The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Em còn nhớ căn biệt thự nhỏ ngay ngoài thành phố chứ?
Phải.
À, hóa ra hầm rượu ở đó vẫn còn nguyên vẹn.
Anh đã lấy vài thùng Bordeaux em thích.
Em cứ nói quá, anh đâu có uống rượu suốt ngày.
Cả ngày anh làm việc vất vả.
Sao em lại nói thế?
Khi nào sẽ xảy ra?
Tận thế ấy.
Em không có thời điểm chính xác, nhưng... theo em thu thập được, ta còn bốn ngày.
- Sao em không nói sớm hơn? - Cũng chẳng có ích gì.
Dĩ nhiên là có chứ. Ta có thể tập hợp lại giúp em ngăn chuyện này.
Thật ra các anh đã làm rồi.
Ý em là sao?
Em đã tìm thấy mọi người. Thi thể của mọi người.
Bọn anh đã chết?
Rất thê thảm.
Mọi người đã tập hợp,
cố ngăn chặn kẻ ra tay hủy diệt thế giới.
Khoan, sao em biết?
Khi em tìm thấy anh, tay anh nắm chặt thứ này.
Hẳn đã giật đứt nó từ đầu chúng trước khi gục xuống.
- Đầu ai cơ? - Em nói rồi, em không biết.
- Phía sau có có số sê-ri. Có lẽ em nên... - Không, đó là ngõ cụt.
Một khối thủy tinh vô dụng.
Đồ khốn kiếp.
Biết em vừa gây ra chuyện gì không?
Không, bỏ em... Bỏ cái cánh tay khỉ đột đó ra!
Anh có thể giữ đến khi em chịu bình tĩnh.
Được thôi.
- Giờ, nói xem em đang nói gì vậy? - Từ khi trở về em trai ta khá bận rộn.
Tham gia đấu súng ở tiệm Griddy, rồi
ở Gimble Brothers sau khi đám đeo mặt nạ tấn công Học viện,
để tìm thằng bé.
Đều không phải chuyện của anh.
Giờ thì có đấy. Chúng vừa giết bạn của anh.
Chúng là ai, Năm?
Tay sai cho sếp cũ của em.
Một phụ nữ tên Quản Lý.
Cô ta cử chúng đến ngăn em lại.
Rồi ngay khi bạn của Diego cản đường chúng,
- dĩ nhiên phải hứng đạn thôi. - Và giờ đến lượt chúng.
Anh sẽ bắt chúng trả giá.
Sai lầm đấy, Diego. Chúng đã giết những kẻ nguy hiểm hơn anh nhiều.
Ừ, cứ để xem nhé.
TIỆM BÁNH GRIDDY
Sếp cũ ư?
Thật ra là sao, Năm?
Và đừng có giở giọng "Không phải việc của anh", nhé?
Chuyện dài lắm.
Cô là kẻ nào?
Tôi tới giúp anh.
Cho tôi lý do để không bắn nát sọ cô ngay bây giờ.
Vì...nếu anh làm thế,
anh sẽ không được nghe đề nghị tôi sắp đưa ra.
Thế thì thật bi thảm, xét theo...
tình cảnh hiện tại của anh.
Tôi làm việc cho một tổ chức có tên Ủy Ban.
Chúng tôi có nhiệm vụ bảo vệ dòng thời gian liên tục
bằng cách tác động và diệt trừ.
Tôi không hiểu.
Đôi khi con người ta
đưa ra những lựa chọn thay đổi thời gian. Tự do ý chí, xin miễn bàn luận thêm.
Khi điều đó xảy ra, chúng tôi cử một nhân viên đi...
loại bỏ mối đe dọa. Ồ, không.
Anh hiểu sai ý tôi rồi. Anh không phải mục tiêu.
Anh được tuyển.
Tôi đến để mời anh làm việc, Số Năm.
Chúng tôi đã để mắt đến anh khá lâu rồi.
Và thấy anh có tiềm năng lớn.
Kỹ năng sinh tồn khiến anh rất nổi tiếng ở trụ sở đấy.
Cái đó và khả năng vượt thời gian.
Ý cô là tôi... Tôi thật sự có thể rời khỏi đây ư?
Quay trở về?
Đổi lại là năm năm phục vụ.
Sau khi kết thúc hợp đồng,
anh có thể nghỉ hưu tại thời gian và địa điểm tùy ý,
có lương hưu đàng hoàng.
Thay đổi được thời gian, sao các cô không ngăn chặn chuyện này?
E rằng việc đó là bất khả thi. Thế này nhé,
toàn bộ chuyện này bắt buộc phải xảy ra.
Thật điên rồ, dấu chấm hết cho tất cả ư?
Không phải tất cả.
Chỉ là dấu chấm hết cho...một thứ.
Vậy,
thỏa thuận chứ?
Họ biến em thành công cụ hoàn hảo để khôi phục dòng thời gian liên tục.
Hay sửa chữa, như họ gọi.
Không phải có mỗi em, còn những người khác.
Những kẻ nằm ngoài dòng thời gian, vụn vỡ, xa rời cuộc sống họ từng biết.
Không rõ sao họ đến được đây.
Nhưng em biết không ai giỏi bằng em.
...các đài khu vực Dallas-Fort Worth xin tường thuật đặc biệt
sự kiện Tổng thống John F. Kennedy hạ cánh.
Và đám đông reo hò chào đón Tổng thống Mỹ.
Hàng nghìn người vội vã chạy theo để tiếp tục dõi theo Tổng thống
khi ông và Đệ nhất Phu nhân rời Love Field.
Xe Tổng thống đang rời đi. Tổng thống và Đệ nhất Phu nhân
đang đến trung tâm Dallas, nơi...có lẽ hàng nghìn người đã đợi sẵn trên đường...
Họ không nhận ra, nhưng em đang chờ đợi,
cố tìm ra phương trình chính xác
để có thể trở về.
Nếu có thể trở về, em biết mình có thể ngăn chặn tận thế.
Cứu thế giới.
Cảnh sát Dallas
hôm nay đã đồng loạt ra quân,
xuất sắc kiểm soát đám đông,
cùng với một đội Biệt động Texas.
Nên em đã phá vỡ hợp đồng.
Gì vậy?
- Có vẻ là một kiểu dị thường thời gian. - Tránh ra!
Em làm gì vậy?
Đợi đã!
Đã huy động các biện pháp an ninh tối đa. Kiểm tra mái...
Tất cả mọi thứ liên quan đến an ninh đã được kiểm tra đi kiểm tra lại.
Này! Tất cả lùi ra phía sau anh!
...điều tra an ninh...
...bảo hiểm an toàn và an ninh.
Có vẻ viên đạn tới từ đồi cỏ nằm gần con phố, nơi đoàn hộ tống...
Ôi Chúa ơi, Tổng thống trúng đạn rồi!
...đã qua đời. Tin chính thức, Tổng thống đã qua đời.
Vậy...em là một sát thủ?
Đúng thế.
Các em có quy tắc, nhỉ?
- Không phải bạ ai cũng giết. - Chẳng có quy tắc nào.
Trừ khử bất cứ ai xáo trộn dòng thời gian.
- Còn người vô tội? - Chỉ có cách đó em mới về được.
- Thế là giết người. - Chúa ơi, Luther, trưởng thành đi.
Ta đâu còn là trẻ con.
Trên đời này làm gì có người tốt với kẻ xấu.
Chỉ có con người,
sống cuộc sống của mình.
Nhưng khi thế giới diệt vong, bọn họ đều sẽ chết,
kể cả gia đình ta.
Thời gian thay đổi tất cả.
- Ở đây không thấy. - Có lẽ tên nghiện đó cầm đi rồi.
Ghê thật. Còn lời thông thái nào muốn cho không?
Có, vài lời đấy.
KHẨN
"Mã số vi phạm: 6870-4A. Tự ý du hành hai chiều tới năm 1968.
- Yêu cầu giải trình." - Khỉ thật, tên nghiện đó.
Hắn nghĩ đây là gì, công ty du lịch chắc? Chết tiệt, Hazel.
Không sớm lấy lại cái cặp, ta chết chắc.
Anh cứ tuân thủ quy định mà cầm cặp theo thì đã chẳng thế.
Có lẽ nếu lâu lâu cô cầm, từ đầu đã chẳng có vấn đề.
Bảo hiểm không trả tiền vật lý trị liệu mà tôi đâu có phàn nàn.
Ra đây là im lặng chịu đựng.
- Giờ đừng cãi cọ nhé? - Được.
Cần quay lại cái nhà đó và tìm tên nghiện ấy.
Nghiêm túc hả? Lần trước ta suýt chết đó.
Phải biết rõ đối thủ mới quay lại được.
Tôi tìm hiểu gia đình đó, anh đi tìm tên kia.
- Lấy lại cặp của ta nào. - Ừ.
- Chào. - Chào buổi sáng.
Này, khăn đẹp đó.
- Em trang điểm đó à? - Một chút thôi.
Khỉ thật.
Sao thế?
Em vừa hết thuốc hôm qua. Thường em để lọ mới trong hộp bơ,
- nhưng có vẻ giờ chỉ còn toàn bơ. - Chị có bất ngờ cho em đây.
Bellini của tiệm Petrola. Y như hồi bé.
Chị tốt quá.
Đành để sau vậy, vì em hẹn Leonard ăn sáng.
Hôm qua là hoa, hôm nay là bữa sáng muộn, em cũng hết mình quá nhỉ.
- Ừ, thế thì sao chứ? - Em hiểu anh ta đến đâu?
Đủ để đi ăn sáng, nếu đó là ý chị.
Chỉ là sau hôm qua chị không… Chị có linh cảm xấu.
Allison.
Mười hai năm rồi mới gặp và đột nhiên chị khuyên em chuyện hẹn hò?
Chị vẫn là chị em và chị thấy lo cho em và anh ta.
Chị lo cái gì chứ?
Leonard có vẻ rất hấp dẫn, chu đáo. Thực sự là hoàn hảo.
Nhưng chị sống đủ lâu để biết một thứ có vẻ hoàn hảo quá,
thực tế thường ngược lại.
Như người phụ nữ cả đời sống nhờ tin đồn.
Vân còn những người nói thật lòng.
Vanya?
Chào anh.
- Sao vậy? - Không có gì. Nhìn em rất vui.
Nói thật, lâu rồi em mới thoải mái thế này.
Vậy sao?
Thật điên rồ. Em đã uống loại thuốc này từ khi…
Em còn không nhớ nổi.
Hôm qua hết thuốc và giờ em thấy rất tuyệt.
Nếu bỏ thuốc thấy khá hơn thì uống làm gì nữa?
Nhắc đến thuốc, anh gọi cà phê cho em rồi đấy.
Ban nãy Allison mang cà phê cho em rồi. Em không uống đâu.
Hai người dạo này hay gặp gỡ, vui vẻ quá nhỉ?
Kiểu thế. Lâu lắm rồi bọn em không gặp nhau.
Từ khi quay về, chị ấy cứ... cố gắng ra dáng người chị.
- Dù bọn em bằng tuổi nhau. - Thật ư?
- Ừ, tất cả sinh cùng ngày. - Phải.
Phải rồi.
Cái Học viện Umbrella đó.
Anh quên mất.
- Chắc là kỳ lắm. - Anh không ngờ đâu.
Chẳng có sinh nhật riêng, tất cả đều là nhân vật chính.
Tưởng tượng nổi việc chung sinh nhật với sáu ngôi sao thế giới xấu tính,
- tất cả đều biết mình giỏi hơn anh không? - Không.
No comments yet. Be the first to leave one.