The first 200 lines.
Dịch phụ đề: Danngoc Synctime: Duchuy2007.
BÃO TÁP SÔ VIẾT THẾ CHIẾN THỨ II Ở HƯỚNG ĐÔNG.
Tháng 1/1945. Hồng quân đã sẵn sàng tiến vào nước Đức.
Chương cuối của cuộc chiến ở Châu Âu sắp chứng kiến
cuộc chống cự cuồng tín của Quốc Xã và sự trả thù tàn bạo của Liên Xô.
Nguyên bản được sản xuất cho Truyền hình Nga năm 2011.
Đây là câu chuyện về “Cuộc Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại” của Nga
và về chặng đường dài của Hồng quân đi từ bại trận cho đến chiến thắng.
“Đừng bắn!”
“Đừng bắn!”
“Đừng bắn!’
“Đừng bắn!’
TRẬN CHIẾN NƯỚC ĐỨC.
“Ngưng bắn!"
“Ngưng bắn!"
Một vị khách đột ngột chui vào chiến hào Đức.
Người hạ sĩ quan, một lính cựu dày dặn ở Mặt trận phía Đông,
lập tức chú ý đến cái mũ của tay đào ngũ.
“Tên lính này là phạm!”
Trên mũ không có ngôi sao đỏ theo lệ thường.
Người này đến từ một tiểu đoàn trừng giới.
“Nào, đi!”
Trong khi hỏi cung, gã đào ngũ báo cho người Đức
về cuộc tấn công sắp tới của Liên Xô.
“Tôi thấy… nhiều tăng và pháo.”
“Chúng di chuyển đến vị trí vào ban đêm.”
Tiểu đoàn trừng giới của người này phải tấn công ở tuyến đầu.
Anh ta tin rằng mình sẽ không sống sót nổi.
Bộ Tổng TM Đức đánh giá nghiêm túc tin tức của kẻ đào ngũ.
Đến mùa thu 1944, Phòng tuyến Vistula ở miền Trung Ba Lan đã ổn định.
Nhiều tuần trôi qua nhưng cuộc tấn công được chờ đợi
của Hồng quân vẫn không thành hiện thực.
Quân Đức đã rút khỏi Ba Lan để phản công tại Ardenne.
Quân đoàn Xe tăng IV. SS Panzerkorps bị rút khỏi Warszawa để chuyển tới Hungary.
Phòng tuyến bảo vệ đường đến Berlin, đã bị lột sạch.
Nhưng cuộc tấn công của Liên Xô chỉ bị hoãn lại.
“Lý do địch không thực hiện cuộc tấn công là vì thời tiết xấu.”
“Chúng cần mặt đất đông cứng, và tầm nhìn tốt để sử dụng không quân.”
Nhưng các đơn vị Đức ở Ba Lan đã thực hành
chiến thuật mới để chống lại đợt tấn công đầu tiên của Hồng quân.
Các đợt pháo kích mở màn của Hồng quân thường sẽ quét sạch những đơn vị Đức
đóng ở tuyến chiến hào đầu.
Do đó người Đức quyết định, vào phút chót
họ sẽ rút bộ binh về tuyến hai
cách đó 2-3 km phía sau. Cứ mỗi 300-500 m
họ lại đào một tuyến hào giao thông để nối hai tuyến với nhau.
Cuộc bắn phá của Liên Xô sẽ trút xuống dãy chiến hào trống rỗng,
trong khi bộ binh đã sẵn sàng đánh trả cuộc tấn công của Liên Xô ở dãy
chiến hào thứ hai.
Hầu hết dây thép gai và chướng ngại vật đều bố trí ở giữa dãy thứ nhất và thứ hai.
Quân Đức đã chuẩn bị để thối lui bất cứ lúc nào.
Sau lưng họ, các sư đoàn xe tăng, có cả loại mới Tiger II Vua Cọp,
sẵn sàng đánh phản công.
Tình báo Xô-viết
đã đánh giá quá thấp sức mạnh của lực lượng dự bị địch.
Lục quân Wehrmacht đã sẵn sàng chiến đấu bảo vệ nước Đức.
Họ sẽ làm kẻ thù chảy cạn máu,
và buộc địch phải chấp nhận hòa bình theo các điều khoản có lợi nhất.
Một mưu mẹo mới của phía Xô-viết là,
mở nhạc thật to trong chiến hào,
che lấp tiếng ồn của xe tăng và xe xích kéo pháo khi
di chuyển để tấn công.
Cuối cùng, vào ngày 12/1, họ mở một đĩa nhạc mới.
Cất lên từ ống loa và vang khắp vùng đồng bằng tuyết phủ là âm thanh không dứt
bản nhạc của liên bang tự nguyện các nước cộng hòa - bản quốc ca mới của
Liên bang Xô-viết (trước 1944, Liên Xô dùng bài Quốc Tế Ca làm quốc ca).
“Chú ý! Chú ý! Có gì đó sắp xảy ra!”
Khi những lời cuối của quốc ca tan đi, có một quãng lặng ngắn,
và rồi là tiếng gầm của hàng trăm khẩu pháo.
“Rút về phía sau! Mau, mau!”
Bộ binh Đức lũ lượt rút theo tuyến hào giao thông.
Những quả pháo đầu tiên rơi xuống khi quân Đức vẫn còn trên đường rút về tuyến hai.
Họ chờ đợi cuộc pháo kích kéo dài sẽ trút xuống dãy hào đầu,
nhưng đó chỉ là một đợt bắn ngắn.
Khi bộ binh Đức đã vào vị trí mới, trọng pháo Xô-viết
lại giã xuống tuyến hào thứ hai
bằng tất cả số đạn còn lại.
Chiến thuật phòng thủ mới của Lục quân Đức
lần này đã thất bại.
Nhưng Bộ chỉ huy Đức vẫn còn lực lượng thiết giáp dự bị.
Tại Kielce (nay thuộc Ba Lan), một đoàn xe tăng dự bị của Đức
với 72 tăng Tiger I và Tiger II xông ra phản công.
Đến đầu 1945, hầu hết các trung đoàn tăng Xô-viết đã được tái trang bị
loại tăng mới T-34-85. Loại tăng này gắn pháo 85mm nòng dài uy lực hơn nhiều.
Nó cho tổ lái nhiều cơ hội hơn hẳn
để chống lại các loại tăng Đức có giáp dày như Tiger và Panther.
Tại Lisow, tăng Tiger bị phục kích bởi Lữ đoàn Xe tăng Cận vệ 61.
Sau một trận đánh dữ dội, Tiểu đoàn tăng Tiger 501 bị đánh bại.
Quanh Kielce, quân Đức phản công với hơn 350 xe tăng
và pháo tự hành, nhưng họ không chặn nổi bước tiến của 2
tập đoàn quân xe tăng Xô-viết.
Các sư đoàn xe tăng Đức bị bao vây và tiêu diệt. .
Các cuộc phản công khác của thiết giáp Đức tại Puławy
và Magnuszew (nay thuộc Ba Lan) cũng bất thành.
Ngày 17/1/1945, Hồng quân tiến vào Warszawa.
Một lỗ hổng khổng lồ đã hình thành trên chiến tuyến Đức.
Xe tăng Hồng quân tiến quá nhanh đến nỗi họ tràn ngập các sân bay Đức,
khi máy bay vẫn còn đang đổ xăng.
Ở gần Lublin, họ chiếm được 16 máy bay Luftwaffe tại một sân bay.
Nhưng tại Đông Phổ, Phương diện quân Belorussia 3 không thành công bằng.
Tại đây, công tác tình báo gặp khó khăn hơn nhiều.
Cộng đồng người Đức địa phương tỏ ra hết sức thù địch.
Nhiều tổ trinh sát tuần tiễu đã không trở về sau khi đi làm nhiệm vụ.
Trinh sát không thể phát hiện được sự rút lui của lực lượng Đức,
nên cuộc pháo kích rơi xuống tuyến hào đầu trống rỗng.
Quân Đức đã rút lui về Königsberg (nay thuộc Nga).
Không quân Xô-viết không thể cất cánh vì bão tuyết,
nên không thể hỗ trợ cuộc tấn công.
15 ngày trước cuộc tấn công, Phương diện quân Ukraina 2,
tiến vào những căn nhà xám xịt của Trại tập trung Auschwitz , vây quanh
bởi các chòi canh và hàng rào điện.
Auschwitz thực tế là một mạng lưới hơn 40 trại,
trong đó Auschwitz Birkenau là trại lớn nhất.
Đà tiến quá nhanh của Hồng quân khiến người Đức
phải vội vã đóng cửa hoạt động của cái nhà máy giết người này.
Himmler ban lệnh cho trại phải xóa sạch tang chứng.
Tất cả tù nhân còn sống phải bị sơ tán hoặc giết chết.
Mọi phương tiện, cơ cấu dùng để thủ tiêu tù nhân đều phải
bị phá hủy bằng thuốc nổ. 60.000 tù nhân gầy yếu bị lùa đi bộ sơ tán.
Trong số họ có nữ du kích Xô-viết Irina Karina:
“Chúng tôi đi bộ..."
"... Đoàn này nối tiếp đoàn khác, có lính gác SS và chó canh xung quanh. ..."
"... Tuyết ướt đẫm máu, ..."
"... bởi bất cứ ai dừng lại không đi nổi, đều bị bắn chết tại chỗ.”
Lò thiêu cuối cùng còn lại bị nổ tung 24 giờ trước khi Hồng quân tới nơi.
Vào phút chót lính SS bắn chết khoảng 700 tù nhân,
trong hy vọng xóa sổ những nhân chứng cuối cùng.
Nhưng do phải vội chạy trốn xe tăng Xô-viết đang xông tới,
bọn SS đã không thể hoàn tất được nhiệm vụ.
Hồng quân tìm thấy bảy ngàn rưỡi tù nhân đói khát bên trong trại,
và đủ bằng chứng để biết được chuyện gì đã xảy ra.
Họ tìm thấy hàng núi vật dụng cá nhân của người đã chết.
Chỉ riêng tại trại này số nạn nhân đã tới 1,1 triệu người,
trong đó 90 % là Do Thái.
Khi Hồng quân tiếp tục tiến, Phương diện quân Ukraina 1
dưới quyền Nguyên soái Ivan Konev gặp phải kháng cự quyết liệt
quanh vùng công nghiệp Silesia , do đó ông chọn tiến quân theo hướng khác.
“Điểm mốc - ống khói lò cao." "Các xưởng máy xây gạch và bê-tông.”
“Lính gác - 5. Nhà kho - xây gạch.”
Việc lùa địch ra khỏi vùng xí nghiệp và nhà máy trải dài rộng lớn này sẽ khiến tổn thất
nhiều người và thời gian, đồng thời Stalin muốn các nhà máy phải còn nguyên vẹn.
Ông đề cập vùng này với Nguyên soái Konev
như là vàng ròng. Và thế là, với sự chấp thuận của Bộ Tổng TM,
Konev cho phép quân Đức chạy thoát khỏi Silesia.
Một hành lang rộng 6 km được mở ra ở phía Nam
để quân Đức rút qua đó. Đến cuối tháng 1/1945,
toàn bộ vùng này đã nằm dưới sự kiểm soát của Liên Xô.
Albert Speer,
Bộ trưởng Quân khí của Hitler, gửi cho Quốc trưởng một biên bản về tầm quan trọng
của việc để mất Silesia.
Biên bản bắt đầu bằng câu: “Cuộc chiến thế là đã thất bại….”
Sau khi vùng công nghiệp Ruhr
bị Đồng Minh ném bom tan tành, các mỏ của Silesia cung cấp 60 % lượng than đá cho nước Đức.
Với việc để mất Silesia, lượng than năm 1945
chỉ còn 1/4 so với 1944,
còn sản lượng sắt chỉ còn 1/6.
Speer viết tiếp:
“Với việc mất Silesia, ..."
"... nền công nghiệp Đức không thể đáp ứng nhu cầu ..."
"... về đạn dược, vũ khí và xe tăng của mặt trận.”
Thế có nghĩa là chỉ trụ nổi không đến hết năm. Nhưng tin này chỉ được
phổ biến trong đám thủ hạ thân tín của Hitler.
Hitler tiếp tục đòi hỏi sự hy sinh
và chống cự cuồng tín của những người đi theo mình.
Để cứu vãn tình hình trên Mặt trận phía Đông,
ông ta quay sang một trong những đồng minh lâu nhất của mình, Thống lĩnh SS Heinrich Himmler.
Hitler phong cho Himmler làm Tư lệnh Cụm TĐQ Vistula,
mặc dù Himmler hoàn toàn không có kinh nghiệm về chỉ huy quân đội.
Có một người đã phát hoảng trước quyết định này,
đó là vị tướng xe tăng đầy tài năng Heinz Guderian,
hiện là Tổng tham mưu trưởng Quân đội.
Guderian,
biết rằng mình cần huy động mọi sự giúp sức, đã phong Walther Wenck,
một sĩ quan tham mưu giàu kinh nghiệm, làm tham mưu trưởng cho Himmler.
Hitler giao vai trò này cho Himmler,
bởi ông ta tin chỉ một người Quốc Xã chính cống
mới có thể truyền cảm cho quân lính sự cuồng tín cần thiết
để đánh bại kẻ thù.
Đó là minh họa rõ nét cho việc Quốc trưởng
đã bị xa rời thực tế đến thế nào.
Các tổ lái tăng Xô-viết rảo quanh chiếc máy bay bị tuyết phủ trắng
tại Sân bay Poznan. Chiếc Heinkel He-111 này
bị bỏ lại vì thiếu xăng. Kết cục của Đệ Tam Đế chế
giờ có thể tính bằng từng ngày.
Nhưng quân Đức đồn trú Poznan không vội vàng đầu hàng.
Tư lệnh Tập đoàn quân Xe tăng 1, Tướng Katukov,
sớm nhận ra thành phố này là ác mộng tồi tệ nhất của các tổ lái tăng.
Các con phố hẹp và các vùng tác xạ đã được chuẩn bị kỹ càng.
“Lệnh cho chúng ta vòng qua Poznan ở phía Bắc và phía Nam…”
“…và khép chặt vòng vây, sao cho quân đồn trú không thể chạy thoát về phía Tây. Rõ chưa?”
“Rõ!”
“Lên xe!”
Katukov được phép tiếp tục tiến về Berlin,
còn Poznan sẽ để lại cho Tập đoàn quân Cận vệ 8 của
Tướng Chuikov, người anh hùng Trận Stalingrad.
Mệnh lệnh cho Chuikov là đột kích chiếm lấy Poznan.
Poznan nằm tại vị trí trọng yếu, đầu mối mạng lưới đường sắt và các ngả đường khu vực.
Quân của Chuikov bắt đầu tấn công ngày 26/1.
Chuikov để ngỏ một đường thoát về phía Tây,
ông hy vọng quân Đức sẽ rút để ông chiếm nhanh lấy thành phố
No comments yet. Be the first to leave one.