The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Ấm quá.
Tôi đói.
NHÀ NGHỈ BÃI ĐỖ XE
Khá đấy.
Gấp quá, nên hãy làm ấm cơ thể ở đây.
- Được. Làm vậy đi. - Một mình cô thôi.
Mời vào.
Ôi trời.
Hai người ướt sũng hết rồi.
Nghỉ qua đêm hay vài tiếng?
- Tôi... - Cậu lấy phòng nào?
Phòng gương? Phòng chủ đề?
- Hóa thân? - Không.
Cho tôi...
Lại đây.
Lại đây. Nhanh lên.
- Cần thêm tiện ích à? - Hả?
Ghế tình yêu? Giường rung?
Còng tay? Roi?
Tôi sẽ giảm mười phần trăm nếu trả tiền mặt.
Đi thôi.
Tặng thêm bồn tắm tạo sóng. Đừng nói ai biết.
- Đi mau. - Không thích.
Tôi thích chỗ này.
Về nhà đi. Tôi sẽ đưa cô về.
- Đi rồi chết cóng à? - Phòng ở đây rất ấm.
- Nhà cô xa chỗ này à? - Vấn đề là xa à?
Vấn đề là sự tinh tế của anh. Mưa lớn mà anh đi xe máy đến.
- Vậy cô một mình bắt taxi về. - Đưa tiền đây. Tiền taxi.
Lẽ nào cô...
Ừ. Tôi để tất cả ví, điện thoại ở nhà rồi.
Nếu tôi không đến đón cô...
Tôi sẽ tắm mưa và đi bộ suốt đêm giống một con điên.
Vậy làm ơn suy nghĩ rồi hẵng hành động. Đừng bốc đồng như phát nổ vậy.
Lỡ có gì xảy ra ở nơi tối tăm, xa xôi đó thì sao?
Sao cô dám đi một mình như vậy? Không biết sợ là gì rồi.
Nếu có chuyện gì xảy ra...
Sao anh nổi nóng?
Tôi đi trong mưa cả đêm hay múa khỏa thân trong mưa thì liên quan gì đến anh?
Sao anh lại nổi nóng?
Anh lo cho tôi à?
Bực mình à?
Đau lòng à?
Anh
thích tôi à?
Không. Tôi thật sự không biết nên mới hỏi.
Anh biết mà.
Vậy nên, không biết gì thì đừng vỗ ngực bảo biết hết về tôi,
hiểu hết về tôi. Đừng hiểu lầm.
Tâm hồn trống rỗng.
Chỉ biết la hét ầm ĩ. Như thùng rỗng.
Dù chết đi sống lại, tôi vẫn chỉ là thùng sắt rỗng không biết gì về cảm xúc của anh.
Cảm xúc bây giờ của anh thế nào?
Nói thử xem.
Sao không nói gì?
Anh cũng là thùng sắt à?
Tôi...
Tôi...
Nói đi.
Nhanh lên.
Cho tôi một phòng.
Cho tôi
phòng sạch sẽ và ấm áp.
Đưa tôi 50.000 won.
Gì vậy? Anh không có tiền à?
Điện thoại thì sao?
Mẹ tôi không cho mua chịu.
Đi nhé.
Có vẻ anh đã tới đây quá gấp.
Đến nỗi hành động mà không nghĩ ngợi gì.
Không sao.
Đàn ông vô tội khi hành động theo bản năng.
Nổ máy đi.
Này cậu.
Đi xuống dưới đó sẽ có nhà nghỉ rẻ tiền.
Ở đó cho nợ tiền.
- Chào anh. - Ừ.
CHƯƠNG 5 RAPUNZEL VÀ LÂU ĐÀI BỊ NGUYỀN RỦA
Xuống đi.
Gu của anh thật là...
Lau nước mưa đi.
Đưa quần áo của anh đây. Tôi ghét kỷ Jura.
Thần kỳ thật.
Làm thế nào mà anh ăn ngủ, làm mọi thứ
trong không gian này nhỉ?
Chúng ta giống động vật.
Nếu sống ở nơi thế này, sẽ có cảm giác bị nuôi nhốt. Đúng chứ?
Sao? Tôi thất lễ rồi à?
Đi thay quần áo đi.
- Anh trai của anh đâu? - Ở dưới.
- Đừng gọi. - Tôi không định gọi.
- Tôi không thích cô ở cùng anh ấy. - Ghen à?
Đừng động vào anh tôi. Tuyệt đối không được.
- Cảnh cáo à? - Cô nghĩ sao cũng được.
Để yên cho anh trai của tôi.
Anh trai anh cũng nghĩ vậy à?
Đưa lên đây rồi hỏi là được.
Sao? Gì vậy?
Ánh nhìn đó là sao?
- Vẻ mặt của tôi bây giờ thế nào? - Đẹp trai.
- Không phải cái đó mà là vẻ mặt. - Đáng ghét.
Vẻ mặt chứa đựng tâm trạng, cảm xúc, tình trạng...
Không quan tâm.
Nhìn cho rõ những cảm xúc chứa đựng trên gương mặt con người.
Dù không quan tâm, nhưng học đi.
Nếu ghét cảm nhận bằng trái tim thì học bằng đầu.
Nếu không sống một mình thì ít ra cũng nên nỗ lực làm việc này đi.
Không thích. Tại sao tôi...
Không thích cũng phải học.
Tôi không phải trẻ tự kỷ.
- Anh cứ... - Cô cũng không phải nhóc thây ma.
NHÓC THÂY MA
Đứa trẻ không có cảm xúc, chỉ có sự thèm ăn.
Thứ đứa trẻ đó muốn là gì? Thỏa mãn cơn đói của nó?
Hay là hơi ấm của ai đó?
Cô nghĩ câu trả lời là gì?
Là đồ ăn? Chỉ cần lấp cơn đói đó là được à?
Là hơi ấm.
Thứ đứa trẻ cần là cái đó, không phải việc cho ăn.
Cô cũng muốn nói mình cần điều đó.
- Sai. - Sai à?
Ừ, sai rồi. Chỉ có đồ ăn thôi.
Thây ma làm gì có cảm xúc.
Nó chỉ cần no bụng, không cần biết đó có là chân tay của mẹ.
Hơi ấm? Thật nực cười.
Đó chỉ là lòng trắc ẩn ghê tởm của kẻ thiên về cảm xúc như anh.
Đừng phân tích theo ý mình.
Tôi đói. Cho tôi cơm đi.
Trước khi tôi ăn hết tay chân anh.
Ai mới đồng cảm với ai?
CHỈ NHẤN BA LẦN ĐỂ LẤY DẦU GỘI
CỦA SANG TAE
CHỈ ĐÁNH RĂNG BA PHÚT! CẠO RÂU TỪ DƯỚI LÊN TRÊN!
Đồ đạo đức giả.
Tại sao? Tại sao lại ghét mình?
Anh à.
Làm ơn nghe lời chút đi!
Anh.
Anh vẫn giận em à?
Em xin lỗi vì đã hét lên với anh.
Em sẽ không làm vậy nữa.
Em sai rồi.
Anh à.
Đau đấy.
Đau lắm.
Hôm nay em đã bị tát.
Em bị tát rất mạnh,
nên bị chảy máu trong miệng
và cũng không nghe rõ.
Gò má sưng phồng lên, nên em đã trở thành ông già có bướu.
- Em phải làm sao đây? - "Ông già có bướu" hả?
Ông già có bướu ở đâu? Ông già có bướu ấy.
Cái bướu xẹp xuống hết rồi.
Thần kỳ thật.
Em là đồ nói dối! Đồ lừa đảo!
Đồ nói dối!
Nói dối là xấu,
là lừa đảo, sẽ bị cảnh sát bắt.
Đồ Pinocchio xấu xa! Cậu bé chăn cừu xấu xa!
Nếu nói dối thì phải bị mắng!
Phải bị đánh đòn! Em định sẽ trở thành người xấu à?
Không nói lại được chứ gì?
Sai rồi nên không nói được gì hả? Đau chưa?
Cháu chưa ăn cơm, đúng không?
Mau ngồi xuống đây.
Cậu thích bị đánh à?
Sao cứ cố tình để bị đánh vậy?
Cậu là người thích bị bạo hành à?
Nếu làm việc đáng đánh thì phải bị đánh.
Trời đất.
Nào, mau ngồi xuống đây.
Ngồi xuống.
Không ạ.
Cháu nói gì? Sao vậy?
Dạ, liệu cô...
Anh giấu bà xã ở trong nhà hả?
Là cô chủ nhà đã ngoài 60 tuổi.
Thảo nào. Cô ấy nấu ăn thuần thục đấy.
Được rồi, ăn đi.
Tôi muốn đưa cô dâu này về sống cùng. Nấu ngon quá.
- Ở nhà cô ăn cơm thế nào? - Tôi nhịn đói.
Vì tôi không có người mẹ tự cắt tay chân.
Cũng không có bà xã giống anh.
Khỉ thật.
BỆNH VIỆN TÂM THẦN ỔN ĐỊNH
Cậu sao vậy?
Vừa nãy cô không nghe thấy tiếng gì à?
Không.
Có điện rồi.
Tôi nghe thấy tiếng gì đó giống tiếng hát ở đằng kia.
À, tiếng đó.
Tiếng đó là gì thế?
Chưa nghe bệnh nhân Yoo Seon Hae kể à?
Đêm đến, ở cuối hành lang tầng hai,
ma quỷ lại hát hò.
Tôi đã nghe thấy rõ ràng.
Gì cơ? Ma quỷ?
Chỉ là nói linh tinh thôi nhỉ?
Để xem.
No comments yet. Be the first to leave one.