The first 200 lines.
Ở phần trước ...
Chồng anh thật sự rất may mắn.
Giá mà tôi được gặp anh 15 năm trước.
Sao bạn gái của chị lại có suất nội trú ở đây?
Tôi đã quyên góp, được chứ?
Khi các nhân viên phát hiện ra,
họ sẽ không tôn trọng chị nữa.
Tôi không tôn trọng chị nữa.
Nếu không phải là con của anh,
thì chả xấu hổ gì khi bước đi.
Lyn và tôi sẽ ổn cả thôi.
- Chị lại gọi thêm cái nữa? - Phải, phải.
Có biết cái này chứa bao nhiêu calo không?
Không, biến đi!
Ôi Chúa ơi.
Thật đáng kinh ngạc.
- Không có rượu cho anh nữa. - Ồ, thôi nào.
Chào, anh thế nào?
Em toàn mùi máy bay.
Anh không quan tâm. Ta có thể rời khỏi đây và ...
Giữ suy nghĩ đó trong vài tiếng nữa đi.
Chầu tiếp theo tôi mời!
- Ôi, không đời nào! - Ta đi đâu tiếp theo?
- Anh thật kỳ cục. - Không, tôi nghỉ đây.
Chơi tới cùng chứ. Lauren?
Không, tôi xin lỗi. Elizabeth, tôi sắp chết đây.
Tôi không thể. Không, không.
Tôi sắp quên địa chỉ nhà mình rồi.
- Lá gan của anh ấy ... - Chúc mọi người ngủ ngon.
- Hẹn gặp lại. - Ngủ ngon.
Xin lỗi, bận làm việc. Cô vẫn ở đó chứ?
- Ở đó quá ồn ào. - Ôi ...
- Ta đã nghĩ gì chứ? - Rằng ta vẫn 28 tuổi.
Nhưng đâu phải đâu.
Bất cứ ai ở độ tuổi chúng ta mà uống nhiều rượu thế
và nghĩ là mình vẫn trụ được, thì hoàn toàn là nói dối.
Ai trụ được? Ta vẫn trụ được mà.
- Gì vậy, anh bạn? - Ôi, không, không.
- Sao mọi người la hét vậy? - Các bạn cũng tệ như Helen.
Cô ấy thậm chí còn không thể ra khỏi giường vào sáng nay.
Tôi phải phủi bụi mạng nhện chỗ đó, phải chứ?
- Đục qua bức tường đó, nhỉ? - Phải.
Sao anh không buồn nôn đến chết vậy?
Tôi học được khả năng chịu đựng của người Anh.
Hơn thế nữa, tôi có cách chữa nôn tốt nhất ...
... đó là mục đích.
Hôm này là một ngày trọng đại ở New Amsterdam.
Anh đâu có làm việc tại New Amsterdam.
Anh làm ở một trung tâm
chăm sóc khẩn cấp hạng ba bên trong New Amsterdam.
Phải, nhưng Công ty Y tế Khẩn cấp
có một tầm nhìn táo bạo,
chưa kể đến một ghế trong hội đồng quản trị ở New Amsterdam,
sẽ xảy ra vào buổi họp tối nay.
Nên tối nay, chúng ta sẽ hạ bệ Veronica.
- Được rồi. - Phải.
Mọi người, tin tốt đây ... Cuộc họp hội đồng đã bị cho ra rìa,
nên ta có thể về nhà sớm,
và cuối cùng tôi cũng có thể đốt chiếc mũ taco này.
"Bị cho ra rìa"?
Hôm nay là ngày của tôi. Toàn bộ chuyện này.
Tôi sẽ thực hiện cả một ...
Sẽ phải chờ hai tuần
cho đến khi Veronica quay lại từ cái hội nghị nào đó
mà nó còn quan trọng hơn việc điều hành bệnh viện này.
Tôi phải làm gì trong hai tuần chứ?
Anh làm việc tại Công ty Y tế Khẩn cấp mà.
- Họ có tầm nhìn táo bạo. - Cảm ơn.
Tôi biết phòng khám đó có vẻ không quyến rũ,
nhưng ta giúp đỡ mọi người, nên hãy trưởng thành lên, và ...
- Ôi Chúa ơi. - Trời ạ.
Ừm ...
Tí nữa thì ...
Cái gì vậy?
Nếu tôi có quay lại với Leyla,
tôi phải làm cho rõ là tôi không theo đuổi cô ấy.
Tôi không thể giả vờ là vô tình va phải cô ấy, phải không?
Vì như thế khiến cô trông thật điên rồ.
Phòng khám ngu ngốc đó ở hướng nào vậy?
Hướng này. Ta sẽ phải dùng thang máy dịch vụ,
và ta không được phép nói chuyện với bất kỳ ai.
Cứu.
Cứu.
Ai đó giúp tôi với?
Để anh ấy ngồi vào ghế. Thưa anh, tên anh là gì?
Max ...
Max Bloomstein.
Sao anh không ngồi xuống nhỉ?
Sao anh lại bị thương, anh Bloomstein?
Tôi trượt ngã trong nhà tắm.
Đưa anh ấy vào phòng thủ thuật.
Mạch 110.
Truyền nước muối sinh lý, tốc độ tối đa.
- Vết thương thế nào? - Khá rộng.
Có một vật cắm trên bề mặt.
- Cái gì vậy? - Tôi không biết, một cái ăng-ten chăng?
Được rồi ...
Mạch tăng lên 130.
Treo một túi nước muối sinh lý thứ hai, mở hết cỡ.
Tôi lấy ra rồi. Max ...
anh ta mất rất nhiều máu.
Anh ta cần một bịch máu.
Ta đâu có thứ đó.
Không, nhưng New Amsterdam thì có. Tôi sẽ hỏi Wilder.
Xin thứ lỗi.
Chào Ben, Elizabeth không trả lời tin nhắn của tôi,
và tôi thật sự cần một túi máu O.
- Tôi sẽ gửi cho anh. - Tuyệt, cảm ơn.
- Anh ổn chứ? - Nó ...
5 năm làm việc cùng nhau, Elizabeth chưa bao giờ đi muộn,
chưa một lần nào.
Tối qua cô ấy hát karaoke khá hăng,
chắc là cô ấy đang ngủ thôi.
Có gì cho tôi biết với nhé.
- Chỉ còn một bệnh nhân? - Vừa phải bó bột.
Tuyệt, sẽ không mất nhiều thời gian.
Vậy, ...
cậu thấy song ca thì thế nào?
Đặt biệt là "Reunited" hoặc là "Nothing's Gonna Stop Us Now"?
Tôi sẽ không đi hát tối nay.
- Nhưng ai cũng tới mà. - Chính xác.
Sẽ có rất nhiều người ở đó,
có lẽ cậu sẽ không gặp bác sĩ Bloom đâu.
Một người bạn cũ trong quân đội sắp rời thành phố,
chúng tôi sẽ đi uống cùng nhau,
ở nơi mà mọi người không hát hò.
Thế ghé qua một chút thì sao?
Gọi là gì cũng được, được chứ?
Cậu chỉ ghé ...
Làm ơn, vì tôi thôi.
Rồi, rồi. Ghé qua.
- Không hát hò. - Chấp nhận.
- Jiminy Constantinople? - Vâng.
Chào, tôi là Casey.
Tôi sẽ bó bột cho anh.
Tôi có căn cước kỹ thuật số đây.
Đợi chút.
Nó kết nối với cái ứng dụng ngu ngốc, thứ không bao giờ hoạt động.
Rồi, khỏi trình bày đi.
Anh bạn, cho tôi hai ly rượu và một ly tăng cường.
Tôi là y tế ở bệnh viện.
Tôi nói rồi, đừng lo gì cả. Vào đi.
Tôi biết là hơi phi lý,
nhưng anh không nên để những người
chưa tiêm vắc-xin được vào đây.
Casey đã tới!
Tôi chưa thấy ai nốc cạn 3 ly Flaming Zombies,
và tôi là người Úc đấy nhé.
- Vâng, xin mời. - Ừ, lấy đi.
Cạn chén.
- Whoo. - Ngon.
Whoo.
- Ôi! - Chào, xin lỗi.
- Ồ, chào. - Chào.
- Chỉ là nước thôi, nên ... - Được rồi.
- Bao lâu nữa? - Gì cơ?
Tôi bị phớt lờ bao lâu nữa?
Một tháng, một năm? Nói để tôi còn biết.
Không nói chuyện đó ở đây được không?
Tôi đã mắc lỗi, được chưa?
Tôi biết mình đã làm hỏng việc,
nhưng tôi làm tất cả có thể để sửa sai.
Cậu biết tôi mà. Tôi đã mất mọi thứ ...
Leyla, công việc của tôi, bạn thân nhất của tôi.
Giờ tôi chỉ có cái vỏ bọc hình người. Như thế chưa đủ sám hối sao?
Chưa đâu.
- Tại sao? - Vì danh dự là quan trọng.
Gì cơ, ta đang trong phim "Serpico" à?
Rồi, tôi đi đây.
Không, không, đợi đã.
Tôi xin lỗi, được chứ?
Tôi biết cậu nghĩ sao về Sidney Lumet.
Tôi sẽ làm mọi thứ để cậu lại nói chuyện với tôi.
Đội cái mũ đó cho tới hết đêm nay.
- Xong. - Và cả ngày mai nữa.
Không nhé. Chỉ các bác sĩ tồi tệ mới làm vậy.
Chị có thể giải thích cho bệnh nhân
sao mình làm vậy, họ sẽ mỉm cười.
Thậm chí có thể nhân bản hóa chị.
Chào.
Tôi muốn mua chiếc mũ taco đó.
Không, nhưng cô sẽ có nó nếu ăn hết một thùng đồ chiên.
- Vậy tại sao lại được mũ taco? - Vì thế đấy.
Lauren, quên đi. Tôi đùa thôi.
Không vấn đề gì. Chơi luôn.
Hãy lấy cái mũ xuống, vì danh dự là quan trọng.
Không đời nào! Thật kỳ cục!
- Ta đi đâu tiếp đây? - Tôi xin kiếu.
Chơi tới cùng chứ. Lauren?
Ôi, không, tôi xin lỗi. Elizabeth, tôi không thể.
- Tôi sắp chết đây. - Ôi, không, không.
Tôi sắp quên địa chỉ nhà mình rồi.
Tôi phải dừng vì lá gan của mình.
Hãy bảo vệ lá gan của mình, mọi người ạ.
Tạm biệt.
Rồi hắn lấy cuốn tạp chí ra ...
Ôi, và một thùng cát đổ ra.
- Ôi chúa ơi. - Trời ơi.
Tên ngốc đó thật may mắn khi còn sống.
- Ta đều thế cả. - Phải.
No comments yet. Be the first to leave one.