The first 200 lines.
Cô Wong,
cảm ơn cô đã hỏi thông tin về căn hộ áp mái của chúng tôi.
Tôi đã xem đơn của cô, và thật không may,
tôi hông ưng.
Anh đoán xem.
Phải.
Cảm ơn nhé.
Tôi muốn báo với anh là chồng tôi vừa mua tòa nhà này.
Email xác nhận việc mua bán tôi vừa nói sẽ được gửi đến anh ngay.
Chắc anh sẽ thấy mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa.
- Vâng, cô Wong. - Và nếu anh không phiền,
thì anh có thể dọn đống rác bên ngoài được không?
Tôi làm ngay đây.
Chúc mừng sinh nhật, bà Wong.
Em tưởng anh nói tiền không mua được hạnh phúc.
À thì, cái đó còn tùy ở em.
CHỈ MỚI LÀ KHỞI ĐẦU…
LIÊN HOAN PHIM MỸ GỐC Á VỊNH ĐÔNG
- Chào mọi người. - Miko! Thật tuyệt vời.
- Miko! - Chào Ramon!
Này! Làm tốt lắm.
- Tốt. - Cảm ơn.
Mọi người, tôi muốn giới thiệu người đồng tổ chức tuyệt vời, Miko Higashi.
Chào mọi người.
- Chào. - Đây là Ben, bạn trai tôi.
Ồ, Miko nói anh là nhà làm phim. Anh thấy thế nào?
Tôi cứ tưởng nó là sự kiện có thật.
Đồng ý.
Không ngờ hãng phim cho chiếu. Tuyệt quá đúng không?
- Ừ. - Miko! Chúc mừng.
- Điên thật. - Chào, khỏe chứ?
Nghe này, anh bạn, tôi biết nó hơi hào nhoáng.
Nhưng nó là phim của chúng ta, phải không?
Đó là chúng ta, phải không các tình yêu?
NHỮNG KHIẾM KHUYẾT
Vậy anh nghĩ sao?
Cô Higashi, sau khi cân nhắc kỹ về bộ phim,
tôi rất tiếc phải nói với cô rằng tôi hông ưng.
Được. Được rồi, em biết.
Là một cộng đồng, ta đã chờ rất lâu để thấy bản thân phản ánh trong một…
Bộ phim hài thương mại lòe loẹt với yếu tố lãng mạn,
tôn vinh ảo mộng đậm chất tư bản muốn chứng minh bản thân
- qua sự giàu có và vật chất? - Được rồi!
Em cứ tưởng anh có thể cởi mở hơn, vượt khỏi cái gu phim thượng đẳng của anh.
Ta vừa gặp nhau à?
Bộ phim nhận được nhiều lời khen,
nó sẽ thành công vang dội, tuyệt vời là ở điểm đó đấy.
Ôi, Chúa ơi. Bộ phim này sẽ thay đổi cục diện, anh hiểu chứ?
Và khi anh hay nhà làm phim người Mỹ gốc Á nào đó
muốn làm phim theo phong cách của anh,
thứ gì đó ngầu hơn, nghệ thuật hơn hay gì đó,
và họ đột nhiên có thể nhận tài trợ, họ nên quỳ gối
và cung kính trước bom tấn thương mại lòe loẹt đã dọn đường cho họ.
Phim không có nhân vật đời thực nào cả.
- Nhân vật đời thực là gì? - Con người, với nhiều khiếm khuyết.
- Ồ, giống anh à? - Phải, giống anh!
Anh không nói về em hay liên hoan phim.
Anh chỉ bày tỏ ý kiến của mình về bộ phim cụ thể mà em đã hỏi.
Ít nhất cũng nên giả vờ trước Ramon.
Phản ứng của anh khi anh ấy hỏi ta thấy thế nào?
Ben, lúc đó em muốn chui xuống lỗ luôn.
Cái gì? Anh chỉ nói sự thật thôi mà.
- Có gì sai chứ? - Anh có quyền gì mà chỉ trích?
Em nói thế nghĩa là sao?
Xin lỗi. Không phải…
Anh không thích phim đó cũng không sao.
Em không hiểu sao anh phải…
Vì thật buồn khi thấy một khán phòng đầy người phát điên
vì một bộ phim chỉ vì nó đại diện cho ai hay cái gì đó.
Thế còn khả năng họ cũng rất thích nó thì sao?
Như thế còn chán đời hơn.
Anh thật quá đáng.
- Hoặc có lẽ anh nói đúng, Miko. - Không hề.
Tớ vẫn còn nổi da gà vì nó quá gớm.
Thật sao? Nghe nói là hay lắm mà.
Cả rạp phim vỡ òa. Tớ còn tưởng mình đang ở buổi hòa nhạc của BTS.
Tớ chắc Miko rất cảm kích lời phê bình sâu sắc của cậu.
Trong sáu năm bọn tớ bên nhau, cô ấy chẳng quan tâm đến mấy thứ này,
cái mớ chính trị, cộng đồng gì đó.
Tôi có bánh kẹp gà tây và bánh kếp đậu phụ bác.
- Cái này của tôi. - Gớm quá đi.
Tớ đang cố đây. Tôi thích tóc của cô, tóc mái.
- Thật sao? - Chiết trung.
Chẳng hiểu sao mà tối qua tôi nghĩ sẽ là ý hay
nếu tôi uống say và tự cắt mái.
- Tôi nên đi sửa mái. - Không, đừng mà!
- Cho tôi… - Cô có thể cắt tóc tôi.
- Tóc tôi dài quá rồi. - Xin lỗi, cho tôi…
- Ta có thể uống say trước nếu… - Tương cà!
Cho tôi ít tương cà được không?
Được. Tôi sẽ mang lại ngay.
- Cho tôi biết nếu cô cần gì khác nhé. - Đương nhiên.
Chắc chắn rồi.
Vậy là cô ấy có tư duy chính trị hơn. Tớ không hiểu sao đó lại là lăng mạ cậu.
Không phải. Cô ấy chỉ như thế vì thấy hợp thời thôi.
Ta sẽ đổi giọng nếu một ngày ta đột nhiên tỉnh dậy ở Alabama.
Tớ là người không phải da trắng duy nhất trong cả trường trung học.
Tớ đã cho cậu xem kỷ yếu. Nó giống như công ty người mẫu Mặc Môn.
- Cậu chưa từng thấy bị phân biệt đối xử? - Có, nhưng không phải vì là người châu Á.
Mà là vì cái nết xấu trời sinh của cậu.
Chính xác. Tớ xứng đáng với cái danh hiệu bị xa lánh đó.
Nhớ cái gã ở ký túc xá năm nhất nghĩ ai cũng phân biệt chủng tộc không?
Cậu trái ngược hẳn với cậu ta.
- Ừ. Cảm ơn. - Của cô đây.
Chúa ơi, cậu dễ đoán quá.
Một khi còn sống trong căn nhà này, mày sẽ phải nghe lời tao.
Này, cũng muộn rồi đấy.
Ừ.
Anh muốn lên giường ngủ sớm không?
Anh vẫn chưa mệt lắm. Hôm nay anh đã ngủ nướng.
Anh biết đấy, đâu phải cứ lên giường là đi ngủ ngay.
Ừ, anh sẽ vào ngay. Anh muốn xem thêm vài đĩa CD nữa.
Được.
Nhưng họ không thích những kẻ phóng hỏa ở rạp hát.
CẦN TUYỂN NGƯỜI
Nghe giả thuyết Snowpiercer là phần tiếp theo của Willy Wonka chưa?
- Rồi. Tôi đọc Reddit. - Đọc rồi à?
- Điên thật. - Ed Harris lẽ ra phải là Charlie.
- Chào. - Chào.
Chào.
Tôi đến để trao đổi về công việc.
Tuyệt.
Ở đây có sếp hay ai để tôi trao đổi không?
Anh ấy ở trên lầu.
- Xin chào? - Ừ?
Người dưới lầu bảo tôi trao đổi với anh về công việc.
Phải. Ừ. Ngồi đi.
- Buổi hẹn thế nào? - Không tốt lắm.
- Cô ấy đã thấy cái ấy của anh chưa? - Chưa. Tôi muốn nói với cô ấy trước.
…họ ở phía bên kia quầy đồ ăn vặt.
- Bất cứ khi nào cô… - Hỏi này!
Cô thích gì?
Chào lần nữa. Sao…
Đó là Gene, và đó là Lamont.
- Cô khỏe chứ? - Mọi người, đây là Autumn.
Cô ấy sẽ bắt đầu cuối tuần này, nên hãy…
- Về phim ảnh, cưng thích gì? - Đừng gọi cô ấy là "cưng".
Tôi thích tác giả điện ảnh.
Nói cách khác là các nhà làm phim kỳ dị…
Ý anh ấy là anh ấy hâm mộ Christopher Nolan.
- Nói thế hơi ngắn gọn, nhưng dù sao… - Tôi thích điện ảnh thế giới hơn.
Bong Joon Ho, Ruben Östlund, Céline Sciamma.
- Sắp xàm rồi! - Ví dụ…
- Kệ anh ta đi. - Sắp xàm rồi!
- Để tôi nói với cô ấy! - Này.
Đừng dọa cô ấy chạy mất khi cô ấy còn chưa bắt đầu.
Quay lại làm việc đi. Ta sắp mở cửa rồi, được chứ?
- Xin lỗi. - Không sao.
Anh chỉ toàn thích phim Marvel.
- Thì sao chứ? - Nó không thách thức góc nhìn.
Không gì hay hơn bộ Người Nhện mới chiếu, được chứ?
Tôi thích bộ của Raimi hơn.
Chắc tôi không cần giải thích gì nhiều.
Chắc ta không cần cái này nữa.
Công việc chỉ là bán vé
và trả lời câu hỏi từ mấy người già hoang mang, nên…
- Tôi thích lắm. - Ừ.
Tôi cũng nên đề cập rằng chúng tôi có một máy quay nhỏ trên đó.
Trước đây, chúng tôi từng gặp vấn đề với thùng tiền, nên…
Ai sẽ trông chừng tôi? Anh à?
Phải, xin lỗi. Đó là luật mà chủ áp dụng.
Không, tôi thích được ngắm nhìn.
Bác sĩ trị liệu nói tôi có xu hướng thích phô trương.
Anh nên đến buổi diễn của tôi.
Tôi có tham gia nhóm nghệ thuật biểu diễn,
nói chữ, đại loại thế.
- Tuyệt. - Tôi không biết.
- Sợ là nó quá kỳ cục với anh. - Sao nó lại kỳ cục với tôi?
- Xin lỗi. Chờ chút nhé. - Được.
- Em làm gì ở đây thế? - Em ăn trưa ở đường số 4,
- nên mua đồ ăn cho anh. - Với ai? Em ăn mặc đẹp quá.
Ling và Ramon và vài người khác trong liên hoan phim.
Đây, ăn đi kẻo tempura ỉu mất.
Ồ, cảm ơn. Anh sẽ về nhà lúc một giờ.
Được rồi. Em sẽ cố thức.
Điều buồn cười là, Lamont đã đúng.
Các phim yêu thích của Gene đều ở trên Disney+.
- Thật sao? - Không thể trách anh ấy vì đã cố gắng.
Ôi, chắc mọi người ai cũng thích cô gái mới này nhỉ?
- Em nói "mọi người" là sao? - Em đã thấy cô ấy.
- Ben, em biết gu của anh. - Gì cơ? Anh không có gu gì cả.
- Không có. - Sao anh không giới thiệu em với cô ấy?
Vì khác em, anh không muốn em phải chịu đau khổ
khi phải tiếp xúc với đồng nghiệp của anh.
Anh đã giới thiệu em với Gene, Lamont,
- gã điều khiển máy chiếu đáng sợ. - Được rồi.
Anh chỉ không biết em lại hứng thú với kẻ lập dị thích được chú ý đến thế…
Đừng cố quá, Ben à.
- Em biết anh khờ cỡ nào mà. - Chúa ơi.
- Tin tưởng anh chút đi Miko. - Không. Ổn mà.
Này.
Em biết gu của anh là gì không?
Là em đấy.
Kể cả khi em là một tên khốn.
Im đi.
Nhưng đúng ra anh mới là tên khốn.
- Đúng vậy. - Ngày nào cũng vậy.
Đó là lý do hai ta hợp nhau, cả hai ta đều là tên khốn.
NHỮNG MÀN KỊCH DAI DẲNG
VỊNH ĐÔNG CỬA HÀNG RƯỢU
No comments yet. Be the first to leave one.