The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Hoãn lại nhé?
Rồi sao? Để thành dĩ vãng à?
Một tiếng nữa Keller đến. Cô ta sẽ bắt quả tang.
Hai tuần nữa sẽ có đợt xoay vòng nhân sự.
Có chiến thuật mới kịp thời là được.
Lúc đó thì mẹ của Melanie chết rồi.
Lẽ ra ông đừng hứa gì hết.
Ăn sáng!
Bà ta điên rồi.
Đủ rồi nhé.
Ra tiệm bánh góc đường mua gì đó cho bà ấy đi.
Karl, đừng làm chuyện dại dột.
Tôi không muốn mất việc.
Trứng, phô mai, salami. Và một bánh sừng bò.
Bà ta uống cà phê đen.
Phục vụ phòng à?
Tôi giúp gì được?
Bắt đầu từ cái này.
Mở ra đi.
Bà sẽ có phòng giam lớn hơn, được ra vào xưởng,
và cả TV mà bà muốn.
Đừng quên thuốc lá đấy. Cho tôi mấy điếu luôn đi.
Ta còn một tiếng để làm chuyện này, hoặc là thôi. Mãi mãi.
Không phòng giam lớn.
Không TV. Không gì cả.
Cô ấy đâu?
Tôi không giỏi đọc bản đồ lắm.
Đây là biểu đồ tội phạm. Dễ đọc hơn bản đồ đạp xe nhiều.
Tôi chưa đạp xe đến đó bao giờ.
Cả hai đến đó nhiều lần rồi.
Melanie Weiss được chôn ở đâu?
Bà chôn cô ấy ở đâu?
Nhìn đi!
Có lẽ, nếu ta tới đó lần nữa.
Nói ngay, nếu không tôi sẽ đảm bảo bà dành 20 năm tới...
Bà đã bắt cóc,
tấn công,
giết và chôn cô ấy.
Nếu không giúp chúng tôi tìm cái xác ngay,
thì bà nghĩ có ai dư hơi giúp bà làm gì không?
Mẹ cô ấy sắp chết.
Và bà ấy chỉ có một di nguyện.
Bà ấy muốn biết con mình ở đâu để chôn cất cho tử tế.
Nói cho tôi. Ngay.
Tôi đói rồi.
Ăn sáng...
Schulz, tôi muốn giao kèo với ông.
Bà không có cửa giao kèo đâu.
- Chúng tôi đã làm rõ vụ này với cấp trên. - Đóng cửa lại.
Nếu đúng thì ông đã không nhắc đến. Chuyện gì thế?
Đó là Claudia Hartmann. Tình cũ của Mark Kreutzer.
Sát nhân Spreewald, sát nhân hàng loạt đầu tiên hậu Đông Đức.
Vậy thì?
Schulz đã chỉ huy điều tra.
Sáu cô gái.
Bà ta dụ họ, rồi hắn tấn công và giết.
Bà ta làm gì ở đây? Bị kết án từ đời nào rồi mà.
Nạn nhân đầu tiên, Melanie Weiss, đã mất tích.
Mẹ cô ấy sắp chết rồi.
Hartmann bảo nếu để ả rời phòng giam, ả sẽ dẫn ta đến chỗ cái xác.
- Nhưng chúng tôi đã dành cả đêm... - Căn cứ để thẩm vấn là gì?
Chúng tôi đã thu xếp với bên cai ngục và công tố liên bang.
Dĩ nhiên, không ghi âm lại.
Để tôi nói rõ luôn, dừng ngay đi.
- Còn 45 phút nữa. - Để làm gì?
Đến hạn bà ta trở lại phòng giam.
Trước khi bị phát hiện.
Lòng đào hay chín?
Thế giao kèo là gì?
Weiss muốn con gái bà ấy, tôi muốn con gái của tôi.
Dẹp đi.
Tôi thấy công bằng mà.
Ông có thể bị buộc tội tra tấn vì chuyện này.
Và ông biết điều đó. Mà ông có quan tâm không?
Chỉ cần tôi gọi điện là ông xong đời.
Vậy điều gì ngăn cô lại?
Sự thật là ông chẳng thèm quan tâm, ông luôn nghĩ mình đúng,
và tôi chỉ mới bắt đầu mến ông.
Tôi đã gặp Ingrid Weiss,
mẹ của Melanie, từ ngày đầu của cuộc điều tra.
Suốt 21 năm trời.
Tôi đã viết báo cáo khi con gái bà ấy không về.
Tôi đã ở khu rừng nơi tìm thấy kính và quần của cô ấy
với tinh dịch của Kreutzer trên đó.
Tôi vắt óc suy nghĩ nhiều ngày, tìm cách nói với bà mẹ đơn thân
rằng đứa con gái duy nhất của bà ấy đã bị cưỡng hiếp và giết hại
rồi chôn đâu đó trong rừng. Tôi đã hỗ trợ bà ấy suốt thời gian đó.
Rồi ngay trước khi phiên xử bắt đầu, Kreutzer lấy một cây bút bi
rạch cổ tay ngay trong phòng giam,
rồi bà ấy đến nhà thờ để thắp một ngọn nến cho hắn.
Năm năm trước, bà ấy nhắn cho tôi, nói là mình bị ung thư.
Từ đó, tôi đã tìm bác sĩ giỏi nhất để chạy chữa cho bà ấy.
Để làm gì? Người phụ nữ đó sắp chết rồi.
Và tôi sẽ chôn cất con gái bà ấy trước khi bà ấy chết.
Rồi cô muốn đình chỉ tôi hay gì cũng được. Mặc kệ cô.
Chào.
Họ biết chuyện này không?
Tôi đã bảo họ hãy tránh xa chuyện này, nhưng...
Còn ai biết nữa?
Công tố viên Klauss, vài người bên trại giam.
Giờ là tôi nữa, nhỉ?
Ừ.
Tôi đề xuất thế này.
Hôm nay cô thấy mệt.
Dựa vào tình hình của cô, cũng dễ hiểu.
Về đi. Cô chưa từng đến đây.
Bà ta khai ra gì rồi?
Chưa gì cả. Đã như thế 20 năm rồi, từ khi bà ấy bị bắt.
Bà ta nói lắm nhưng không khai gì hết.
Thế la hét và đe dọa thì có ích gì?
Không thể thương lượng với kẻ như bà ta.
Ông có thể thương lượng với bất cứ ai.
Hartmann có thai trước khi bị bắt và sinh con trong tù.
Đồng ý để người khác nuôi con mình trước khi bị kết án.
Chứng tỏ bà ta có chút trắc ẩn.
Nhận nuôi bí mật?
Tôi chỉ biết những gì trong hồ sơ.
Không có dữ liệu.
Cô ấy đang sống ở đâu đó mà ta không hề có manh mối. Ơn trời.
Hartmann nghĩ cô biết rõ hơn. Như con gái của bà ta ở đâu, tên gì.
Chúng tôi muốn sử dụng điều đó.
Và giờ ông không thể nói cho bà ta, vì ông đâu có biết.
Có biết cũng không nói.
Bà ta được phép hủy hoại một cuộc đời khác à?
Tìm thêm thông tin đi.
Làm ngay.
Tôi sẽ nói với bà ta.
Không. Nói tôi nghe ý của cô, rồi tôi sẽ vào đó.
Sao bà ta phải tin ông?
Bà ta muốn con gái.
Ta đang tìm con gái bà Weiss. Tôi cũng là một người mẹ, nên...
NHẬN CON NUÔI 1999-2000
Mừng là cô đã đề nghị, nhưng cô không hiểu đâu.
Người như Hartmann
đang ở chỗ thấp nhất trong nhà tù nữ, vì điều bà ta đã làm.
Bà ta đã học cách tự bảo vệ mình.
Đưa thai phụ vào đó và nhắc lại những lỗi lầm ư? Thật à?
Hartmann là kẻ khó lường.
Nếu bà ta biết ta không rõ tên hay con gái bà ta ở đâu,
thì chúng ta tiêu.
Xin chào.
Bà có phiền nếu tôi để cửa cho thoáng không?
Giờ họ đưa cả thứ dữ đến cơ đấy.
Bụng thật của cô à?
Bà muốn sờ thử không?
Tôi còn tưởng ông cạn ý tưởng rồi đấy, Schulz. Chúc mừng.
Cả cô nữa.
Bà Hartmann, bà biết mình không phải ở đây.
Khi nào cô sinh?
Khoảng 14 tuần nữa, ngày dự kiến thôi.
Ái chà.
Tay bà bị gì vậy?
Dị ứng.
Do bột giặt.
Bà đi khám chưa?
Trai hay gái?
Con gái.
Tên con bé là gì?
Paula.
Paula.
Mark và tôi chưa từng có dịp bàn chuyện đặt tên.
Bà đã cân nhắc tên gì?
Chuyện gì đang xảy ra ở đây thế?
"Phụ nữ ủng hộ nhau" sao?
Bà đã hỏi. Giờ tới lượt tôi.
Maria.
Maria Magdalena.
Nghe hơi quê, nhưng tên làm nên người, nhỉ?
Nếu bà hỏi tôi, thì người làm nên người.
Vậy bà đồng ý nói chuyện với tôi phải không?
Mỗi đêm cô thả tôi ra cũng được. Cũng chẳng mất mát gì.
Một điếu cũng không chết ai.
Bà muốn biết tên, nơi ở và chi tiết liên lạc của con gái. Đúng không?
Tôi hiểu.
Nếu hiểu thì vào việc đi.
Tôi cứ tự hỏi rằng mình sẽ thấy thế nào...
nếu tôi và con gái không bao giờ gặp được nhau.
Nếu tôi không thể ở bên con khi nó cần,
hoặc không bao giờ biết nó thế nào.
Tôi sẽ điên mất.
Tương tự, mọi thứ con gái của bà biết về bà
là những thứ nó tình cờ thấy trên mạng.
Claudia Hartmann, kẻ giết sáu người.
Bà nghĩ chuyện này sao có thể được?
Bà chỉ việc nhấc điện thoại lên thôi?
Chỉ như vậy thôi?
Phải.
Bà không quan tâm đến con suốt 20 năm qua. Sao giờ lại thế?
Chẳng ai thèm hỏi trong 20 năm trời.
Bà có từng nghĩ về những gì có thể xảy ra không?
Con gái của bà sẽ phản ứng thế nào khi bà giới thiệu mình?
"Chưa tròn 25 tuổi, mẹ đã cấu kết để giết sáu cô gái đấy".
Câu mở đầu như thế à?
Khốn nạn.
Nghe đây.
Mọi điều con gái bà tìm thấy về bà,
và lời giải thích mà bà nợ nó...
Con bé phải hiểu mọi chuyện như thế nào?
Claudia Hartmann, con quái vật.
No comments yet. Be the first to leave one.