The first 200 lines.
Nếu ta chuyển tới một đất nước khác,
em sẽ không thông báo tại một bữa tiệc đâu nhỉ?
Chị vẫn bực sao?
Không phải chuyện họ ở cùng nhau.
Không nghĩ về chuyện đó nữa.
Nhưng chuyển tới London ư?
Còn bệnh viện thì sao?
Max là chất keo kết dính chúng ta lại với nhau.
New Amsterdam vẫn sống trước khi có anh ấy.
Không có anh ấy cũng vậy thôi.
Hơn nữa, ta có một phó trưởng khoa phẫu thuật mới,
người đang rất bá đạo.
Em có biết anh ấy là người đầu tiên đặt niềm tin vào anh?
Nói thế này nghe có vẻ to tát
nhưng anh ấy là kiểu anh hùng của anh.
- Anh ấy có chết đâu. - Có vẻ sắp đấy.
- Và Helen ... - Cô ấy luôn có mặt
bất cứ khi nào anh cần một người bạn.
Đầu tiên là Vijay, giờ là chuyện này? Tiếp theo là gì, Gladys?
Chúa ơi ... Anh không thể ...
Thật quá sức chịu đựng.
Nếu giám đốc y tế mới khiến mọi thứ
quay lại như cũ? Chị có nên nghỉ việc?
Chị ... không biết nữa.
Dừng nói đi.
Vâng, thưa bà.
Em nghĩ là em giúp được.
Sao anh có thể sống sót trong 5 ngày nếu thiếu em?
Thư giãn đi.
Họ không cần sự lo lắng của anh, họ cần sự hỗ trợ của anh.
Hãy mừng cho hạnh phúc của họ.
Phải.
Phải.
Họ đâu phải những người duy nhất
- hứng thú với sex, phải không? - Đúng thế.
- Là Miss Abigail. - Cô ấy ở đây sao?
Trên YouTube.
Anh nghĩ ta ổn. Ta có 5 phút.
- Chúa ơi. - Chờ chút.
Con muốn bánh quế hả? Ai muốn bánh quế nào?
- Con. - Con hả?
Con muốn thêm xi-rô không?
Bố nghĩ là có. Đi lấy nào.
- Muốn tìm tầng 6 sao? - Tôi xin lỗi, gì cơ?
Không sao. Khách tham quan luôn bối rối,
nhưng đây đâu phải lối vào tàu điện ngầm.
- Là một cái bệnh viện. - Chả phải nói.
Đoán là bà đã biết rồi.
Hàng trăm con người đi đi lại lại trong đồ bảo hộ
nói cho tôi biết.
Anh có tình cờ biết được bác sĩ Max Goodwin ở đâu không?
Bà biết không? Hôm nay anh ấy nghỉ.
Nhưng tôi có thể đưa bà đi gặp trợ lý của anh ấy.
Ôi không cần đâu. Bác sĩ ... ?
- Reynolds. - Bác sĩ Reynolds.
Tôi nghĩ Max không có ở đây là tốt nhất.
Chào mừng đến với Hội chợ Khoa học của NovaCo tại New York.
Tôi là Ron Elgin, giám đốc phát triển của NovaCo.
Và tôi muốn giới thiệu giám khảo của chúng ta.
Xin nhiệt liệt chào đón bác sĩ Max Goodwin.
Cảm ơn mọi người.
Cảm ơn vì đã mời tôi.
Cảm ơn Ron và NovaCo đã tổ chức sự kiện này.
Thật thú vị.
Khi bằng tuổi các bạn, tôi đã chế tạo một cái máy nghiền lon
cho hội nghị khoa học, và nó không phải thứ hay ho nhất.
Nó không giành giải, nhưng đã nghiền lon một cách điên cuồng.
Vậy nên tôi rất hào hứng
với những thứ mà các bạn mang tới đây.
Cùng xem nào.
Nó tự động phân đoạn
để định lượng màu sắc cho các cichlid ở Châu Phi.
Thú vị.
Câu hỏi: Tôi vẫn là giám khảo
nếu tôi chỉ hiểu mỗi từ "cá"?
Có một phòng thí nghiệm đại học đã cho em sử dụng
- máy in 3D của họ. - Tốt cho em.
Trông có vẻ đắt tiền. Xin lỗi.
Anh chàng núi lửa đang nghiền nát nó.
Thật thú vị. Khói và mọi thứ.
Cả khủng long nữa. Ngầu đấy.
Chọn được người chiến thắng sẽ không dễ chút nào.
Vâng, còn cà vạt 14 chiều thì sao?
Đó có phải là củ cải không?
- Cháu tự trồng đấy. - Không phải mục hào nhoáng nhất.
Chú sẽ thay đổi suy nghĩ khi cháu nói với chú
- nó có thể sửa chữa thế giới. - Được rồi.
Imani Moore, bắt đầu đi.
Đây là chỉ khâu thông minh.
Thứ mà hầu hết các bệnh viện ở Mỹ đều dùng.
Nó được phủ bằng các cảm biến giống như nhiệt kế nhỏ.
Nhiễm trùng làm tăng nhiệt độ,
nên khi vết thương nóng lên,
nó sử dụng công nghệ thông minh để cảnh báo cho bác sĩ.
Bọn chú cũng có thứ này ở bệnh viện. Rất ngầu, phải không?
Trừ khi chú sống ở một nơi
mà bác sĩ không thể mua được điện thoại thông minh.
Như vậy thì chỉ khâu thông minh sẽ là một thứ ngu ngốc
khiến chú chết mà không thể nói với ai.
Giờ thì bớt ngầu rồi.
Chỉ khâu số 2: Không cảm biến, không nhiệt kế.
Làm từ củ cải. Và nó biết được
khi nào nhiễm trùng, nhanh một cách lạ thường.
Nhiễm trùng không chỉ thay đổi nhiệt độ vết thương.
Nó cũng thay đổi độ pH của chỉ khâu. Và độ pH tự nhiên
của một mũi khâu tẩm củ cải
sẽ thay đổi màu sắc, khi bị nhiễm trùng.
Nên khi nó đổi màu, hãy đi gặp bác sĩ.
Chỉ khâu thì cần điện thoại thông minh, internet tốc độ cao,
nhiệt kế hiển vị 1.800 độ F. Cháu chỉ cần một loại rau củ.
Imani, thứ này có thể cứu mạng.
Sao cháu lại nghĩ ra được?
Cháu là người nhập cư thế hệ đầu tiên, bác sĩ Goodwin.
Nhiễm trùng vết mổ ở các nước nghèo
cao gấp 9 lần so với ở Mỹ.
Đó là thứ cháu biết rõ, nên cháu phải sửa nó.
Nếu cháu thắng, cháu sẽ dùng tiền thưởng
để giúp Trường Y Banneker,
việc sẽ giúp cháu có một bước tiến lớn đến gần hơn với mục tiêu của cháu.
Và nó là?
Như cháu đã nói, cháu sẽ sửa chữa thế giới.
Ồ.
Bất cứ thông báo nào về thay đổi cuộc sống mới
- thì tôi cũng phải dũng cảm đón nhận? - Ừm.
Tôi vừa trải qua đêm đầu tiên ở nhà Max.
Quả là đã được mở mang tầm mắt.
Nếu nghĩ tôi có thể bị mua chuộc
bằng những lời nói tầm phào ...
Anh chàng đó ngáy.
Tôi gần như không ngủ tí nào.
Nó không chỉ là tiếng ngáy. Anh ấy thật bừa bộn.
Thật sự bừa bộn. Kiểu như Luna mới là người ngăn nắp.
Và anh ấy vô tổ chức. Chỗ của anh ấy chật chội.
Tủ quần áo của tôi còn lớn hơn căn hộ của anh ấy.
Công bằng mà nói, tủ quần áo của cô ... rất ấn tượng.
Đỉnh điểm là, anh ấy hết giấy vệ sinh.
Đây là cuộc sống của tôi sao từ giờ sao? Lạy Chúa tôi.
Ít nhất là cô không phát hoảng vì cô nàng nhỏ bé đó.
Tôi bận yêu,
mà quên mất chuyện ở cùng nhau.
Có lẽ cô nên bỏ anh ấy.
Ít nhất thì chúng tôi có thể giữ lại một trong hai người.
Chỉ là ý tưởng thôi.
Đây là huy chương giải nhất của cháu.
Và tấm séc trị giá 50.000 đô la.
Cháu không thể tin nổi.
Sẽ còn tốt hơn nữa. Theo chú.
Ron, tôi muốn giới thiệu với anh
một tương lai, cô Imani Moore.
Dự án tuyệt vời. Chúc mừng cháu.
- Cảm ơn chú. - Và bởi vì có NovaCo bảo lãnh,
họ sẽ biến ý tưởng thành hiện thực.
Và bệnh viện New Amsterdam muốn tham gia. Chúng tôi muốn đặt hàng sớm
35.000 đô la. Cháu thấy sao?
Cháu phải gọi cho bố mẹ.
Max, NovaCo đã sản xuất
chỉ khâu thông minh dựa trên hoá chất rồi.
Phải, nhưng thứ này hoàn toàn khác biệt.
Ý tôi là, nó dùng củ cải.
Sau khi nghiên cứu và phát triển chỉ khâu, chúng tôi thấy thứ đó
sẽ chả bao giờ tạo ra lợi nhuận bằng một sản phẩm tương tự.
Nhưng anh sở hữu sáng chế của cô ấy.
Anh sẽ làm gì với sáng chế của cô ấy?
Nói thật hả? Kệ nó.
Kệ nó?
Cô bé vẫn thắng mà, Max.
Đó là một vinh dự lớn. Cô ấy nên tự hào.
Bác sĩ Wandy Agliar tới chơi.
- Coi chừng nha. - Anh lúc nào cũng vui vẻ thế này à?
Đúng thế.
Cô sẽ làm gì nào?
Bác sĩ nội trú ngôi sao của tôi hôm nay thế nào?
Cô đang làm gì? Bận hàn gắn trái tim sao?
- Thay đổi cuộc sống? - Bề ngoài, tôi là người
theo chủ nghĩa hiện đại.
Nhưng thực chất, tôi khá già dặn.
Không. Chúa ơi.
Cô có biết là mình được cộng điểm khi chơi chữ ở khoa này chứ?
- Tôi còn chả biết là có chấm điểm. - Có biểu đồ trong phòng tôi.
Có biểu đồ luôn?
- Phải. - Xin lỗi, Gladys, là bác sĩ Agliar
của cường quốc chúng ta. Gì vậy?
Xin lỗi, là một bệnh nhân của cô,
Olivia Torres.
Olivia? Tôi mới gặp cô ấy hôm qua.
Sao thế? Có chuyện gì?
Cô ấy đã tự sát.
Tyler Grace, 35, đạn bắn xuyên qua vai.
Nổ súng gần một siêu thị tại 123rd.
- Gã đó có một khẩu AR-15. - Các cô sắp ngập bệnh nhân.
Phòng 1, gọi Leyla và Roxana tới hỗ trợ.
Có ngay. Roxana, Leyla.
Cấp cứu. Nam, 40 tuổi, đạn bắn vào bụng.
- Walsh. - Có ngay.
- Đi cùng anh ấy. - Đi nào.
Nữ, 52 tuổi, đạn bắn vào hai chân.
Di chuyển tiếp đi.
14 tuổi, nam, một viên đạn ở dưới chân trái.
Dọn trống Phòng cấp cứu. Để cậu ấy nằm kia.
Gọi khoa phẫu thuật xuống đây.
No comments yet. Be the first to leave one.