Season 1

Release info

Secret Royal Inspector Joy S01E01 1080p WEB-DL H264 AAC-AppleTor
A Commentary by hyugaes
Phụ đề được lấy từ iQIYI (đã resync cho bản AppleTor)

Tags

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
1080
Published on: 2021-11-18
Downloads: 33
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

[Những cá nhân, đoàn thể, địa danh, sự kiện đều là hư cấu và không liên quan đến lịch sử]

[Tập 1 - Sự Tình Bãi Nghị Phương pháp ly hôn ở thời Joseon]

Rong biển là phải rửa thật kỹ càng cho đến khi nổi bọt.

Phải như vậy mới bỏ được hết vị đắng chát có trong đó.

Đặc biệt là trong mấy món rau trộn không cần phải đun sôi.

Nếu không không làm cẩn thận.

Thì rong biển vẫn bị trơn nên sẽ phá hỏng mùi vị khi nhai.

Nên nhất định phải cẩn trọng.

- Thiếu gia! - Đại nhân Ra!

Bây giờ mà người còn ngồi đây rửa rong biển được sao?

Đã là giờ Tí rồi, phải xuất phát thôi.

Chẳng phải nếu đến muộn sẽ bị đánh bằng gậy sao?

Đi thôi.

Thiếu gia.

Mang cơm.

Thiếu gia! Y phục.

Y phục.

Thay y phục đã rồi hẵng đi.

Đại nhân Ra!

Thiếu gia, thay y phục đi.

Thay y phục.

Chẳng phải nên thay y phục rồi hãy xuất phát sao?

Mau thay y phục thôi.

Bữa tối hôm nay sẽ là màn thầu.

Màn thầu hay gì cũng được.

Cũng phả đeo mũ vào chứ.

Mau đi nhanh đi.

Chạy nhanh lên.

Đợi một chút.

Thiếu gia, mũ của người.

Đã đến lúc dùng bữa trưa rồi.

Ôi chao! Đến rồi sao?

Bữa trưa của chúng ta ở kia rồi.

- Đi chứ? - Đi thôi.

Các người, đợi ta với.

Đã bảo là phải đi mời ta đến nữa mà.

Từ hôm nay, ta sẽ nhận tiền công.

Mọi người nghĩ cứ ăn miễn phí trên công sức người khác được à?

Để có thể đến đây vào giờ Tí, ta đã chuẩn bị cả đêm.

Phải thức dậy từ lúc giờ Dần đó.

Bởi thế mới nói.

Ngươi cứ sai khiến người hầu trong phủ.

Còn không thì ra chợ để mua là được mà.

Khẩu vị của ta chỉ có bản tay ta mới phụ trách được mà thôi.

Ôi trời!

Sao lại đẹp như thế?

Có phải đồ ăn không vậy?

Còn đắn đo gì nữa?

Ta hơi chóng mặt rồi.

Từ tháng sau, khi trả tiền

Ta sẽ đưa cho huynh hai đấu gạo và thêm năm túi đậu nữa.

Ta cũng vậy.

Tiền bữa trưa hôm nay.

Sẽ được trả bằng bột kiều mạch Jeju.

Và gà hoặc gừng từ Wanju.

Cái này thì có hơi nhiều rồi đó.

Chẳng phải bổng lộc bọn ta đều bị cắt giảm rồi sao?

Thay vảo đó mọi người đã nhận rất nhiều cống phẩm từ các thương lái.

[Thương lái phòng nạp - nhận tiền lãi từ thương lái thay cho cống phẩm và đặc sản địa phương]

Cái tên này.

Ngươi là người mới nên chắc không biết rõ.

Nếu bọn ta không làm như thế làm sao phục vụ tầng lớp quý tộc được.

Nếu huynh quan tâm hay để ta giới thiệu cho nhé?

Được rồi.

Ta chỉ là cần những nguyên liệu thích hợp với tiêu chuẩn ẩm thực của mình thôi.

Mấy việc khác ta không quan tâm đâu.

Ta đang nghĩ bữa trưa ngày mai có nên làm canh khoai cùng với gà hầm không.

Không biết các vị ở đây có quan tâm hay không thôi.

Vâng. Quan tâm chứ.

Không hiểu sao ta cũng thấy quan tâm đến chuyện này ghê.

Hai người nghe thấy rồi chứ?

- Nhanh đưa bột kiều mạch Jeju tới đi. - Gà và gừng nữa.

Thế này thì ngươi sẽ lên chức đấy.

Ngon ghê!

Ôi trời ơi! Cái gì thế này?

- Còn không tránh ra! - Hắn là ai vậy?

Sao người dám?

Không phải là Chil Bok sao?

Ứng giáo đại nhân!

[Ứng giáo: Chức quan tứ phẩm ở Hongmungwan]

Chuyện này...

Cứ mỗi lần có bạn đồng môn ra ngoài làm ngự sử xong.

Đều quay lại với bộ dạng thế này đây.

Dù vậy quan ngự sử này vẫn còn sống sót để trở về được từ Gyeonggi-do đấy.

Ý ngài là có người còn chết không có đường về luôn sao?

Người nào cũng phải vượt đường núi ngàn dặm xa xôi,

di chuyển suốt ngày đêm đến chẳng có thời gian ăn.

Làm sao đảm bảo tình trạng sức khỏe được.

Đúng vậy. Sao lại không phải cho được.

Gần đây có quan ngự sử Park Moo Kyung đã được điều động tới tỉnh Chungcheong.

Đến giờ vẫn không rõ sống chết thế nào.

Chẳng có chút tin tức gì cả.

Có chuyện như vậy sao?

Đến giờ vẫn chưa có thư báo gì à?

Ngài thì biết cái gì ngoài ăn chứ?

- Đừng có mà như vậy nữa. - Làm gì có thư báo nào đâu.

Nói ngắn gọn lại.

Vào giây phút bị chỉ định làm Ám hành ngự sử,

cũng xem như đời này xong luôn rồi.

Nên ngươi cũng phải cẩn thận đấy.

Đâu mất rồi?

Này! Đang nói chuyện mà ngươi đi đâu vậy?

Chuyện này chẳng liên quan gì đến một viên quan mới nhậm chức như ta.

Nên lo lắng cũng để làm gì cơ chứ?

Cái tên không biết trời cao đất dày này.

Cứ ra vẻ ta đây đi!

Chỉ muốn tiến tới đánh một phát vào gáy nếu như đồ ăn của hắn ta không ngon.

Nhưng những tên như này lúc nào cũng đều tài giỏi, vượt qua được kỳ thi.

Cảm giác dù gặp việc gì gian nan cũng sẽ thừa thắng vượt qua được.

Cái tên này nhìn thấy khó ưa ghê.

Sao không về đi?

Ý bọn ta là ngươi về đi đấy.

Nhưng mà,

nếu quan ngự sử ở Jungdo quay về giữa chừng.

Cũng có nghĩa là phải chọn người khác đi tiếp sao?

Chờ chút! Đúng rồi nhỉ?

Điện hạ! Thần có điều này muốn nói.

Gần đây không phải có chuyện bốc thăm lựa chọn Ám hành ngự sử đi các tỉnh sao?

Chuyện là như vậy đấy.

Làm sao vậy?

Chuyện là,

chúng ta chỉ cần chọn một người nào đó ở Hongmungwan rồi phái đi là được.

Nhưng mà Ám hành ngự sử gần đây được phái đi Chungcheong đã chết.

Đến giờ vẫn có chút khó khăn trong việc nắm bắt tin tức.

Bảo họ làm vừa phải thôi.

Dù ta có là Điện hạ đi chăng nữa,

cũng không thể nào nhìn thấu hết mọi chuyện được.

Bảo họ làm vừa phải thôi.

Đội ơn hoàng ân của Người!

Vậy nên lần rút thăm đi lần này...

Ở đâu thì được vậy?

Chỉ cần không phải hướng nam là được.

Nhất là Chungcheong.

Điện hạ! Có tấu thư trình lên.

Tấu thư gì mà lắm thế?

Ta đang bàn việc rút thăm Ám sát ngự sử tiếp đây.

Hôm nay là ngày rút thăm Ám hành ngự sự tiếp sao?

Thần vừa ở bên ngoài về,

để mang theo tấu thư liên quan đến Hongmungwan.

Vậy đưa tấu thư đây là được.

- Sau đó lui xuống đi. - Nhân tiện đã đến đây,

Xin Điện hạ hãy cho phép thần được chứng kiến lần rút thăm này.

Thần cũng đã ghé qua Hongmungwan

để thông báo việc tuyển chọn Ngự sử mới từ Điện ha.

Điện hạ cũng đã rất lo lắng,

do đó trong đêm nay có thể sẽ phái cử Ngự sử mới đến ngay.

Vậy thì cứ làm như thế đi.

Ngụ tại tỉnh Chungcheong ở bên trái,

tiểu nữ là vợ của No Chu Han, Kim Jo Yi.

Theo pháp định, tiểu nữ muốn thỉnh cầu đại nhân

cho phép được ly hôn.

Theo luật Trịnh Đạo Truyền

khi vợ chồng muốn ly hôn sẽ được đại nhân chấp thuận.

Khẩn xin đại nhân phán xét cho cuộc hôn nhân này xét theo quốc pháp.

Các ngươi cứ sống đại với nhau đi.

Có nhất thiết phải thỏa thuận ly hôn không?

Vâng, tiểu nữ nhất định phải làm vậy.

Năm 21 tuổi, tiểu nữ đã bị gả vào nhà người đàn ông mình còn không biết mặt.

Năm nay tiểu nữ đã bước sang tuổi 24.

Chỉ ba năm qua thôi đã đầy phẫn uất

làm thế nào có thể sống tiếp 30 năm nữa. Bây giờ tiểu nữ muốn được sống độc lập

suốt quãng đời còn lại tiểu nữ muốn sống là Kim Jo Yi, không phải là vợ của No Chu Han.

Chắc... chắc là cô nương này khổ sở lắm. Hay cứ cho cô nương ấy ly hôn đi.

- Thưa đại nhân, tiểu dân... - Tôi không đồng ý.

Chuyện này là không thể được.

Thưa đại nhân, tôi mới là người phẫn nộ và oan ức đây ạ.

Có người mẹ chồng nào tốt với con dâu được như tôi,

đại nhân hãy mời người đó ra đây.

Bộ tôi bỏ đói cô ta à?

Hay là không dỗ cô ta ngủ?

Tôi nấu ngày ba bữa cơm nóng hổi.

Cơm đó là do tiểu nữ nấu.

Lúc nào cũng có kim chi vừa ngâm.

Kim chi lần nào cũng là do tiểu nữ ngâm.

Còn làm cả các món rau tươi ngon theo mùa.

Rau đó cũng là do tiểu nữ làm.

Tôi lúc nào cũng cho cô ta ăn cơm nóng đúng bữa.

Mấy mâm cơm đó là do ai chuẩn bị nào?

Đại nhân nhìn xem, xem cô ta xấc xược cãi lại từng câu kìa.

Tiểu nữ chỉ giải thích thêm thôi ạ.

Dù có như vậy thì tôi cũng luôn xem đứa con dâu này như con gái ruột của mình.

Quan trọng là mẹ chồng tôi không có con gái.

Này!

Tôi tuyệt đối không hề xuống tay nhé.

Dù có nắm tóc vài lần đi nữa

thì cũng...

Mẹ chồng đi ức hiếp con gái nhà người ta có gì mà dám khoe khoang.

Giọng đàn bà gì mà lớn đến mức vang qua cả tường rào luôn vậy.

Con dâu phải chịu để mẹ chồng sai khiến, đó là chuyện đương nhiên mà.

Thật là!

Ồn ào quá đi!

Nếu anh ta không làm chuyện gì trái với luân lý

với lý do nhỏ nhặt như vậy

chắc là cô nương đã không kêu oan rồi.

Đúng vậy thưa đại nhân.

Xét theo quốc pháp, nếu là ly hôn ép buộc

sẽ chịu hình phạt là 80 trượng, ngươi cũng biết chuyện này nhỉ?

Vâng, tiểu nữ biết ạ.

Vậy hãy nói rõ ra xem tại sao ngươi lại muốn điều này.

Ngay từ đầu tiểu nữ đã không hề mong muốn cuộc hôn nhân này.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left