rồi. -Được.
Tôi nghĩ là ta rành nó rồi. Lên đường thoải mái thôi.
Tôi nghĩ tôi biết hết cái này rồi.
-Anh chắc là biết hết cái xe này chứ ? -Chắc.
Tốt. Tôi nói anh cái này.
Chúng ta vào trong và lấy gì đó uống đi.
Anh mang cho tôi đồ nối dài vòi nhé.
Được thôi.
-Ác thế. -Không, tốt cho hắn thôi.
-Quà của mẹ nè. -Được đấy.
-Và... -Biết gì không ? Anh quên nói với em.
-Anh được nghỉ thứ 6 và anh sẽ đến đó. -Hay quá !
Em biết là anh không để con mình thất vọng mà.
Em biết chứ.
Chúng ta vẫn hẹn riêng với nhau ngày mai đúng không ?
Vậy bây giờ không phải là mình đang hẹn riêng nhau sao ?
Cuộc sống thật quá ngắn cho bất cứ gì khác !
Anh chỉ được cái nói đúng !
-Anh yêu cưng. -Và em cũng yêu anh.
-Mai gặp nhé. -Chắc rồi.
-Em về đây. -Được rồi, gặp em sau.
Eric, anh đang làm gì thế ?
Wayne bảo tôi lấy đồ nối dài vòi.
-Đồ nối dài vòi ? -Vâng, thưa sếp.
Eric, anh là đồ nối dài vòi đấy !
Mẹ !
Tôi đồng ý với chị. Chị cần phải ra khỏi đó.
-Hắn không xứng với chị. -Cô có thể nói như thế lần nữa.
Đàn ông thực sự phải là người hùng đối với vợ mình trước hết, hoặc anh ta không phải đàn ông thực sự.
Chị có cần chỗ ở không ? Tôi không thể tưởng tượng cảnh sống cùng nhà như vậy.
Không, tôi quyết định rồi, tôi không phải là người phải ra đi.
-Anh ta mới có vấn đề, không phải tôi. -Đúng đó. Cứ giữ vững lập trường.
Phải làm cho hắn tôn trọng chị.
Nếu có điều gì người đàn ông cần phải hiểu thì đó là...
…lòng tôn trọng. Đó chính là vấn đề. Là lý do hôn nhân chúng tôi thất bại.
Cô ấy không tôn trọng tôi chút nào và điều đáng buồn nhất là...
Anh ta chẳng hiểu gì cả.
No comments yet. Be the first to leave one.