The first 176 lines.
CHỦ NGHĨA TÔN SÙNG CÁI ĐẸP
Tập 1
Cơn bão Na Tra ngày 26,
chính thức tràn vào khu vực ven biển ở phía Đông tỉnh ta.
Từ đêm nay đến sáng và chiều ngày mai,
thành phố sẽ xuất hiện mưa bão kéo dài.
Đài khí tượng công bố cảnh báo màu cam,
nhắc nhở người dân sẵn sàng biện pháp đề phòng,
chú ý khi ra đường.
Tôi chết rồi.
Không,
nói một cách chính xác,
tôi dùng một cách khác để sống,
để thoát khỏi cuộc sống bi thảm,
từng có của tôi.
[Bọn cháu nhất định sẽ "chăm sóc cậu ấy" thật tốt]
Cơ duyên thay đổi cuộc đời tôi,
phải nói từ ngày tôi,
chuyển trường đến Tân Hải.
Cô ơi, đến xem thử.
Chào chủ nhà ạ.
Căn nhà này,
tuy là hơi cũ,
nhưng không khí tốt lắm.
Sân thượng này,
sẽ dùng chung với người ở lầu dưới.
Cô gái vừa rồi chính là người ở lầu dưới đó.
Thế nào?
Vào trong xem thử đi.
Được, được.
Đúng là nhìn đẹp lại còn vừa người.
Một hotboy trường Bách Tưởng hoàn toàn mới,
sắp được sinh ra thật hoành tráng rồi.
Thật sao?
Cháu học lớp người mẫu hả?
Cô chủ,
gói bộ này lại cho cháu.
Hôm nay mấy giờ cậu về nhà thế?
Mình tan học là về luôn.
Sao thế?
Tốt quá.
Hôm nay mình cũng muốn về nhà sớm,
nhưng mình không dám đi một mình.
Sao thế?
Cậu lại sợ gặp cái tên thích khoe hàng đó à?
Ừ.
Nhìn kĩ nhé.
Giờ mình là tên thích khoe hàng đó.
Đột nhiên vạch đồ ra.
Cậu sẽ làm sao?
Đây là điều đầu tiên.
Ngó lơ hắn.
Điều thứ hai,
chế giễu hắn.
Điều thứ ba,
lấy điện thoại ra để lại chứng cứ.
Nhớ chưa?
Điều thứ tư đây.
Lão đại,
có cơm rồi đây.
Này!
Cậu làm gì đó?
Tôi sao nào?
Tôi đã nói cậu bao nhiêu lần rồi,
đừng có sai bảo Trương Chí Hạo nữa.
Chấn Thành không sai bảo tôi.
Làm mấy việc này là do tôi tự muốn làm.
Cậu không biết thì đừng nói linh tinh.
Lý Chấn Thành ép cậu nói thế đúng không?
Cậu muốn ăn cơm,
thì tự đi lấy đi.
Này!
Trung tâm dạy nghề Bách Tưởng.
A lô.
Bà nội.
Soái à.
Bà đã đến nhà rồi ạ?
Bà về đến lâu rồi.
Bà ơi,
cháu rất muốn dẫn bà đi xem thử trường này.
Trường này,
lớn lắm,
đẹp lắm.
Cháu chụp thêm ảnh cho bà xem nhé.
Hôm nay may mà có cậu về nhà với mình.
Không có gì.
Đào Xảo,
có phải người đó là người,
vừa nãy chụp hình ở cổng trường mình không?
Hình như thế.
Sao vậy?
Cậu không thấy hắn hơi kì lạ à?
Mình thấy cũng bình thường mà.
Chắc không phải đang theo dõi chúng ta đấy chứ?
Cậu nghĩ nhiều quá rồi.
Có phải cậu bị tên thích khoe hàng kia dọa ghê quá không?
Cơ mà không sao.
Cậu ở bên cạnh mình,
không sợ gì hết.
Đồ nhát gan.
Không phải có người như hình với bóng,
làm vệ sĩ cho cậu rồi à?
Cậu còn sợ gì nữa?
Ai cơ?
Chú ơi,
chú làm gì vậy,
chú?
Tôi không phải chú.
Tôi chỉ làm rơi điện thoại xuống sàn.
Đưa điện thoại cho tôi.
Tại sao?
Cậu đang chụp trộm chúng tôi.
Không có.
Tôi chụp tự sướng mà.
Điện thoại tôi...
Trông như thế này mà còn chụp tự sướng à?
Đào Xảo, Đào Xảo.
Muốn đánh nhau thì xuống dưới mà đánh.
Không sao rồi.
Không sao.
Lý Chấn Thành.
Sao cậu cũng ở đây?
Tôi ở đây thư giãn bớt áp lực học tập.
Nhưng còn cậu,
mau chóng rời khỏi đây,
đừng có gây rối loạn ở đây.
Cậu xem nhiều phim võ hiệp quá đấy.
Hành hiệp trượng nghĩa, cướp của nhà giàu chia cho nhà nghèo à?
Đó là lý tưởng của tôi.
Cậu đúng là đồ thần kinh.
Cậu nói gì?
Con nít ranh thì ngoan ngoãn ngồi xuống ăn mì gói đi.
Đủ rồi.
Tôi niệm tình chúng ta là đồng môn,
nên cho cậu một lời khuyên chân thành.
Buông bỏ đồ đao,
cải tài quy chính,
quay về cùng chúng tôi tập võ trở lại.
Ai là đồng môn với cậu?
Thích tập,
thì tự tập cho đã đi.
Tôi không quan tâm.
Không có ảnh của hai đứa mình.
Toàn là ảnh trường học.
Cũng không có ảnh của cô gái khác à?
Có phải chúng ta hiểu lầm cậu ấy thật không?
Nói không chừng giống như cậu ấy nói,
thật sự là rơi điện thoại xuống sàn,
vô tình trượt ngay dưới váy cậu thôi.
Anh Hổ?
Đây là gì?
[Giờ heo béo của chúng ta đã thành đại minh tinh của trấn rồi, chúc mừng!]
Trời ạ.
Cởi cả đồ luôn.
Người này đang làm hành vi nghệ thuật à?
Không vì kiếm lượt theo dõi thì cũng là tên biến thái.
Nhìn cái bụng của anh ta đi.
Anh ta bị bắt nạt phải không?
Đúng là hiếp người quá đáng.
Mau xem weibo.
Người này làm sao thế?
Không phải kẻ thiểu năng đấy chứ?
Nếu tôi là anh ta thì chẳng có mặt mũi gặp ai hết.
Chắc không phải tên cuồng khoe hàng chứ?
Tức chết đi được.
Những người này thật quá đáng.
Người ta đã đáng thương vậy rồi,
không an ủi thì thôi đi,
lại còn nói người ta là biến thái.
Tôi mà ở đó thì phải,
một phát bẻ gãy tay các người.
Dùng nó luôn đi,
hết tiền mua đũa mới rồi.
Chắc không phải cậu ấy đã nhìn thấy những cái này rồi chứ?
Cho đến khi nước mưa trút đầy vào cái ly này.
Người này bị làm sao thế?
No comments yet. Be the first to leave one.