The first 200 lines.
LOẠT PHIM NETFLIX
TẬN THẾ THÂY MA Ở HÀN QUỐC
Chào các anh em.
Tôi là Quýt Bóc Vỏ chuyên bóc trần sự thật về các tin đồn nóng.
Vụ hôm nay tôi bóc chính là tin đồn có thây ma ở Hyosan.
Tôi đang đến tận nơi để xác minh xem có Vùng đất Thây ma
như những gì đang được lan truyền trên mạng xã hội hay không.
ĐỢI MÃI ĐI THẬT KÌA
Chà, chưa gì đã thấy kinh dị rồi.
Anh em nhìn này.
SAO KẸT XE THẾ? CON TRAI ĐI HYOSAN CHI VẬY?
Anh em thấy chứ?
Vì xe cố chạy vào Hyosan mà giờ đường kẹt cứng không đi tiếp nổi.
Nhiều xe dã man.
À, đợi đã.
Xuống xe leo qua núi có khi nhanh hơn.
Tôi đã leo lên núi để tránh kẹt xe.
Anh em thấy dưới đó chứ?
Đó chính là thành phố Hyosan.
Nào, bây giờ tôi sẽ cho anh em xem những dụng cụ
mà tôi đã chuẩn bị.
Đầu tiên là mũ bảo hiểm.
Đây là mặt nạ hockey. Đây là đai bảo hộ khớp.
Còn đây là đai bảo hộ xương ống chân.
Có cả đồ ăn dã chiến nữa.
Bộ dụng cụ y tế và nước.
Và quan trọng nhất là cái rìu này.
Nếu bị bắt thì tôi sẽ chém vào cổ chúng.
Đầy đủ rồi nhỉ?
Nhớ ấn thích và theo dõi kênh nhé.
MẸ BẮT TÔI Ở NHÀ ĐẦY ĐỦ QUÁ
Đợi một chút.
CHẠY ĐI! NHANH! THÂY MA THẬT À?
Tiêu rồi.
Chết tiệt. Bực quá đi mất.
CHẠY MAU ĐI! VÃI LÚA
SẮP SỐNG RỒI VIDEO BỔ ÍCH LẮM
DIỄN SÂU CHƯA KÌA VUI ĐẤY
Nó đi chưa? Anh em thấy không?
LẤY RÌU RA! SAU LƯNG KÌA!
Chết tiệt. Chúng rượt nhanh quá.
QUAY ĐƯỜNG ĐI VỀ ĐI
ĐÊM NAY KHỎI NGỦ VĨNH BIỆT
Thấy rồi chứ? Nói thấy rồi đi, cái bọn này.
SỢ CHẾT ĐƯỢC CHẠY ĐI
SỢ VÃI BAO GIỜ QUAY THÂY MA THẬT?
VÙNG ĐẤT THÂY MA! TUYỆT! THÂY MA THẬT À?
PHẢI CÓ SÚNG THÂY MA KÌA!
Cậu ổn chứ?
Tay sao rồi?
Cậu không ổn rồi.
Gyeong Su ơi.
Cháu là Gyeong Su đúng không?
Là cô đây.
Cô là mẹ Cheong San đây.
Gyeong Su à. Cheong San nhà cô…
Tớ xin lỗi vì nói câu này…
Cố lên, Cheong San à.
Đừng an ủi tớ.
Cậu đâu giỏi mấy chuyện đó.
Không. Tớ giỏi mà.
Dù vậy cũng đừng.
Tớ đã không biết…
I Sak lại quý giá với tớ đến thế.
Nghĩ đến việc I Sak không còn nữa,
tớ thấy như mất đi cả thế giới vậy.
Gyeong Su…
Nó đang ở đâu đó ngoài kia.
Ừ.
Gyeong Su à!
Gyeong Su. Cô là mẹ Cheong San mà.
Gyeong Su à.
Cheong San à…
Liệu ngoài kia có ổn không nhỉ?
Bố cậu là lính cứu hỏa nên chắc sẽ không sao đâu.
Còn bố mẹ tớ chắc đang ở quán.
Mẹ tớ coi trọng việc buôn bán nhất mà.
Có khi giờ mẹ đang bán gà rán cho thây ma cũng nên.
Tớ thèm gà rán cô làm quá.
- Cậu chê mặn mà. - Mặn nhưng mà ngon.
Vậy thì cùng ăn đi.
Khi mọi chuyện kết thúc, ta hãy ra ngoài ăn.
Tớ không nghe thấy tiếng gì.
Chả có tiếng gì cả.
- Tiếng gì? - Lúc nãy khi Na Yeon ra ngoài…
Và cả khi cô ra ngoài…
Cô ơi! Cô!
Sau đó không có tiếng gì cả.
Tiếng la hét ấy à?
Ừ.
Vậy là họ chưa chết sao?
Nếu bị thây ma cắn, không lý nào lại im lặng được.
Chắc họ vẫn sống nhỉ?
Sao không ai trả lời?
Không ai trả lời. Lúc nào mình cũng nói một mình.
- Tớ nghĩ cậu nói đúng. - Muộn rồi.
Tớ cũng không nghe thấy tiếng gì.
Tớ cũng vậy.
Nếu nghe thấy tiếng hét thì chắc sẽ đau lòng nên tớ đã lo lắng.
Nhưng không nghe thấy gì.
Nghĩ kỹ lại thì tớ cũng thế.
Vậy tớ đúng chứ? Chắc họ vẫn sống nhỉ?
Còn sống thì tốt à?
Ý cậu là sao?
Cậu ta đã giết người.
Cậu ta đã giết Gyeong Su và tự bước ra khỏi đây.
Vậy mà vẫn đáng được sống? Các cậu không thấy mình giả tạo à?
Vậy còn cô chủ nhiệm?
Cô cũng phải chết sao?
Đó là lỗi của ta à?
Suy cho cùng, mọi chuyện xảy ra đều do ta mà.
Sao lại thế?
Ta đã làm gì chứ?
Lee Na Yeon giết người rồi đóng vai nạn nhân,
sau đó tự bỏ đi mà.
Vì ta không nghe lời cậu ta à?
Vậy không có chỗ dựa thì được phép giết người à?
Cô cũng nói như thể đó là lỗi của ta.
Ta đâu ép Lee Na Yeon bước ra ngoài.
Ta cũng không bảo cô ra ngoài.
Sao lại phải thấy có lỗi?
Chết tiệt, ta làm gì sai chứ?
Này.
Giờ nói thế này cũng không phải nhưng…
Vậy thôi đừng nói.
Không có ai buồn đi vệ sinh à?
Mỗi tớ buồn thôi à?
Tớ cũng buồn.
Bọn tớ cũng cần đi nhưng…
đâu thể ra ngoài được.
Thấy chưa?
Tớ đã bảo sẽ không có ai đến mà.
Chẳng ai quan tâm đến trường học đâu.
Nếu quan tâm thì đã có người cứu ta từ sớm.
Để ta không bị bắt nạt như thế.
Ước gì cả trường cháy rụi.
Để không còn gì sót lại.
Sẽ có người đến cứu ta.
Phải có người đến cứu chứ.
Nếu không thì…
Không biết nữa.
Tớ cũng mong lửa cháy thật to…
và giết chết hết tất cả.
Đúng chứ?
Cậu cũng muốn chết nhỉ?
Không.
Thật ra cậu cũng muốn sống mà.
Cậu muốn chết đi ngần nào,
thì cũng muốn sống ngần ấy.
Su Hyeok nói ra trước mà sao chỉ nhắm vào mỗi tớ?
Buồn ị cũng là tội à?
Không phải là tội nhưng…
Nhưng sao? Cậu không buồn à?
Tớ cũng buồn chứ.
- Nhưng không buồn ị như cậu. - Cheong San, còn cậu?
Tớ cũng chưa buồn ị.
Cậu có buồn không?
Sao lại hỏi tớ?
Sao lại nổi đóa thế?
Buồn thì cũng biết làm sao? Đâu ra ngoài được.
Tớ có một ý hay.
Trước mắt,
nam nữ thay phiên nhau đi là được.
Ở đâu?
Ở đây.
Cậu điên à?
Cậu thôi đi.
Sao vậy?
Nữ có thể vào trong kia chờ.
Còn nam thì ở ngoài này đi xuống phía dưới.
Vậy còn đi ị thì sao?
Đi ị thì…
Đầu tiên là kéo quần xuống, sau đó bám vào cửa sổ.
Như thế này.
Thấy chưa? Đi ra ngoài cửa sổ.
Như kiểu đi ị trên vách đá ấy. Thế này này.
Phải phản ứng lại sao đây?
Nói gì lọt lỗ tai chút đi.
Nhưng phải có ai giữ tay. Nếu không sẽ rơi.
Rồi làm sao chùi?
- Chùi cho nhau là được. - Lảm nhảm gì vậy?
Điên hết sức.
Cố nhịn chút đi.
Đợi đội cứu hộ đến…
Còn lâu nữa đội cứu hộ mới đến.
Có khi tình hình ở ngoài cũng giống trong trường.
Không rõ ta sẽ ở đây bao lâu
nhưng bố tớ từng nói thế này.
Nếu bị cô lập, phải phân rõ khu vực ngủ và khu vực vệ sinh.
Làm nhà vệ sinh kiểu gì? Làm ở đâu được?
Trong kia.
Vâng, tôi biết rồi.
Đã bố trí xong trực thăng.
Ta phải lên sân thượng trước 11:00 sáng mai.
Gì cơ?
Phải lên sân thượng sao? Khắp nơi toàn người nhiễm bệnh mà?
Còn nữa.
Vào 11:00 sáng mai? Không phải 11:00 tối nay à?
Vâng, là ngày mai. Tối nay ta phải ở lại đây.
Sao để Đại biểu ngủ lại đây được? Mau báo lại cho họ đi.
No comments yet. Be the first to leave one.