The first 200 lines.
PHÁN QUYẾT MIRANDA
DỰA THEO MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
Thật vui khi một đứa trẻ
xem bạn tổ chức bữa tiệc từ một gói hàng.
Bánh ngọt màu vàng Pillsbury Deluxe Golden
NGÀY 13 THÁNG 6 NĂM 1966
Bánh được phủ đường.
Mềm, trắng, xoáy.
Thắp những ngọn nến vui vẻ
trên chiếc bánh vàng của bạn.
Pillsbury Deluxe.
Mọi thứ sắp xếp xong rồi, thưa Chánh án.
Ồ, cảm ơn, Lou.
Anh biết đấy, đã lâu lắm rồi
quyết định của Tối cao Pháp viện mới được đọc công khai.
Vâng, nó là lịch sử.
Báo chí đã không ngừng nghỉ nói đến.
Đúng, tôi chắc vậy.
Có rất nhiều người ngoài đó chào đón tôi.
Tôi đoán bây giờ chúng ta sẽ phải đưa Nixon
và Goldwater lên đầu danh sách phải không?
Được rồi.
Làm thôi nào.
Tin quan trọng.
Hôm nay trong một quyết định dựa theo đa số, Phán quyết Miranda
đã gây tranh cãi như tên gọi của nó,
yêu cầu cảnh sát phải thông báo cho nghi phạm hình sự
rằng họ có quyền giữ im lặng.
Và bất kỳ tuyên bố nào họ đưa ra
đều có thể được sử dụng để chống lại họ trước tòa án.
Không, không, không, đừng ngốc thế.
BA NĂM TRƯỚC Mẹ sẽ mua cho con bộ đồng phục mới.
NGÀY 2 THÁNG 3 NĂM 1963 Mẹ đã nói với ông Hirschfeld rồi.
Đó là trách nhiệm với tư cách là một người mẹ.
Vì vậy tất cả tiền của con, ngoại trừ $5 một tuần,
sẽ được chuyển thẳng vào tài khoản dành cho trường dạy làm thư ký.
Cho mẹ biết con đã để dành được bao nhiêu rồi.
Gần 700.
Và còn thời gian để tiết kiệm thêm khoảng 400 nữa.
Vì vậy nếu hộp thiếc của mẹ có thể chứa đến 400,
thì số tiền đó sẽ giúp con suốt cả năm
mà không cần phải làm việc trong tuần.
Con phải nói với mẹ bao nhiêu lần đây?
Mẹ ơi, bây giờ không còn là thập niên 50 nữa.
Nụ cười là vũ khí tốt nhất của một cô gái.
Và con nên thực hành nó tại nơi làm việc
vì đàn ông thành đạt thích một cô gái có nụ cười dễ mến.
Và sau trường thư ký,
con sẽ gặp rất nhiều đàn ông thành đạt.
Đừng giao du với Vonda đó.
Mọi người đều biết cô gái đó sống buông thả.
Cô ấy đã nổi tiếng sẵn rồi, nên con không cần sự giao du đó.
Mẹ nghiêm túc đấy.
Con không biết mọi người bàn tán như thế nào đâu.
Đây là chiếc áo len.
Con sẽ cần mặc nó khi đi trên xe buýt.
Mẹ.
Con ổn mà.
Chúc một đêm vui vẻ.
Con hứa.
Chào.
Xin chào.
Cho một ly Foster's.
Cảm ơn.
Một, hai.
Mời đi lối này.
Cảm ơn.
Chúc xem phim vui vẻ.
Tôi không phải người theo chủ nghĩa lý tưởng.
Hãy tin tưởng vào tính liêm chính
của tòa án và hệ thống bồi thẩm đoàn của chúng ta.
Điều đó không lý tưởng đối với tôi.
Đó là một thực tế sống và làm việc.
Bây giờ tôi tin chắc rằng quý ông
sẽ xem xét bằng chứng, không cần cảm thông.
James đang làm việc trong phòng chiếu.
Tôi cá là anh ấy sẽ xuống quán bán đồ ăn nhanh
sau khi chiếu hết bộ phim.
Được rồi.
Vonda.
Cậu có muốn kết thúc trong một tu viện không?
Mẹ tôi nói vũ khí tốt nhất của con gái chính là nụ cười.
Ừ, nhưng bộ ngực lại là mồi câu tốt nhất.
Được rồi, được rồi.
Cậu có muốn một ít bỏng ngô không?
Tôi chắc chắn James sẽ muốn một ít.
Anh ấy đây rồi.
7-Up và bỏng ngô chứ?
Vonda nói với tôi như vậy.
Ồ.
Tôi thấy cô đón xe buýt ở đường số 7 phía Bắc.
Chúng ta có thể đi cùng một chuyến xe.
Nếu cô chịu đợi đến 11g30.
Tôi có thể phải về muộn.
Có lẽ nếu phải làm việc hút bụi hoặc...
Tốt.
Được rồi.
Được rồi.
Được rồi.
Được rồi.
Cảm ơn.
Chào.
Trish.
Rất vui được gặp anh.
Rất vui được gặp cô.
Đây nhé.
Cảm ơn.
Chỗ này được chứ?
Tuyệt.
Được rồi.
Cô có bao giờ đi xem phim hoặc...
Có chứ.
Phim "Con trai của Flubber" thực sự rất vui.
Dở như hạch.
Ý tôi là theo hướng tốt.
Vâng.
Vâng.
Ồ, cô đã xem "Người sao Hỏa xâm chiếm Trái đất" chưa?
Không, nhưng tôi thực sự thích phim "Lawrence xứ Ả Rập".
Ồ vâng.
Và nó cũng là phim màu.
Phải rồi.
Anh đang đọc gì thế?
Ồ, khoa học viễn tưởng và giả tưởng.
Ý tôi là nó thực sự là quyển hay nhất.
Quyển "Người giang hồ không gian"?
Đúng.
Có một hiệu sách rất tuyệt vời
bên ngoài nhà hát.
Thỉnh thoảng chúng ta có thể đến đó.
Vâng, đến trạm dừng của tôi rồi.
Nhưng khi nào làm chuyện đó?
Đến hiệu sách đấy, nếu anh...
Vâng, thứ Bảy có thể về sớm được không?
Buổi trưa rồi đi bộ qua đó?
Vâng, nghe được đấy.
Trưa thứ bảy nhé.
Trưa thứ Bảy, vâng.
Có lẽ tôi nên...
Vâng.
- Xin lỗi. - Xin lỗi.
Gặp cô sau.
Hẹn gặp lại.
Được rồi.
Trish, về muộn quá vậy.
Mẹ sẽ không vui đâu.
Em biết đấy, chị đã định...
Em bị sao thế?
Em à, bị chuyện gì vậy?
Em không sao chứ?
Ôi Chúa ơi.
Em bị thương à?
Em à, bị chuyện gì vậy?
Hãy hít thở đi.
Đây, ngồi xuống.
Sẽ ổn thôi.
Có chị ở đây, không sao đâu.
Quần áo của em bị sao vậy?
Ôi em à, có phải...
Là em...
- Bị chuyện gì vậy? - Ôi em yêu.
Chuyện gì vậy?
TRUNG TÂM Y TẾ
Em đang run rẩy.
Hãy tiếp tục với chuyện đó.
Vậy cô là cô gái.
Tốt.
Tôi sẽ xem nhanh sau đó tất cả sẽ về nhà.
Còn cô là?
Ann, chị gái cô ấy.
Được rồi, mời bà chị ngồi ở đó.
Lẽ ra tôi nên nói chào buổi sáng, nhưng thiết nghĩ không cần phải vậy.
Bây giờ có vết thương, vết cắt, vết bầm tím nghiêm trọng,
gãy xương nào mà tôi nên biết trước không?
Không à?
Được rồi.
Được rồi, để tôi xem qua.
Được rồi. Xin lỗi.
Tôi sẽ không chạm vào cô.
Bà chị ơi, hãy giúp tôi một tay.
Em đứng được không?
Em có thể đứng giúp chị được không?
Không sao đâu.
Chị ở ngay đây.
Để chị tuột cái áo này ra.
Nó giống như một ngày ấm áp bên hồ.
Em còn nhớ lúc chúng ta hay đi bơi vào Chủ nhật không?
Tôi không thấy dấu vết gì trên người cô.
Nó có đau ở đâu không?
Cô có thể chỉ ra chỗ nào bị đau không?
Tôi nghĩ đó là nơi mà ông
không được nhìn thấy vào lúc này, Bác sĩ.
Chúng ta sẽ phải làm điều đó.
Bây giờ hãy xem qua từ phía sau cô ấy khi cô ấy đang đứng.
Cô sẽ phải giơ tay lên.
Bà chị có thể lùi lại một chút
để tôi nhìn kỹ hơn được không.
Được rồi.
Cô có thể mặc áo choàng vào và ngồi ở cuối bàn.
Cho đến giờ không thấy dấu hiệu bị bạo lực hoặc sử dụng vũ lực cho vấn đề đó.
No comments yet. Be the first to leave one.