The first 200 lines.
| The Old Gods and the New |
Ta đã chiếm lâu đài của các người.
- Theon? - Là hoàng tử Theon.
Dậy đi. Ngươi phải mặc đồ.
Ta đã chiếm Winterfell.
Ta đang nắm giữ nó.
Ta đã cho người tới tường thành với móc câu và dây thừng.
- Tại sao? - Để chiếm lâu đài.
- Anh đi với Robb mà. - Và hắn gửi ta về Pyke.
Ta là người nhà Greyjoy. Ta không thể chiến đấu cho Robb và cho cả cha ta.
- Hodor đâu? - Không biết.
Đi tìm tên thộn ấy đi.
Người của ta đang mang người dân tới sân chính.
- Tại sao? - Để ta và ngươi có thể xuống đó và nói với họ
- rằng ngươi đã giao lại Winterfell cho ta. - Đừng hòng.
Ngươi sẽ làm thế.
Tôi sẽ không bao giờ đầu hàng.
Chúng ta sẽ chiến đấu và đá ngươi ra khỏi thành.
Giờ lâu đài là của ta,
nhưng người dân vẫn là của ngươi.
Ngươi sẽ đầu hàng để bọn họ được an toàn,
để giữ cái mạng của họ.
Một lãnh chúa tốt sẽ làm thế.
Nghĩ cho kĩ về việc ngươi muốn nói gì.
Theon.
Anh đã căm thù chúng tôi suốt ngần ấy thời gian à?
Ta giao nộp Winterfell cho Theon.
Nói lớn lên.
Nói là hoàng tử Theon.
Ta giao nộp Winterfell cho hoàng tử Theon.
Các người đều biết ta rồi.
Chúng ta đều biết ngươi là tên khốn.
Farlen, im đi.
Nghe tân lãnh chúa nhóc nói đi, Farlen.
Nó có lí trí hơn ngươi đấy.
Tất cả các ngươi nên làm theo lệnh của hắn.
Phụ hoàng của ta đã mang vương miện cổ xưa của muối và đá
và tuyên bố rằng người là vua của Quần Đảo Sắt.
Người chiếm lấy phương Bắc bằng việc chinh phạt.
Tất cả các người là thần dân của phụ hoàng.
Biến đi! Ta phục vụ cho nhà Stark.
- Nếu ngươi nghĩ có thể giữ phương Bắc với... - Im đi!
Nếu các ngươi phụng sự ta trung thành như đã làm với Ned Stark,
ta cũng sẽ đối đãi tốt với các người như ông ta.
Phản ta và các người sẽ hối hận.
Tư tế Luwin, gửi quạ tới Pyke
thông báo cho phụ hoàng về chiến thắng của ta
và gửi tới Deepwood Motte cho hoàng muội của ta.
Báo hoàng muội cử 500 người tới Winterfell.
Người là tư tế của Citadel
thề nguyện phụng sự lãnh chúa của Winterfell, phải không?
Phải.
Giờ ta là lãnh chúa của Winterfell như Bran đã bố cáo cho các người.
Gửi quạ đi.
Thưa ngài.
Thưa ngài Greyjoy.
Ta thấy là ngươi cuối cùng cũng biết cách nói chuyện với người bề trên rồi.
Ngươi muốn gì?
Tôi bị bắt tới đây.
Người cũng có mặt khi đó.
Chính ta bắt ngươi. Thế thì sao?
Hãy để tôi phụng sự ngài.
Phụng sự như thế nào?
Ta cần đấu sĩ, chứ không phải mấy con ả làm bếp.
Là Robb Stark đưa tôi vào bếp.
Hãy cho tôi ngọn giáo.
Để ngươi có thể cắm nó vào cổ ta à? Ngươi nghĩ ta là tên đần chắc?
Đứng dậy.
Biến qua một bên.
Tại sao?
Là giấc mơ của ngài, tiểu lãnh chúa à.
Đại dương đã tới đây để nuốt lấy nơi này.
Tôi sẽ không để nó nhấn chìm tôi đâu.
- Và trong 1 vài ngày tới... - Greyjoy!
Chúng tôi bắt được hắn khi trên đường từ Quảng trường Torrhen về đây.
Hắn giết 2 người của ta trước khi tôi tước kiếm của hắn.
Hiệp sĩ Rodrik, thật đau buồn khi chúng ta là kẻ thù.
Ta cũng thế khi thấy danh dự của ngươi không bằng 1 con điếm trên đường.
Ngươi được nuôi dưỡng ngay tại nơi này.
- Họ là người dân của ngươi. - Chúng không phải là người của ta.
Vua Robb đã nghĩ ngươi là anh em của ngài ấy.
Các hoàng huynh của ta đã chết.
Họ chết khi chiến đấu chống những kẻ nhà Stark, những kẻ như ông.
Phải, chúng chết trong cuộc chiến do cha ngươi bắt đầu.
Ngài Stark đã nuôi dưỡng ngươi cùng với con của người.
Cùng với chúng, nhưng không phải 1 trong số chúng.
Ta là con tin của ông ta, bị bắt đi ngay từ nhà của ta.
Nếu giờ ngài ấy còn sống...
Ông ta chết rồi.
Thất Đại Đô Thành đang trong chiến tranh loạn lạc.
Và Winterfell là của ta.
Lẽ ra ta nên đâm kiếm vào bụng ngươi thay vì trao nó vào tay ngươi.
Ông đã phụng sự gia tộc này 1 cách trung thành.
Nhưng cứ nói tiếp thì ta sẽ...
Quăng ông ta vào ngục. Trói ông ta lại...
Hoàng tử,
ngài không thể cho qua chuyện này. Hắn ta phải trả giá.
Ta sẽ nhốt ông ta cho tới khi ông ta mục...
Không, hắn phải trả cái giá sắt.
Họ sẽ không bao giờ tôn trọng ngài nếu ông ta còn sống.
Hiệp sĩ Rodrik,
Ta xử ngươi tội chết.
Không! Ngươi bảo là sẽ không ai bị hại nếu ta đầu hàng.
Lão già này không biết giữ mồm.
Tôi van ngài đừng đưa ra những quyết định vội vã.
Hắn vô lễ với ta trước mặt người của ta.
Đó là lựa chọn của hắn, không phải do ta.
Ông ta còn sống sẽ đáng giá hơn với ngài.
Nhà Stark sẽ trả giá.
Làm ơn đi, Theon, nghĩ về những gì ngài làm.
Ngươi sẽ gọi ta là hoàng tử Theon hoặc ngươi sẽ là kẻ tiếp theo.
Đi.
Không!
- Không! - Theon!
Hiệp sĩ Rodrik!
Ai ra lệnh thì nên là người ra tay.
- Tôi xin anh! - Tên hèn nhát.
Dừng lại.
Dừng tay đi!
Ngươi không còn quyền ra lệnh nữa rồi, lãnh chúa nhóc à.
- Làm ơn dừng anh ta lại. - Ngoan nào, nhóc.
Ta đi gặp cha của con đây.
Anh đã nói là sẽ không ai bị hại!
Anh nói thế mà. Theon, làm ơn.
Còn gì trăn trối không, lão già?
Chư thần phù hộ ngươi, Theon Greyjoy.
Giờ ngươi đã thực sự lầm lạc rồi.
Theon, làm ơn đừng. Làm gì đi.
Tôi sẽ làm mọi thứ, làm ơn!
Không, làm ơn đừng!
Ghost, chờ chúng ta với.
Ghost!
Thú cưng của cậu đấy.
Nó không phải là thú cưng.
Cậu nói đúng.
Cậu không thể thuần hóa 1 thứ hoang dã.
Cậu không thể tin 1 thứ hoang dã.
- Ghost khác. - Là cậu nghĩ thế.
Sinh vật hoang dã có luật lệ riêng của chúng,
lí do riêng của chúng.
Và cậu sẽ không bao giờ biết chúng.
Giờ lũ Man Tộc chúng ta đang tìm kiếm
chúng ngủ ban ngày và săn ban đêm.
Tôi tưởng ông nói là không thể biết những thứ hoang dã.
Tôi nói là cậu không thể.
Chúng tìm cái hang tốt để ẩn nấp khi mặt trời lên
và ra tay giết chóc khi màn đêm xuống.
- Chúng ta có thể làm tương tự thế. - Chúng ta không thể.
Đây là nơi của chúng.
Chúng biết nơi nào nên đi, nơi nào không.
Tôi đã mất nhiều người khi họ rơi vào những khe băng nứt
họ không thấy chúng cho tới khi họ rơi vào đó.
Cha tôi luôn bảo tôi là người của phương Bắc.
- Tôi không hề đùa. - Nhìn xung quanh đi nhóc.
Nơi này trông có giống ngôi nhà của cậu không?
Cậu bắt đầu nghĩ là cậu hiểu nơi này, nó sẽ giết cậu.
Cậu hiểu chứ?
Cậu không hiểu.
Chúng ta đang trong chiến tranh.
Lúc nào chúng ta chẳng thế.
Nó sẽ không bao giờ kết thúc vì chúng ta không chiến đấu với kẻ thù.
Chúng ta đang chiến đấu với phương Bắc và nó sẽ chẳng đi đâu cả.
Hội Tuần Đêm đã cho cậu 1 món quá quý giá.
Cậu chỉ có 1 thứ để đáp lại:
mạng của cậu.
- Tôi sẽ sẵn sàng trao mạng sống của tôi. - Tôi không muốn cậu sẵn lòng về việc đó.
Tôi muốn cậu chửi rủa và chiến đấu cho tới khi tim cậu ngừng đập.
Và cho cậu biết chuyện này...
cái chết của cậu sẽ là món quà cho bọn ở phía Nam Bức Tường.
Chúng sẽ không bao giờ biết cậu đã làm những gì.
Chúng sẽ không bao giờ biết cậu chết thế nào. Chúng còn chả biết cậu tên gì,
nhưng chúng sẽ sống vì 1 kẻ khốn vô danh nào đó
ở phía Bắc Bức Tường vừa chết đi cho chúng được sống.
Giờ cậu hiểu tôi chưa?
Hiểu.
Cậu còn ngu hơn cái vẻ ngoài của cậu.
Chỉ là nói thôi nhóc,
để giữ cho chúng ta ấm áp trong đêm,
làm cho chúng ta cảm thấy bản thân có mục đích.
Đi nào.
Phải đi tìm lũ mọi này trước khi đêm xuống và chúng sẽ tìm chúng ta.
- Ngươi có biết đọc không? - Thưa ngài?
Ngươi có đọc được không?
Lá thư mô tả chi tiết việc điều binh của bộ binh quân ta
lẽ ra được gửi tới Lãnh chúa Damon của nhà Marbrand.
Nó lại được gửi tới lãnh chúa Marlyn của nhà Dormand.
Tôi xin lỗi, thưa ngài. Chắc tôi đã...
Nhóc, đưa cho ta cuốn "Lịch sử của những gia tộc lớn và nhỏ."
Đó là cái cuốn...
Kẻ hầu rượu cho ta còn đọc giỏi hơn ngươi.
Gia tộc Dormand có liên minh với gia tộc nào?
Thưa ngài, tôi...
Là nhà Stark của Winterfell!
Kẻ có 2 vạn quân và con trai ta!
Ta đã nhận định rằng có lẽ ngươi còn giỏi việc gì đó hơn việc tra tấn dân lành.
Ta thấy là ta đánh giá ngươi quá cao.
Nếu ngươi để cho con trai ta lâm nguy 1 lần nữa. Ta sẽ...
Cút ra.
Cất cuốn sách đi nhóc.
Có lẽ ngươi nên hoạch định kế hoạch tác chiến cho lần tới trong khi ngươi làm thế.
No comments yet. Be the first to leave one.