The first 200 lines.
Đã đến lúc để em thay ảnh nền điện thoại rồi.
Mười năm trước, khi anh chụp con đường đó,
đúng như lời em nói,
nó từng rất mờ mịt, lạnh lẽo.
Anh đã cảm thấy rất vô định.
Nhưng giờ thì anh chắc chắn rồi.
Anh biết mình nên đi đâu,
và cuối con đường đó có điều gì đợi anh.
Bức ảnh đó
là do anh chụp sao?
Đã từng có những lúc tưởng rằng như
tôi vượt qua mọi con dốc cuộc đời mà không hề biết mệt mỏi.
Đó là những ngày tôi phải cố gắng đấu tranh
giữa những đau khổ
và việc phải sống tiếp.
Một trái tim không cần người khác nói ra cũng hiểu.
Sự an ủi đến từ một người xa lạ
chẳng hề quen biết.
Đúng rồi, đẹp lắm.
Tôi không giống với anh mình.
Dù là những lựa chọn giống nhau
nhưng cũng có thể có kết quả khác mà.
Anh trai của người ấy là Soo Wan mà.
Mình phải làm thế nào với người đàn ông này đây?
Anh không biết sẽ mất bao lâu
nhưng trong lúc chia tay,
thì chúng ta hãy cho phép bản thân được yêu đi.
Bố.
Nhưng mà hai đứa biết nhau à?
- Không ạ. - Vâng ạ.
Này anh kia.
Thì bố cô hỏi mà.
Mười năm chịu đựng.
Mười năm bỏ lỡ nhau.
Mười năm lướt qua nhau mà chẳng hề hay biết.
Đến giờ tôi đã biết người đã an ủi tôi,
người đã ở bên cạnh tôi
trong mọi khoảnh khắc cuộc đời là ai.
Là anh Yoon Jae Guk sao?
(Nếu bạn không tìm thấy được thứ mình cần)
(thì chính là do bạn đang nhìn không đúng cách. - Paul Smith)
BÂY GIỜ, CHÚNG TA ĐANG CHIA TAY
Hai người đang cho tôi chơi trò tìm điểm khác biệt đấy à?
Đến cả phần gấu váy cũng giống nhau,
chỉ khác ở mỗi đường xẻ tà ở phía sau.
Thế này mà là hai thương hiệu khác nhau à?
Quả là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Khi mà ý tưởng của mọi người lại gặp nhau ở đúng chỗ đó.
Đáng nhẽ phải xây tường cách âm giữa hai bộ phận chứ.
Họ cứ lượn qua lượn lại rồi nghe hết nội dung cuộc họp của chúng ta.
Hay là ý tưởng bị lộ từ phòng phát triển?
Đến cả mẫu vải cũng giống.
Mẫu thiết kế còn chưa công bố nữa.
Sao lại thế được nhỉ?
Là do cô làm đúng không?
Anh nói vậy là sao?
Hôm qua tôi đã thấy được một việc rất thú vị.
Sao hôm qua cô lại ở lại làm việc muộn đến vậy?
Anh nói gì dễ hiểu hơn được không?
Tôi biết là cô đang cố gắng
để được chuyển sang đội thiết kế nổi tiếng hơn.
Nhưng như vậy mà gọi là cố gắng sao?
Giờ anh đang nghi ngờ tôi sao?
Tôi đang xác nhận mà.
Tôi không làm việc đó.
Với cả anh bảo cố gắng như vậy là sao?
Anh có tư cách gì mà đánh giá thấp nỗ lực của tôi như vậy?
Tôi á? Con trai chủ tịch.
Còn tôi, tôi đã phải trải qua cuộc chiến 1 chọi 80.
Rồi phải vượt qua vòng xét tuyển hồ sơ cho đến vòng phỏng vấn lần thứ 3.
Cho dù có phải cố gắng đến chết
nhưng tôi cũng đã cố hết sức để có thể có một vị trí ở đây.
Còn anh Hwang Chi Hyung
đã cố gắng thế nào để được vào đây làm thế?
Chỉ cần một câu nói của Chủ tịch.
Điều đó không có nghĩa là anh được phép nghi ngờ người khác
một cách tùy tiện như vậy.
Cô Jung So Young đã làm một việc đáng để người khác nghi ngờ mà.
Tôi chưa bao giờ làm việc gì
để bị nghi ngờ một cách tùy tiện
bởi một người như anh cả.
Anh đừng bao giờ tùy tiện nghi ngờ người khác nữa.
Hai người định thế nào? Tôi còn phải đi báo cáo đấy.
Có một bản là đạo nhái. Và đó không phải là bên mình.
Mình biết. Dù có người kề dao vào cổ
thì cậu cũng không đi đạo nhái của người khác.
Nhưng giờ sao đây?
Mình cũng có trách nhiệm với bên Claire Marie.
Không thể đi nói là hai người có cùng ý tưởng được.
Cậu định thế nào?
Mình sẽ nộp thiết kế của Claire Marie trước.
Đúng là mình chọn thiết kế của họ đấy.
Mình không chấp nhận.
Không chấp nhận thì sao?
Phải đi kiểm tra camera chứ.
Rồi cậu sẽ làm gì nếu bản thông số thiết kế thực sự bị lộ?
Có mỗi mình các cậu phải chịu trách nhiệm sao?
Mình là quản lý, mình cũng bị liên đới đấy.
Nếu đã làm sai thì phải chịu trách nhiệm.
Có là giám đốc thì cũng phải vậy.
Cậu cũng phải chịu trách nhiệm việc bản thiết kế bị lộ đấy.
Cậu không quản lý được mà.
Cậu rất tự tin cơ mà.
Không phải cậu đã tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm
trong mười năm qua sao?
Cậu chọn một bản khác có phản hồi tốt rồi tự thay đổi thiết kế đi.
Mình không làm như vậy được.
Vậy thì sao?
Cậu cứ cố chấp như vậy
thì có đứng vững được trong mùa này không?
Không có bằng chứng mà cậu đòi lập tổ điều tra à?
Rồi mọi người sẽ từ bỏ
vì phải đi điều tra từng người một thôi.
Đồ xấu xa.
Gì? Gì cơ? Cậu nói gì cơ?
Xấu... xa á? Này!
Mình là cấp trên của cậu đấy, con bé này!
Đúng vậy, cậu là cấp trên.
Vậy thì hãy cư xử đúng như là cấp trên đi.
Cậu bảo mình hãy thắng cậu mà lại chơi kiểu này hả?
Cậu thực sự là đồ xấu xa.
Còn cô thì thật thảm hại!
Này này...
Này con bé kia!
Thật là!
Trưởng phòng Ha thật là nhạy cảm quá!
Nói thẳng ra thì những người làm nghệ thuật
sẽ chẳng bao giờ nghĩ giống nhau về xu hướng, họa tiết hay ý tưởng cả.
Làm sao lại tình cờ có sự trùng hợp về bản thiết kế như vậy được?
Cô im miệng đi, In Ah!
Tôi quen biết Young Eun mười năm rồi đấy.
Tôi biết cậu ấy hoàn toàn không phải là người như vậy.
Lần này tôi sẽ bỏ qua cho cô
nhưng lần sau cô mà còn làm vậy nữa thì liệu hồn đấy.
Tôi thực sự là người xấu đấy.
Biết chưa?
Giám đốc!
Giám đốc ơi!
Hãy tích cực hỗ trợ quảng bá và tiếp thị.
Vâng.
Con đang bận gần chết để chuẩn bị cho mùa mới
mà bố gọi gì con thế?
Hôm qua
hai đứa ở cùng nhau suốt sao?
Ai ở với ai cơ ạ?
Thư ký Kim bảo là hai đứa cùng đi xem tranh và ăn tối mà.
Vâng.
Nhưng có phải thật sự là hai nhà thân nhau không ạ?
Con hỏi thế là sao?
Thì bố chẳng phân biệt được đâu là anh, đâu là em còn gì.
Cái đó là do gặp từ khi còn nhỏ nên bố có chút nhầm lẫn thôi.
Dù sao thì, nếu muốn công ty phát triển
thì con cần phải hòa hợp với cậu ấy.
Con cứ từ từ gặp gỡ và tìm hiểu.
Biết chưa?
Sao không trả lời thế?
Con biết rồi ạ.
A, nghe máy rồi.
Anh gọi có việc gì thế?
Hôm qua cô có để quên đồ ở nhà tôi.
Cái này thì chắc là khăn của giám đốc Hwang rồi.
À, cái khăn đó sao?
Giám đốc Seok cứ giữ nó đi.
Gì cơ? Khăn ấy ạ?
Cô nói vậy nghĩa là sao?
Thì có nghĩa là chúng ta đã tiến triển thêm một bước.
Tiến triển gì cơ ạ?
Sao mà anh hỏi nhiều vậy?
Tối qua anh cũng đã giúp đỡ tôi.
Nên là coi như đấy là món quà tôi tặng anh.
Quà sao?
Tặng mình sao?
Sao anh biết các nghệ sĩ đang hoạt động ở Anh
mà đưa đến đây thế?
Chỉ có cậu không thừa nhận tài năng của anh thôi.
Anh hơi bị tài đấy.
Tôi sẽ sơn thế này thôi và giờ đi viết chữ lên nhé!
Được đấy. Tốt lắm.
Năm ngoái anh mở show cá nhân
cũng nhận được phản ứng tốt lắm.
Nếu lần này làm liveshow ở Hongdae
thì chắc hẳn sẽ có nhiều người đến xem lắm.
Bức này đẹp đấy.
Vì đây là brochure cho sự kiện
nên chỉ tập trung vào những điểm mạnh nhé!
Đây là cái gì đây?
Nhìn đẹp không?
Anh tháo nó xuống đi.
Quà anh được tặng đấy.
Nếu mà muốn cảm ơn
thì có thể mời cơm,
hay tặng phiếu mua hàng mà đúng không?
Thế mà cô ấy lại ngầm để quên đồ rồi bảo anh giữ nó.
Rõ là cô ấy đang công khai đúng không?
Đây là biểu hiện tích cực
cho sự táo bạo không che giấu nổi tình cảm của mình.
Cậu nghĩ sao?
Anh thì tốt rồi.
Đúng thế.
Chỉ có thể là như vậy thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.