Growing Up Fisher

Growing Up Fisher

Download Vietnamese Subtitle

Season 1

Release info

Growing Up Fisher S01E06 HDTV x264-LOL
A Commentary by Rexy Momo

Tags

HDTV
hdtv
x264
HD
Published on: 2022-03-11
Downloads: 52
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi

Một trong những điều vui vẻ hiếm có khi ba mẹ tôi chia tay

là tôi có được những khoảng thời gian riêng chỉ có bố và tôi.

Xin chào. Làm ơn cho cháu một cà-fê thường và một ca cao nóng ạ.

Uh, cho cháu mười viên kẹo bông nhé ạ, hai ở bên trong và tám ở bên cạnh.

Hai ở bên trong và không viên nào bên cạnh nhé.

- Anh ấy đang nghẹn! - Nghẹn rồi. Có người bị nghẹn.

Oh, và việc bố tôi không nhìn thấy gì cả

mà tôi đoán, được coi là một khuyết tật.

- Uh, b-bố ơi. - Để cho bố.

Nhưng thật trớ trêu là anh chàng khiếm thị này lại không nghĩ như vậy.

Uuhh!

- Cảm ơn nhiều. - Tuyệt.

Có ai cần đỡ đẻ luôn không?

Nhưng tất cả không chỉ là những khoảng khắc siêu nhân đó.

Của con đây, anh bạn.

Có một ông bố khiếm thị cũng có một số phiền phức,

như... nước quả dính ngón tay đó.

Và điều tệ nhất ư? Là những câu chuyện ru ngủ điên rồ của ông ấy.

Đã lâu lắm từ khi bố có thể nhớ được...

Yep, mắc một căn bệnh quái lạ và hoàn toàn mù khi mới tròn 12.

Thị lực lúc đi ngủ là 20/20. Khi tỉnh dậy thì...

không còn gì cả.

Huh.

Bố chỉ hơn tuổi một chút so với con bây giờ.

Dù vậy, nhưng con hãy ngủ đi nhé anh bạn.

Chỉ có một phần câu chuyện luôn thay đổi.

Bố lúc đó chỉ hơn con ba tuổi.

Bố lúc đó chỉ hơn con hai tuổi.

Bố lúc đó chỉ hơn con một tuổi.

Thôi được, con đi ngủ nhé anh bạn.

Bây giờ khi tôi nghĩ lại, thì có thể rất là vô lý.

Nhưng khi đó tôi rất sợ lần sinh nhật thứ 12 của mình.

Bạn biết những con ác mộng

khi bạn xuất hiện trước toàn trường chỉ với độc cái quần lót không?

Tôi chỉ mong được có vậy.

Khi chỉ còn vài ngày nữa là đến sinh nhật mình,

tôi luôn cố kiểm tra mắt mình mỗi khi tôi có thể.

Chuyện gì xảy ra ở đây vậy?

Oh! Um, chỉ đang xem xem liệu em có khả năng nhìn X-ray không.

Thi thoảng em nghĩ là em có thể.

Oh, tệ thật, em cố bỏ cái tật đó ra khỏi hệ thống của em đi,

không thì cuộc sống của em năm cấp ba sẽ bị hủy hoại đó.

Tôi không muốn nói với gia đình điều thực sự đang làm cho tôi lo lắng,

vì trong thâm tâm tôi biết là nó rất nực cười...

kèm với việc nó nhất định, nhất định sẽ xảy ra.

Thôi nào, thật trung thực thật lòng nhé.

Nhìn mẹ giống là đang rất cố gắng,

hay không cố gì cả?

Vậy, mẹ ở đâu trong thang bậc cố gắng đó?

Mẹ đang rất cố đấy.

Chờ đã, đấy là khăn của con à?

Và nước hoa của con nữa?

Mẹ, con đã nói gì về việc mẹ cứ mượn đồ của con?

Chúng ta có rất nhiều cuộc nói chuyện vui mà, con yêu.

Nên mẹ không nhớ nữa.

Nghe này, mẹ hôm nay sẽ đến trường,

để mua sách, nên mẹ muốn nhìn thật diện.

Mẹ đang học để lấy bằng liệu pháp tâm lý cho gia đình

và với hoàn cảnh nhà chúng tôi,

đáng lẽ là nên cho mẹ trước một bằng nhỏ về sự trớ trêu rồi.

Tạm biệt nhá cậu bé sinh nhật.

Đã chính thức đến sinh nhật của con đâu mà mẹ.

Ba ngày nữa. Nên theo lý thuyết thì con vẫn là 11.

Và mỗi ngày em lại càng giống bố thêm đấy.

Mọi ngày khác thì tôi sẽ nhận điều đó như một lời khen,

nhưng hôm nay thì không.

Thế nên tôi đã nói...

Chà, còn chị lại càng giống mẹ mỗi ngày đấy.

Vì tôi đã chắc chắn là mình sẽ bị mù,

nên Runyen và tôi đã nghĩ ra một danh sách

nhưng thứ tôi cần nhìn thấy trước khi căn bệnh xảy ra.

Mona Lisa, cậu cần xem cái bức đó.

Thác Niagara, siêu đẹp.

Giữ điện thoại nhé.

Tớ biết đích xác là cậu cần xem gì trước khi bị mù rồi.

Ngực! Ngực trần.

Đúng nhỉ.

Mel?

Tôi là hiệu trưởng Sloan từ trường của Henry.

Chà, và bây giờ là hiệu trưởng Sloan ở căn đối diện rồi nhé.

Đúng, tôi có nghe tin là anh sẽ chuyển về đây.

Thế thì là một cách hay để làm Henry đau tim đấy.

Chào mừng anh đã đến khu này.

Oh... tôi xin lỗi nhé.

- Elvis, không, không. - Ổn mà.

Có lẽ là chú nhóc đã ngửi được mùi nước xịt mát hương mơ của vợ cũ của tôi đó.

Hoặc là muối kết tủa từ nước mắt của tôi.

- Ha. - Không, không sao mà.

Tốt mà. Đó là một khởi đầu mới.

Thôi được vậy, tôi sẽ có thể giúp anh chuyển hộp, nhưng...

Oh, không, không, không. Dĩ nhiên rồi.

Đúng nhỉ, ah. Tôi thoát được nhiều việc lắm.

Kiểm tra tại sân bay, chơi đoán hình.

Nói gì thì nói, không nhìn thấy gì... cũng khá tuyệt đấy.

Wendy và tôi vẫn thường chơi trò đoán hình đấy.

Whoa, Elvis, khứu giác của anh bạn hôm nay nhạy vậy.

Mày có cái gì đấy?

Không được, để đồ Katie nguyên tại đó đi.

Không đươc. Bỏ lại!

Thế con bé lại bỏ đồ ăn lại trong túi à?

Mình phải nói lại bài diễn văn về kiến bao nhiêu lần nữa?

Cái gì đây?

Chúng ta sẽ cần một bài diễn văn mới đây.

Chà, mẹ chưa cần phải thành một chuyên gia tâm lý gia đình

cũng có thể biết được chuyện gì đang làm Henry phiền lòng đó.

Thằng bé rõ ràng rất hồi hộp vì vụ ly dị

vì sinh nhật của nó sẽ bị bỏ quên trong mớ bòng bong đấy.

Thế nên em nó sẽ rất thích bữa tiệc ngạc nhiên đó.

Có thể là chúng ta nên nói với thằng bé trước.

Có nên nói không? Mẹ nghĩ là nên nói.

- Henry! - Hay...

chúng ta không nên nói với em đó là một bữa tiệc ngạc nhiên

và để nó là một bữa tiệc ngạc nhiên.

Nhắc mẹ lần sau đứng như con khi mặc bộ đó nhé.

Nó rất thuyết phục đấy.

Chào.

Con thấy thế nào?

Sao vậy?

Elvis tìm thấy một cái này trong túi của con đó.

- Oh, tệ thật. - Uh-huh.

Bố nghe nhé, con đã bọc cái thanh kẹo vào giấy thiếc rồi.

Nên kiến không thể nào mò vào được đâu.

Nhưng nếu mà bố vẫn thấy kiến thì 'đó là vì Henry.

Thằng bé có sô-cô-la trong tất cả các túi đó.

Cái gì vậy ạ?

Cái đó không phải là của con.

Vậy thì sao nó lại có trong túi của con?

Tổng là 158.52$.

Oh, tệ thật! Tôi quên mất ví của mình rồi.

Tại hôm qua tôi mượn cái túi của con gái.

Tệ quá!

Vậy, tức là, cái điếu này tự bay vào trong túi của con

bằng đôi cánh của nó à?

Whoa, anh bạn ơi!

Cái túi này nhìn như là một chỗ vui vẻ để chơi này, anh bạn.

- Bố đang nói với giọng của ai vậy? - Oh, tha lỗi cho bố nhé!

Bố đâu có hiểu về cần sa.

Vậy chúng nói như thế nào? Bố cũng đâu có biết.

- Cái đó không phải là của con. - Katie,

con đang nói chuyện với một luật sư thật thụ

với 30 năm kinh nghiệm khi phải đối phó với những bị cáo thích thoái thác đó.

Con không phải là một bị cáo!

Katherine!

Sao? Bây giờ thì bố muốn ném cái búa vào người con luôn à?

Bố làm gì có...

Con có biết bố làm nghề gì để kiếm sống không vậy?

Nên mẹ đã dùng chìa khóa của tôi để lẻn vào căn hộ của bố

để đi tìm thuốc của mình,

mà mẹ đã bỏ quên trong túi của Katie.

Katie?

Katie, có phải con không?

Katie, bố có thể ngửi thấy mùi nước hoa của con đấy.

- Thật ra thì, Mel, đó là em đấy. - Oh.

- Chào. - Chào.

Ừm, em chỉ mang một thùng đồ qua

cho buổi sinh nhật ngạc nhiên của Henry để tạm giấu ở đây thôi.

Không phải giấu, uh, cất. Cất... tại đây.

Em biết không, thật ra là anh rất mừng khi em ở đây.

Em... ngồi một chút đi có được không?

Chúng ta rất cần phải nói chuyện.

Mẹ biết là mẹ cần phải làm gì...

Chiêu nói 'và' lẻn đi kinh điển của bà ấy.

Thôi được, có gì mới vậy?

Vì, cho dù chúng ta sắp sửa ly dị rồi,

chúng ta vẫn cần phải là một khối thống nhất

khi có việc liên quan đến bọn trẻ con, được chứ?

Đúng, dĩ nhiên rồi.

Thôi được.

Ah, tệ thật, thật không dễ để nói với em điều này được.

Sao vậy, Mel?

Chà...

Con gái chúng ta đang dùng cần sa.

- Cái gì? - Ooh!

Joyce, thôi nào! Em biết là anh không thích khi

em nói 'và' lẻn đi mà.

Anh bạn à, tớ bảo cậu này, chúng ta quay lại nhà cậu,

rồi nhìn chị Katie khi tắm, và...

Chị gái tớ không phải là điều mà tớ muốn nhìn thấy,

- nên đừng hỏi nữa. -

Đúng là hoàn hảo thật.

Tớ có nghe mẹ tớ nói là cô Glebe cho-con bú

vào buổi sáng trước khi đi làm đó.

Cho-bú! Nó nằm ngay trên tên đó.

- Oh, Chúa ơi, cô ấy kìa. - Whoa.

Cô Glebe rất đẹp đấy.

- Oh, Chúa ơi. - Bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh đi nào.

Uhh...

- - Bỏ, bỏ ngay đi!

Cái máy đấy đang làm gì cô ấy vậy?

Giờ tớ chỉ ước là mình không thấy gì!

Có thể là không phải của con bé đâu, Mel.

Có thể là một người tốt bụng khác

chỉ muốn thử một lần

và rồi ngu ngốc, ngốc đến mức để quên trong túi của Katie.

Không, đó là của con bé mà.

Con bé chạy vội ra khỏi đây đấy. Như thế là có tội!

Thôi được, đừng kết luận nhanh như thế chứ.

Chà, vậy có lẽ là em nên kết luận nhanh hơn đấy.

Ý anh là có chuyện gì đang xảy ra vậy, Joyce?

Growing Up Fisher subtitles in other languages

More Vietnamese subtitles for Growing Up Fisher

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left