The first 177 lines.
Bị cơn oán hận nuốt chửng, nửa còn lại của Yamatagi-madara nổi cơn cuồng loạn.
Thế nhưng, ngay cả đại yêu quái ấy
cũng gục ngã trước sự chuẩn bị chu toàn của vu nữ trẻ và người chị.
Vu nữ, người không sao chứ?
Trước mắt, chúng ta đã chế ngự được xà thần.
Lẽ ra phải đưa nó đến ngay động phong ấn.
Nhưng giờ đã quá muộn…
và ta cũng đã kiệt sức rồi.
E rằng nghi thức khó lòng diễn ra như dự định.
Dẫu đáng lo, rạng sáng mai ta sẽ cùng chị gái phong ấn lại.
Nhưng, chị à…
tại sao phong ấn lại bị phá?
Gan to thật đấy…
Quả đúng vậy.
Trước khi phong ấn lần nữa, chúng ta phải kiểm tra kỹ hang động.
Hay là…
chính em đã giở trò?
Đừng có giả vờ vô tội!
Sau bao khổ đau bọn ta chịu đựng, cô còn định thả thứ đó để hại ta sao?
Mọi người, phần còn lại giao cho các vị.
Đem cho ta cái rìu… Không, cái cuốc!
Bị vu nữ chị thao túng, lại bị oán niệm và sát ý che mờ lý trí…
họ chặt đứt đôi tay người em, để cô không thể thi triển thần lực,
rồi chém lìa cả đôi chân, để cô chẳng thể phản kháng hay chạy trốn.
Tuyệt đối không được đến gần.
Thấy ắt gặp tai ương. Mạo phạm ắt chuốc lời nguyền.
Từ thuở xa xưa,
nó được gọi là Yamatagi-madara.
DARA-SAN THỜI LỆNH HÒA
THƯ MỜI TIỆC SINH NHẬT
Mai nhà cháu mở tiệc sinh nhật cho chị gái đó!
Ban ngày cả nhà cháu đều đi vắng hết,
nên Dara-san nhớ ghé nha.
Thằng nhóc này đang nói cái gì vậy?
Đi đâu cũng được, chứ vào trong nhà thì không hay lắm đâu.
-Ngồi đó đi. -Thì cháu đang ngồi mà.
Bài giảng hôm nay sẽ nói về bản chất đặc biệt của một "ngôi nhà".
NGÔI NHÀ
Một ngôi nhà là lãnh địa thuộc về gia chủ,
được tạo ra theo một trật tự tâm linh nhất định.
Có nhiều cách để sinh vật ở cõi bên kia
xâm nhập vào nhà của con người.
Chiếm lấy vật chủ, bám vào linh hồn, hay dung hợp một phần với nó.
Hoặc khoác lên mình tà khí và cưỡng ép phá vỡ ranh giới.
Những cách đó sẽ gây hại cho mọi sinh linh xung quanh,
đổi lại ta có thể tự do ra vào.
Nhưng lần này thì không được.
Đành phải dùng cách chính thống thôi.
Xin phép
và được chủ nhà mời vào.
Vậy vấn đề là gì ạ?
Con người không nhìn thấy ta
vì ta vốn thuộc về cõi bên kia.
Nếu một căn nhà bị kéo sang cõi ấy, ta sẽ không còn có thể che giấu thân mình.
Cả nửa thân dưới cũng vậy. Lỡ có ai bước vào thì rắc rối to.
Ba mẹ cháu sẽ đi làm về lúc…
Chắc tới tầm sáu giờ thì vẫn ổn!
Đúng là chẳng bao giờ chịu nghe người ta…
Ngày hôm sau…
MISOGIYA
Vâng?
Dara-san?
Tới ngay đây…
Không! Dara-san…
Dara-san…
phải có đường cong bốc lửa hơn chứ!
Không vào được. Không vào được. Cho vào coi!
Không vào được. Không vào được. Không vào được. Không vào được.
Cho vào coi!
Là ta đây.
Có thứ gì đó…
Hình như không phải linh hồn quanh vùng này.
Có lẽ Hinata đã vô tình dính phải nó lúc đi đâu chơi.
Rồi nó cứ thế bám con bé về nhà.
Ta có thể vào được chứ?
À đúng rồi. Cô phải xin phép cháu trước.
Đương nhiên rồi! Mời vào!
Ngay khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa,
căn phòng tạm thời chồng khít với khoảng không nằm giữa hai cõi.
Chỉ riêng việc nhận ra có điều bất thường đã đáng nể rồi.
Hinata! Dara-san tới rồi!
Khoan đã… Dara-san, nửa dưới của cô đâu rồi?
À, cái này hả?
Dáng rắn của ta vào nhà bất tiện quá.
Nên mới biến thành thế này ạ?
Có ai ở nhà không?
Này, Miwa!
Chào em! Hôm nay sinh nhật em đúng không?
Tặng em này.
Oa!
Cảm ơn chị đã luôn chăm sóc Kaoru! Vào nhà đi ạ.
Hinata!
Dara-san, tay cô!
Toi rồi, chưa kịp niệm chú xong.
Mình lỡ mời chị ấy tới mất rồi…
trong khi Dara-san còn ở đây!
Chào mừng!
Rất vui được gặp chị.
Tôi là Miwa Irako.
Miwa, đây là Yama… Cô Yamada.
Ừ. Tôi là Yamada.
Kaoru đã luôn giúp đỡ tôi.
Không, chúng tôi phải cảm ơn cô mới đúng.
Ta mượn cả đồ lót của cô mà.
Cô Yamada quen hai nhóc như nào vậy?
À thì…
Bọn tôi quen nhau qua game online,
rồi mới biết nhà ở cũng gần nhau.
Thế là hai đứa tốt bụng mời tôi sang chơi.
Cô trả lời nhanh ghê.
Chà, còn tôi làm nghề thiết kế.
Thỉnh thoảng Kaoru cũng phụ tôi một tay.
Bọn tôi quen nhau lâu lắm rồi.
Nhắc mới nhớ,
cháu còn chẳng biết sinh nhật của cô.
Thời của ta đâu ai ăn mừng ngày sinh. Ta cũng chẳng rõ nữa.
HỪ HỪ
Xem ra cậu nhóc cũng tò mò lắm nhỉ.
Sinh nhật… Ngày ta cất tiếng khóc chào đời ư?
Không phải khi còn là con người, đến cái tên ta cũng chẳng nhớ nổi.
Cũng chẳng phải khi là Yamatagi-madara, thuở chưa có lấy một bản ngã.
Có lẽ ta được sinh ra…
vào ngày hai đứa…
bắt đầu gọi ta là Dara-san.
Đó là ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau.
Cái ngày mưa bão ấy.
Ra vậy à?
Thế cô bao nhiêu tuổi?
Ta vừa nói câu gì sâu sắc lắm đúng không?
Tuổi của ta là… 26.
Là tuổi lúc chết.
Thế cũng được.
Vậy bằng tuổi nhau rồi.
Tự dưng thấy phấn khích ghê!
Biết vậy cứ nói "bí mật" cho rồi.
Cô về nhé!
À phải rồi.
Quà sinh nhật.
Ta sống trên núi, nên chỉ có chút lòng thành thôi.
Một lá bùa và…
Một bức thư?
Trong túi gấm là một mẩu thịt cắt từ đầu lưỡi của ta.
Chỉ cần thấm nó với dịch cơ thể, như nước bọt hay máu
thì sẽ tính như ta đã ăn chúng, và nhận được lễ vật của cháu rồi.
Với thứ này, cháu sẽ gọi được ta.
Hãy dùng nó khi gặp nguy hiểm.
Đỉnh quá!
Cháu cảm ơn cô nhiều,
nhưng nguyên liệu bên trong hơi nặng đô.
Chẳng lâu sau, món quà ấy đã phát huy tác dụng.
Chị, cứu em với! Chị ơi!
Đám dân làng đã phát cuồng vì khát máu,
vậy mà giữa thảm cảnh ấy, dục vọng vẫn trỗi dậy trong chúng.
Trong cơn tuyệt vọng, vu nữ em
đã định tự kết liễu đời mình trước khi bị chúng làm nhục.
Đúng lúc ấy…
Ngươi đáng lẽ phải mục rữa trên núi, sống kiếp cầm thú mới phải!
Tại sao? Sao lại là ngươi?
Sao lại là người như ngươi? Ngươi đã mê hoặc chàng như thế nào?
Vừa có cơ hội,
ngươi đã lập tức cướp lấy chàng sao?
Vu nữ…
Phải rồi.
Anh vẫn còn ở đây.
Em gái đáng thương của ta!
Em ấy đã dốc toàn lực chiến đấu, cuối cùng cũng hạ được xà thần,
thế mà chính những người dân được em ấy bảo vệ lại đẩy em đến nông nỗi này.
Vu nữ, người đang làm gì vậy?
Ta vừa chạy tới đã bị chúng ra tay bịt đầu mối.
Nhưng ta đã giết sạch bọn chúng, báo thù cho em gái ta.
Ta sẽ không bao giờ tha thứ.
Mối thù này… Ta nhất định sẽ báo.
Chiyo, Hinata với Kaoru vẫn ổn chứ?
Sao tự dưng ba lại hỏi vậy?
Dạo này hai đứa hay hỏi về Yamatagi-madara lắm.
Tôi ghét phải làm thế này…
Người yêu của bạn tôi vừa nhập viện.
No comments yet. Be the first to leave one.