The first 200 lines.
Ngạc nhiên chưa!
Ngươi đi đâu vậy?
Đi gặp đứa trẻ ăn linh hồn.
Để tạo nên thế giới,
Chúa phải từ bỏ người thân duy nhất của mình là Bóng Tối.
Ta là sự khởi nguồn, và ta cũng sẽ là điểm kết thúc.
Chúng ta gắn kết.
- Chúa. - Ả chọn anh.
Các cậu cần phải hiểu điều này về Bóng Tối...
Đó là lý do duy nhất ta trở lại cuộc chơi.
Chúng ta sẽ tìm ra cách đánh bại Ả ở chỗ quái nào?
Bàn tay của Chúa.
Chỉ Lucifer mới có thể đánh bại Amara.
- Anh có thể thật sự đánh bại Ả không? - Ta có thể.
Vậy tôi đồng ý.
Đó không phải là Cas!
Attenuare!
Amara, không!
Kiểm tra ông ấy đi.
Này.
Chuck.
Người có nghe thấy con không?
Dean.
Cas?
Này, đúng là anh phải không?
Người nghe con nói gì chứ?
Ổn rồi.
Lucifer biến mất rồi.
Amara đẩy hắn ra khỏi người tôi.
Đến đâu?
Tôi không biết.
Đi nào.
Người có, uh...
N-Người thấy thế nào rồi?
Ohh.
Cậu biết khi cậu đang lái xe và có một bọ đập trúng cần gạt không?
Ta là con bọ đó.
Vậy, những gì Amara nói về Người...
Hấp hối.
Phải, bất kể chị ta đã làm thứ gì,
thì ta cũng có thể cảm thấy hào quang, ánh sáng của mình mờ dần.
Và khi nó biến mất...
Được rồi, vậy, n-nói chúng tôi nghe cách cứu ông đi.
Các cậu không thể.
T-Ta nghĩ chị ta có khả năng, có thể,
nhưng chuyện đó không xảy ra đâu.
Vậy ra đó là một khẩu súng trong túi ngươi.
Vậy...
mọi chuyện hoàn toàn biến thành bữa sáng cho chó hết rồi nhỉ?
Ta không biết rằng chó có bữa sáng đấy.
Cas trở lại rồi.
Tò mò chút nhé -- đã có ai bận tâm tới việc nhìn ra ngoài chưa?
JENSEN ACKLES VIETNAM Translators: Jules Bernardi & PD Editor: PD - Timer: elderman
Chuyện này là gì?
- Có vẻ như mặt trời... - đang chết dần.
Tại sao Amara lại làm thế?
Mặt trời là nguồn gốc của mọi sự sống trên trái đất.
Không có nó, mọi thứ chỉ...
chỉ là đồ bỏ.
Đi khỏi chỗ quỷ này thôi.
Ông...
Vẫn còn một vài mánh ta làm được.
Ta chưa chết...
Oh, whoa. Được rồi. Con đỡ được Người rồi.
- Có lẽ ta nên ngồi xuống. - Được rồi. Đi nào.
Ổn rồi.
Được. Vậy giờ chúng ta làm gì?
Thật đó hả?
Thật.
Cái gì?
Chúng ta đã tấn công Amara bằng mọi thứ ta có,
và Ả ta vẫn đi lại bình thường.
Vậy...
Vậy đây là lần cuối?
Đúng vậy.
Nghe này.
Nếu em có thứ gì đó cho anh đấm, bắn hay giết,
nói anh biết và anh sẽ làm ngay.
Anh sẽ làm thế tới chết.
Nhưng làm sao chúng ta có thể cứu được mặt trời hả?
Cảm ơn, Reggie.
Xin chào, xin chào?
Ah, tiểu thư. Để tôi.
Anna, chúng ta nói về việc này rồi.
Đừng gọi tôi là "tiểu thư". Gọi là Toni.
Tất nhiên rồi, tiểu thư.
Vậy ông chủ đâu?
Đi chợp mắt rồi ạ.
Trà đã được để sẵn trên bàn làm việc.
Ơn Chúa.
...Các nhà thiên văn tại Đài Thiên Văn Hoàng Gia
có thể có câu trả lời. Tiến sĩ Nigel Pinfield giải thích.
Chúng tôi đã đo được sự thiếu hụt 6%
trong năng lượng mặt trời tỏa ra,
và phải, nó xảy ra khá đột ngột,
nhưng mọi người cần hiểu --
mặt trời của chúng ta luôn trải qua những giai đoạn hoạt động mạnh
và yếu.
Trong khi đây lại là hoạt động ... bất thường...
thì chẳng có gì đáng bận tâm về...
Giá mà như thế.
Alo?
Không. Tôi ở một mình.
Sao cơ?!
Thật chứ?
Mặt trời đang rạn nứt.
Mm-hmm. Mm-hmm.
Với điều đang xảy ra, ngài có chắc
đây là cách sáng suốt nhất để dùng nguồn lực của chúng ta?
Không.
Không, tôi hiểu.
Vâng, thưa ngài.
Tôi đang trên đường đến đấy đây.
Em biết gì không? Như này là không đủ.
Anh nên chạy đi mua thêm.
Đâu có lí do gì mà phải chết khi còn tỉnh táo nhỉ?
Em muốn không?
Không!
Charles, tôi sẽ đi đun nước.
Mẹ tôi luôn bảo rằng
không gì mà một tách trà nhỏ không thể sửa được cả.
Tôi sẽ quay lại ngay.
Em sẽ ở lại đây, tìm cho ra kế hoạch B.
Được thôi. Cas, chúng ta đi.
Ấm trà ở đâu?
Bà ta đang lợi dụng ông đấy.
Đó là điều mà bà ta vẫn làm.
Tìm ai đấy với sức mạnh...
ủ ấm người đó...
rồi cắm móng vuốt vào.
Hmm.
Ừ, rõ ràng lúc này ta sẽ chẳng giúp nổi ai cả.
Bà ấy chỉ đang... tốt thôi.
Bây giờ thôi.
Bây giờ là mọi thứ mà chúng ta có đấy.
Sao cũng được.
Tôi sẽ không gọi ông là Bố đâu.
Tiểu thư không muốn chào tạm biệt.
Thế này sẽ dễ hơn.
Hãy nói với thằng bé rằng tôi sẽ về sớm nhất có thể.
Tệ thế nào ạ?
Đường nào cũng tệ.
Vâng.
Tôi đã gói vài thứ cho tiểu thư rồi.
Chỉ trong trường hợp mấy món hù doạ của tiểu thư không hiệu quả.
Chuyện là Fergus từng toả sáng lắm.
Biết đi từ trước khi thôi nôi,
nhưng nó ghét mặc quần lắm.
Ghét cực.
Thằng bé chạy khắp làng,
cây xúc xích nhỏ của nó cứ tung bay trong gió.
Adam và Eve cũng y hệt.
- Con với chả cái. - Con với chả cái.
Thật mừng là cuối cùng cũng tận thế.
Samantha!
M-mọi người đang làm cái gì vậy?
- Không gì cả. - Chính xác.
Amara đang ở ngoài kia, nuốt chửng mặt trời,
còn... còn chúng ta thì chả làm gì cả.
Thế ngươi có ý nào hay hơn hả?
Có. Bất cứ thứ gì.
Đó là ý hơn của ta đấy,
vì bất cứ thứ gì đều hay hơn thứ này.
Sam. Ta hiểu.
Ngay cả nếu chúng ta có thể giam Amara lại,
thì cũng chẳng tốt lành gì đâu.
Ta đang chết dần.
Và khi ta biến mất,
thì cân bằng vũ trụ giữa ánh sáng và bóng tối...
cũng kết thúc.
Được.
Thế nếu chúng ta không thể giam ả, thì chúng ta phải giết ả.
Bingo.
Anh sao rồi? Ổn chứ?
Ý tôi là, anh biết đấy, toàn bộ chuyện về Lucifer.
Tôi chỉ...
thật ngu ngốc.
Không, không, không. Đấy đâu phải ngu ngốc.
Anh đã đúng.
Anh đã đúng khi để Lucifer cầm lái.
Tôi và Sam sẽ không làm thế.
Chuyện cũng chẳng thành công.
Không, nhưng đó là cơ hội lớn nhất của chúng ta,
và anh dám nắm lấy nó.
Tôi chỉ cố giúp mà thôi.
Anh có giúp mà Cas.
Anh biết không, tôi...
Anh biết không, đôi khi tôi và Sam
có quá nhiều chuyện để lo...
nên bọn tôi quên mất những người khác.
Hai anh em các cậu có một cuộc sống thú vị mà.
Ừ, cũng là một từ để tả.
Nhưng anh luôn có mặt trong đời bọn tôi, anh biết chứ?
Anh là người bạn tuyệt nhất mà bọn tôi từng có.
Anh chính là người anh em của bọn tôi, Cas. Tôi muốn anh hiểu điều đó.
Cám ơn cậu.
Yo.
Rồi. Bọn anh đến đây.
Sam có gì đó rồi.
Khoan, thế giờ mọi người lại muốn giết Bóng Tối ư?
No comments yet. Be the first to leave one.