The first 200 lines.
Thời đại mới mang tên Heisei.
Takahashi Ren Sinh ngày 08/01/1989
Năm Heisei thứ 13 - 2001
Này, Takehara!
Cậu tới muộn đấy, Ren.
Xin lỗi, mình không luyện tập xong sớm được. Đi nào!
Sợ rằng không kịp mất.
Bọn mình sẽ tới kịp mà. Nhất định đó!
Đẹp quá!
Đẹp thật đấy.
Takehara, Takehara! Nhìn kìa.
Tuyệt thật đó!
Sắp tới rồi!
Ôi, không! Muộn mất rồi!
Đó là tiếng pháo hoa kết thúc.
Khu vực xung quanh khán đài sẽ rất đông đúc.
Vậy nên, hãy cẩn thận trên đường về nhà.
Aoi, về nhà nào.
Cám ơn quý vị đã tới đây hôm nay.
Tớ muốn...
Tớ muốn nán lại thêm chút.
Được không, Yumi?
Được.
Ôi, tới muộn mất rồi.
Thật à?
Ôi, không!
Eh?
Ôi!
Đau quá.
Đau...
Chết tiệt thật.
Cho cậu này.
Cậu có ổn không?
Gì cơ?
Tay của cậu ấy.
Đưa tay tớ xem đi.
Cảm ơn.
Cậu đang làm gì đó, Ren?
Im di!
Ôi trời.
Nhà tớ mở một cửa hàng bảo trì sửa chữa.
Họ không quá quan tâm việc học hành của mình.
Cậu thì sao?
Ừm...
Gia đình mình cũng thế.
Mình hiểu.
Cậu thấy đó, mình thuộc đội bóng đá.
Tớ là người duy nhất mà chơi từ năm nhất.
Thật ngầu quá!
Tớ biết thế nào chúng ta cũng gặp lại mà.
Cậu nhắn tin cho tớ nhiều quá, phiền thật đấy.
Vậy à?
Đợt gần đây tớ đang làm nhạc.
Nếu mà có thể tới được Budokan, cậu đi cùng tớ nhé?
Của cậu này.
Ôi, cảm ơn!
Woa!
Cảm ơn vì bữa ăn nhé.
Ngon quá! Mình chưa từng ăn thứ ngon như vậy.
Ngon thật à?
Cái thằng đó, từ lúc nào..?
Đây là lần đầu tiên tớ thấy Aoi trông vui vẻ tới vậy.
Tớ giữ cái này được không?
Để làm gì vậy?
Nó có thể là chiếc vòng mang lại may mắn cho tớ.
Một ngày nào đó...
Tớ muốn được chơi ở SVĐ Quốc gia Yotsuba.
Tớ muốn trở thành thành viên đội tuyển quốc gia.
Rồi vươn ra thế giới.
Cậu có thể làm được mà, Ren.
Cám ơn.
Cậu thì sao?
Mình chỉ muốn sống một cuộc đời bình phàm.
Không có nhiều tham vọng đi đây đi đó.
Mình hiểu.
Mình...
Mình thích Aoi rất nhiều!
Điều đó làm mình rất hạnh phúc!
Mình chẳng muốn về nhà chút nào.
Hẹn gặp cậu ngày mai.
Bố mẹ cậu hẳn sẽ rất lo lắng.
Hẹn gặp cậu ngày mai!
Ở đồi Biei nhé!
Yumi à?
Aoi hôm nay không tới trường.
Không có ai ở nhà cả.
Luôn có thứ gì đó trong ngôi nhà, khiến tôi thấy lo lắng.
Ý cậu là sao?
Cha ruột Aoi mất rồi.
Và cậu ấy chẳng bao giờ chịu kể về gia đình mình.
Chỗ này.
Tớ nghĩ là cậu ấy thường dùng bữa ở đây.
Sáng sớm nay con bé đã rời đi rồi.
Con bé đang cố gắng chạy trốn.
Bà đã luôn nghe thấy tiếng quát mắng đầy giận dữ của người đàn ông đó.
Bà đã đến tòa thị chính nhiều lần để báo cáo, nhưng mà...
Mẹ con bé bênh vực hắn ta!
Vừa mới hôm qua...
Con bé mang theo hộp cơm...
Và hỏi bà liệu có thể dạy con bé nấu ăn không.
Aoi trông đã rất vui khi nói vậy.
Năm Heisei thứ 20 - 2008
Biei, tỉnh Hokkaido
- Tiếp theo này, Ren. - Vâng!
- Xin lỗi. - Này, Ren! Làm ăn kiểu gì thế!?
Tôi rất xin lỗi!
Này! Hanaoka, cậu làm đi!
Vâng!
Đi xay sữa đậu nành đi.
Vâng!
Để tôi làm cho.
Cảm ơn vì bữa ăn.
- Oánh nè! - Đau đấy.
Cậu mắc bệnh chán thế giới hả?
Hay cậu tức giận với chính bản thân mình?
Chị đang nói cái quỷ gì thế?
Trông cậu luôn ngột ngạt.
Tại sao lúc đầu cậu vào đây làm việc thế?
Tôi đã mua 1 chiếc ô tô.
Chẳng phải cậu đi làm bằng xe đạp sao?
Tôi đâm vào máy kéo và thế là xe hỏng...
Và tôi còn khoản nợ 4 năm nữa.
Vậy là, cậu không quan trọng đó là công việc gì, cái cậu muốn chỉ là 1 công việc à.
Không hẳn!
Tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ tìm thấy gì đó ở Biei này.
Tại sao lại là Biei?
Không có gì.
Ren! Mình và Yumi sẽ kết hôn đấy! - Takehara -
Năm Heisei thứ 21 - 2009
Chào mừng tới với hôn lễ.
Bàn tiếp tân ở chỗ kia, vui lòng qua đó.
À, đây là...
Chào mừng đến với đám cưới!
Cám ơn!
Thôi nào, đồ ngốc này! Cậu làm tôi cũng hồi hộp theo đó!
Đây là lần đầu mình làm chuyện đó mà!
Takehara! Takehara!
Trang phục chả hợp cậu gì cả.
Cậu cũng thế, khác gì!
Chúc mừng nhé!
- Này, này, này! - Gì thế?
Gì cơ? Gì cơ?
Sonoda Aoi.
Cô ấy cũng đến kìa!
Gì cơ!?
Phải không, Yumi?
Mình tình cờ gặp cô ấy ở Shibuya.
Năm Heisei thứ 13 - 2001, Sapporo
Có ai ở nhà không?
Ren ư?
Aoi à!?
Tớ nghe từ Yumi nói là cậu ở đây.
Mắt cậu bị sao thế?
Tớ xin lỗi. Tớ đã chẳng biết gì cả
Chỉ còn 2 năm nữa thôi.
Mình sẽ đi làm sau khi tốt nghiệp cao trung.
Tớ sẽ cố chịu đựng cho tới lúc đó.
Mình chỉ cần cố chịu đựng.
Phải rồi...
Những gì mình đã phải trải qua...
Này, xéo khỏi mắt tao ngay!
Tao đã nói đừng có ngồi đó!
Á!
Đứa trẻ bẩn thỉu này!
Mẹ ơi...
Cái quỷ gì thế?
Không ích gì khi làm vậy đâu!
Chết tiệt!
Đau quá!
Cùng đi nào.
Cậu đâu thể sống mãi như vậy.
Mình từng cắm trại ở đây.
Chẳng có ai trông coi vào lúc trời tuyết cả.
Thế nên chúng ta trú tạm đây một đêm sẽ ổn thôi.
Địa điểm thuộc New York - nơi mà bị tấn công
sẽ mở cửa lại vào tháng này.
Đã 3 tháng kể từ sự kiện xảy ra hồi tháng 9.
Vẫn đang trong quá trình thu dọn những đống đổ nát,
và cuộc tìm kiếm những người mất tích vẫn đang được tiếp tục
Khu vực xung quanh tòa nhà giờ trở thành chỗ cho mọi người cầu nguyện.
Ren...
Mình nghĩ điều chúng ta đã làm...
Khi tôi nhìn những tin này, tôi mới thấy cuộc đời thật vô thường.
Có một người là chủ trang trại táo ở Aomori.
Anh ấy sẽ có thể giúp chúng ta.
Chúng ta sẽ đi Hakodate.
Và đi phà tới Aomori.
Bài hát đầu tiên được phát tối nay là
Và rồi chúng ta sẽ cùng làm việc ở trang trại táo.
ITO của Nakajima Miyuki
Mình sẽ bảo vệ cậu.
Có ai trong đó à?
Đi thôi.
Cảm ơn cậu!
Dừng lại thôi, Ren à.
Hãy quay lại nhé.
Này, hai đứa!
Chờ đã!
Chờ chút! Chờ đã, hai đứa kia!
Mày đang làm cái quái gì thế, nhóc con?
No comments yet. Be the first to leave one.