The first 200 lines.
'Trong tập trước..'
- Anh phải thay đổi. - Không thể.
Nếu không.. là anh chết đấy.
Nếu cháu hay nhà cháu cần ai trò chuyện..cứ gọi cho cô.
Cậu bé bị đặt lên một cái thuyền.
- Mark, anh có thuyền không nhỉ? - Có
Anh có hiểu- nếu đúng là Mark- gia đình, cả thị trấn sẽ chấn động ra sao không?
- Cô muốn gì hả Miller? - Có máu.
Đừng tìm hung thủ, vì sẽ không có ích gì đâu.
vì sẽ chỉ làm cô buồn thêm thôi
Bởi cô quen thân kẻ đã giết hại cậu bé.
Có phải anh giết Danny không?
Cô nghĩ tôi lại có thể giết con trai mình sao?
Nếu.. Danny phát hiện ra chuyện Mark với Becca Fisher thì sao?
- Sao, bố giết con để bịt đầu mối à? - Cô nghĩ là không thể à?
Tôi không rõ.
Có thuyền gọi báo. Không có dấu hiệu có người trên đó.
Ta nên gọi ai? Quản lý cảng? Cảnh vệ biển?
Tôi cần ngưởi ra đó để thu thập vật chứng!
Thủy triều sắp lên rồi. Sóng sẽ đánh nó vào thôi.
Không được ! Làm cho xong đi!
A-lô?
- Chị giữ Mark gần như cả ngày. - Chỉ là thủ tục thôi.
- Anh ấy có là nghi phạm không? - Beth à, mới có 4 rưỡi sáng.
Không, em phải biết. Nói cho em thôi, chị đã loại được anh ấy khỏi nghi vấn chưa?
- Beth, xin em, việc không đơn giản như thế - Dĩ nhiên là đơn giản...
Chị có cho rằng anh ấy đã giết Danny không?
Có những lỗ hổng trong lời khai về động tĩnh mà bọn chị cần giải thích thêm..
..nhưng cậu ấy không chịu.
Thế anh ấy đã đi đâu?
- Em phải hỏi cậu ấy. - Chị nói cho em.
Beth...
Lúc tối, em nhìn thấy anh ấy đi cùng Becca Fisher.
Cậu ấy có biết em nhìn thấy không?
Em phải nói chuyện với cậu ấy.
- Em không thể. - Ôi, em à, chị rất tiếc.
Thật sự đấy.
Ai vậy nhỉ?
Là Paul à? Anh ta đứng đó được bao lâu rồi?
- Chào. - Xin chào.
Chào Oliver. Chẳng mấy khi thấy cậu làm sớm thế này. Ngồi đây cả đêm à?
- Vâng, đại khái thế. - Cậu ổn đấy chứ?
Không, tôi đi đào thêm thông tin về một người và đã tìm thấy thứ này.
Cho tôi xem.
Cảnh sát đã biết chưa?
Không thể là thuyền của Mark Latimer. Đội khám nghiệm vẫn giữ nó.
Nó đây à?
Ở trái đất, người ta chào nhau trước.
- Tôi cũng nhắc rồi, chẳng được gì đâu. - Có gì liên quan đến vụ án?
Có dấu của xúc tác cho thấy thuyền đã được rưới xăng lên.
Tôi còn tìm được mấy mảnh thủy tinh và sợi vải trên xác thuyền.
Tôi đoán có kẻ đã dùng chai nút bằng miếng vải cháy để phóng lửa.
Nếu có kẻ đem thuyền ra xa thế để đốt, lúc 4 giờ nhỉ, làm sao hắn quay lại bờ?
Phía đuôi thuyền có vết động cơ.
Có thể hắn dùng nó trên một thuyền khác.
Hoặc hắn có đồng bọn. Tại sao phải đốt cái thuyền này?
Mảnh thuyền này có thể là nguyên nhân.
Chúng tôi đã gửi một mẫu về phân tích. Nhìn mà xem.
Những sợi tóc.
Tuyệt vời. Tuyệt cú mèo luôn.
Ôi, Miller, manh mối tốt thế này. Tiếp tục đi nhé.
Khi nào xác nhận xong thì báo cho tôi ngay.
Nào, Miller, không cần ở đây nữa.
Manh mối làm anh vui hẳn lên.
Cá 100 bảng hắn đã dùng cái thuyền đó và những sợi tóc ấy là của Danny.
Hắn đang lo sợ, Miller à. Đúng điều chúng ta muốn.
Bắt đầu lộ diện.
Và hắn là tên nghiệp dư. Chưa giết người bao giờ.
Quá thô thiển: đốt thuyền, lại sớm như thế.
Đó là sai lầm đối với hắn.
Lại là ô-xi cho chúng ta. Hít vào đi, Miller, bắt đầu có tiến triển rồi.
A-lô?
Gọi 27 lần cô mới cầm máy.
Nào, giải thích vì sao tôi không nên đuổi cô luôn.
Tôi chỉ nghỉ phép thôi. Tôi đang có câu chuyện hay.
Tôi đã lệnh là không được đi. Đã định nhờ cơ quan khác rồi.
Cảnh sát vẫn chật vật. Tôi không nghĩ chuyện sẽ xong một sớm một chiều đâu.
Tại sao tôi nên quan tâm? Hay độc giả nên quan tâm?
Gia đinh mẫu mực, 2 con. Bố là thợ nước.
Vùng đất yên ắng, chợ búa bình dị - đúng định nghĩa sự bình thường.
Người mẹ - có ăn ảnh không?
Rất ăn ảnh. Như bông hồng vậy.
Lấy một bài phỏng vấn độc quyền với cô ấy, ảnh đẹp vào, rồi tôi xem xét.
Được thôi.
- Em đi đâu thế? - Đi chạy, em không được phép chắc?
- Không biết mọi người đến. - Chị chỉ qua cập nhật thông tin cho cả nhà.
Chị vừa nói bọn chị đã nhắc đội khám nghiệm kiểm tra kỹ thêm quần áo của Danny.
Đồng thời truy theo các manh mối từ các cuộc thẩm vấn.
Bây giờ mới để cho tôi yên.
Đừng có bất lịch sự, Mark.
Chúng tôi sẽ tổ chức một buổi họp báo cho công chúng ở trường học ngày hôm nay.
Để cập nhật cho mọi người, cũng như trả lời các câu hỏi.
- Cả nhà không cần phải đi. - Cô sẽ đi đại diện.
- Mẹ không cần phải đi đâu. - Mẹ muốn đi.
Tại sao báo chí không nói gì về Danny cả?
Có mỗi đôi đoạn ở trang 12.
Đừng đánh giá cuộc điều tra dựa trên mấy tờ báo.
Không, ý tôi là, nếu có thêm thông tin trên báo, người ta có thể nhớ thêm..
Nếu có ai đó đã nhìn thấy gì thì sao?
- Nếu có gì thêm trên báo... - Hãy để chúng tôi xử lý chuyện truyền thông.
Chúng tôi có kinh nghiệm.
Không có ý xấu đâu, nhưng ai cũng thắc mắc, vì sao các anh điều tra lâu vậy?
Trevor, bao nhiêu lần...
Do nhiều hiện trường phức tạp, đặc biệt ở bãi biển.
Thiếu camera ở những nơi mấu chốt.
Thiếu nhân chứng nhìn thấy Danny vào cái đêm ấy.
Vẫn còn nhiều thông tin cần xử lý. Chúng tôi sẽ giải quyết được.
Tôi là Susan Wright. Các anh có bao nhiêu người tham gia điều tra?
Nghe nói các anh thiếu người.
Chúng tôi có đủ nhân lực cho cuộc điều tra cỡ này. Câu tiếp.
Tôi vừa từ bến tàu xuống, vẫn còn bao nhiêu..
- Bà ta nói bà ta tên gì? - Susan Wright.
Vụ việc mới xảy ra đêm qua.
Và chúng tôi muốn kiểm tra vật chứng mà không làm hỏng nó.
Có phải cái thuyền cháy không? Anh tôi có thấy nó khi ra biển.
Vẫn còn quá sớm để chúng tôi công khai bằng chứng cụ thể.
Anh nói là mấy cái lều cảnh sát sẽ được dẹp sớm, nhưng chúng vẫn còn đó..
bây giờ các anh còn gọi cả xe van ra nữa.
Anh phải hiểu công việc đang được thi hành ở đây.
Mọi hạt cát phải được kiểm nghiệm.
Mọi miếng tàn thuốc hay sợi tóc, mảnh nhựa..
Thậm chí mẩu móng tay, chân hay miếng da đều phải được kiểm tra.
Chúng tôi sẽ làm mọi thứ có thể để tránh ảnh hưởng đến kế sinh nhai của mọi người.
Nhưng ưu tiên của tôi vẫn là một cuộc điều tra kỹ càng và hiệu quả.
Nhưng phải kín kẽ. Chúng tôi không muốn cái tên Broadchurch..
..trở nên tai tiếng vì giết người như Sandbrook.
- Đã bảo anh là có một cái thuyền mà. - Trời ạ, đúng người tôi cần.
Tuyệt. Cái thuyền. Quanh đây có cả trăm cái. Anh gặp may thôi.
Gặp may. Thế anh có chịu đi tìm nó không?
Beth có biết anh không theo chỉ dẫn đó không?
Hay anh nghe chỉ dẫn của tôi nhé?
Tránh xa cô ấy ra. Đừng có dính líu.
Được chưa?
Ô, con đây rồi !
Bác là Liz phải không, là bà của Danny?
Bác hẳn nhớ cậu bé lắm.
Thằng bé như một vầng sáng vậy.
Tôi đã tự hứa với bản thân là sẽ không khóc.
Tôi phải vững vàng. Tôi chỉ mong họ bắt tên khốn đã gây ra chuyện này.
Cháu là Karen, cháu viết cho tờ Herald.
- Tôi không nói chuyện với báo chí. - Không, cháu hiểu.
Bác nghe cháu nói một điều thôi.
Bác nên nghe những lời khuyên tốt nhất. Cháu không muốn Danny bị quên lãng.
- Chào. - Chào.
Chị nói Mark Latimer không đến sửa ống trên cái nhà chòi.
- Phải. - Anh ấy có đến, chúng tôi kiểm tra giấy tờ rồi.
Anh ấy nói đã lấy chìa khóa từ chị, rằng chị đã viết séc cho anh ấy.
Chắc tôi nhầm. Nếu cô không phiền, tôi phải đi đây.
Vụ án càng kéo dài, càng có nhiều người muốn dính líu vào..
Rồi đưa ra những suy luận riêng.
Mọi người bồn chồn, ý kiến ý cò. Tôi không thích thế.
Ôi, lại nữa.
Cô có thể nhắn với Beth và Mark : khi nào họ có thể nói chuyện thì đến chỗ tôi không?
- Họ biết chúng tôi làm việc đàng hoàng. - Tôi sẽ bảo họ.
Còn Oliver có thứ cho cô xem.
Chà, ai mà chẳng muốn nghe Oliver nhỉ.
Tôi tìm thấy cái này về Jack Marshall, chủ tiệm báo.
Ông ta từng phải đi tù trước khi về đây, tội quan hệ với trẻ vị thành niên.
Đừng cố mà tránh mặt tôi.
Tôi biết chỗ cậu sống.
- Tôi biết xe cậu trông ra sao. - Đã nói rồi, tôi không muốn thấy bà.
- Chuyện đâu giản đơn như thế. - Có đấy.
Vì tôi bảo thế.
Hai ta đều có liên quan rồi, tôi và cậu.
- Cậu không thể quay lưng lại được. - Được chứ.
- Tôi không muốn bà ở gần tôi. - Cậu có thể không thích...
..nhưng việc đã rồi không sửa được đâu.
Nên hai ta phải nghĩ xem nên làm gì.
Tôi không nói chuyện với bà. Bà có hiểu không?
Tránh xa tôi ra!
Vài hôm trước, tôi đã nói với cảnh sát những bằng chứng họ nên tìm.
Họ không để tâm.
Giờ thì có bằng chứng, nhưng lại để nó cháy mất mới tìm được về.
- Càng khó để phân tích. - Tại sao anh kể chuyện này với tôi?
Vì tôi có thể giúp. Tôi muốn giúp đỡ.
Nhưng người ta phải nghiêm túc nghe tôi, và..
..lúc này người ta không nghe.
- Nếu anh sai thì sao? - Beth, chẳng có lý gì mà tôi lại nói dối cô cả.
Tôi ước..ước gì chuyện đã không xảy ra để ta gặp nhau.
Nhưng những gì tôi nói là sự thật.
Và cô phải thuyết phục cảnh sát.
Đây có phải việc tay đưa thư không? Cái cậu đã cãi nhau với Danny?
Không, nhưng chúng tôi đã gặp cậu ta. Cậu ta nói không hề cãi vã gì với Danny cả.
Vớ vẩn. Tôi biết mình thấy cái gì.
Nói tôi nghe cái bản án của ông vì quan hệ với trẻ vị thành niên ,Jack.
À, các vị cũng tọc mạch nhỉ?
Chúng tôi chỉ muốn xác lập thực tế thôi. Ông đã không nhắc việc này khi ta nói chuyện.
Chuyện không liên quan đến ai cả.
- Càng không liên quan gì đến Danny. - Ông quản lý đội Lữ Đoàn Biển.
Việc đó yêu cầu kiểm tra tiền án qua đối chiếu với sổ nêu danh phạm tội tình dục.
Tôi không phạm tội tình dục. Cái bản án đó là lăng nhăng.
Tên tôi không trên cái sổ nào cả.
Chỉ vì vụ việc xảy ra trước khi người ta bắt đầu lập sổ sách.
- Sao bác không nói chuyện này ra? - Các vị có hồ sơ rồi còn gì.
- Tôi đã hết án. - Ông vẫn nên báo cáo.
Phải rồi, nên treo cái biển nhỉ. "Từng đi tù".
Tôi về đây là để thoát khỏi chuyện ấy.
Tôi không phải người như các vị ám chỉ.
Ông nhìn thấy Danny Latimer lần cuối khi nào?
Tôi nói rồi, sáng hôm nó được tìm thấy. Thằng bé qua, rồi đi đưa báo.
No comments yet. Be the first to leave one.