The first 200 lines.
"Vươn Đến Giới Hạn"?
Nghệ Sĩ của năm sao?
1975. Đương nhiên là ban The Eagles rồi. Vui lắm đấy.
Đó không phải là bài hát. Buồn cười quá đi. Do anh sáng chế ra thôi.
Chính xác đó là 1 bài hát. 1 bài hát hay, và đã đọat giải.
Em thôi à?
Đứng nghỉ thôi.
"MacArthur Park." Richard Harris. 1968.
1968? Con thậm chí không nghĩ rằng họ có đĩa thu âm lúc đó nữa.
Xin lỗi nhé.Cha còn có cả chữ ký của ngài Harris trên đĩa.
Nó là 1 thành tựu cao lúc bấy giờ.
Peter, kiểm tra điểm tựa của em con đi.
Muốn nói với cha rằng ta không còn 15 tuổi không?
Sao chứ anh trai? Chúng ta lúc nào cũng như là 15 tuổi mà.
Cha ơi, em cần thêm 1 móc giữ.
Để giữ không bị rơi.
Kệ anh.
Nghe này, Annie.
Vấn đề không phải là kinh nghiệm thế nào...
...1 tay leo núi khôn ngoan lúc nào cũng cần 1 cái thắt lưng và dây móc.
2 móc sẽ an tòan, 3 thì tốt hơn.
Cha không đùa đâu, con không được tiếp tục trừ khi móc thêm 1 cái vào vách.
Cha ơi, con móc đủ 3 rồi. Anh ấy đang giật dây của cha thôi.
Cẩn thận!
Mấy tay nghiệp dư đang ở hướng 12 giờ! Kiểm tra dây an tòan của em mau!
Nặng quá! Dây không giữ được!
2 đứa giữ thật chặt!
Mau tìm 1 rãnh nhỏ.
Chúng ta sẽ thoát thôi.
Annie, ta gần vách núi không?
Bình tĩnh, khốn kiếp thật! Đừng có giãy nữa! Đừng!
Cha!
Cả 2 con...
...phải thật bình tĩnh.
Phải cố gắng giữ bình tĩnh.
Annie.
Móc kia có di chuyển không?
Không.
Cố gắng bám vào vách đá.
Nhìn xem có thể neo chúng ta lại được không.
Cố lên.
Nó di chuyển!
Peter, đưa dao đây.
Sao chứ?
Làm theo lời cha đi.
Mau lên!
Cón không có nhiều thời gian đâu.
Con phải làm điều gì đó vì cha.
Cắt dây đi.
1 cái móc không thể trụ nổi cho tất cả đâu.
- Con phải cắt dây của cha... - Con không thể.
- ...không thì cha sẽ kéo tất cả rơi xuống hết. Chúng ta chết hết! - Không.
Im đi, Annie!
1 hoặc 3 người chết, Peter.
Cha đừng ép anh ấy.
Con sẽ giết cả em đấy.
Annie sẽ chết nếu con không cắt.
-Không, con không làm đâu! -Cắt dây đi!
-Con không thể! -Thôi đi!
Cái móc đó sẽ rơi ra, cả Annie và con sẽ chết! Con muốn vậy sao?
-Con sẽ giết em con! -Đừng!
C8át cái dây khốn kiếp đó đi!
Cha không sao đâu. Cắt đi.
Chúng ta hết thời gian rồi!
Đừng làm thế!
Không ai óan trách gì con đâu! Cắt đi!
Annie và con sẽ chết mất! Cắt đi, Peter!
Chúng ta đã xong việc ở sông băng Siachen. Có 1 bác sĩ đang chờ.
Dù gì tôi cũng đi hướng đó. Có thư từ và nhu yếu phẩm.
Tôi có thể thả cậu xuống khi quay về căn cứ trên đỉnh K2.
Nghe được đó.
Vài ngày trước tôi đã cố ghé chỗ cậu.
Nhưng thời tiết không cho phép.
Annie đang ở căn cứ. Mới đến tuần trước.
Cậu dùng trà nhé?
Không.
Cậu nên thử đi, trà ngon lắm đấy, tất nhiên là của người Ấn rồi.
Có thể chúng tôi có chiến tranh với họ nhưng dù gì trà cũng rất ngon.
-Xin lỗi nhé. Anh là anh Garrett phải không? -Vâng.
Tố chức Địa lý quốc tế luôn được chào đón ở đây.
Họ là những người phương Tây duy nhất đến Pakistan mà không xâm chiến gì hết.
Ngài đại tá đang giận giữ. Chỉ có 25% được cung cấp theo yêu cần của ngài.
Còn muộn mất 3 ngày. Nhìn nơi này xem.
Trong 6 năm mà tôi mất hết 800 người. Mà chẳng ai "liên quan" đến địch hết.
Nhưng trực thăng luôn làm công tác mà.
Nhưng không phải cho chúng tôi.
Mà giành cho mấy tay người Mỹ mới trả 3 triệu đô để được quyền leo trèo.
Elliot Vaughn, 1 nhà doanh nghiệp.
Ông ta cùng 40 người lên đỉnh K2. Tôi đang hỗ trợ ông ấy.
Hỗ trợ hay phục vụ?
Đó là 1 câu hỏi mà duy nhất 1 vị tướng ở Islamabad có thể trả lời thôi.
3 giờ rồi. Đã đến lúc đánh thức người Ấn.
Annie cùng đi với đội của Vaughn?
Cô ấy chỉ đạo 1 nhóm quay phim tài liệu của kênh WNN.
Họ lên núi cùng ông ấy.
Anh có gặp cô ấy không?
Vẫn chưa. 1 người dẫn đường kể tôi nghe.
Còn Vaughn? Ông ta thế nào?
Gần giống như anh dự đóan. Nhạy cảm, tử tế và khiêm tốn.
Kiểu mẫu tỷ phú của cậu đấy.
4 năm trước, nhóm của ông ta đã đến Nam Cực.
Còn 260m là đến đỉnh tuy thời tiết rất là xấu.
24 giờ ở vùng chết.
Sáng hôm sau, ông ta xuống. Ông ta là 1 tay leo núi cừ khôi rất máu.
-Có tin cho cô đây, Annie. -Gì vậy?
Cơn bão dịch chuyển nhanh từ hướng Đông Nam.
Báo cho tôi biết nếu có diễn biến mới.
Anh làm cái---?
Anh chỉ lảng vảng quanh khu này thôi.
Nghe nói WNN thuê em. Và giờ em là biên tập. Chúc mừng nhé.
Và họ cần ai đó nhìn được được để có thể lên đỉnh K2.
Không hẳn là quá nhiệt tình.
Sai rồi. Họ cần người giỏi nhất.
Anh đọc thấy em trên tờ Eiger. Nữ vận động viên leo núi nhanh nhất.
Cha sẽ tự hào lắm đấy.
Khi nào em đi?
Sớm mai. Chúng em muốn đến đỉnh lúc 2:00 thứ 4.
Vậy thì ngọn núi sẽ nói gì nhỉ?
Ý anh là anh nghĩ sẽ hơi khó khăn.
Anh không nghĩ có thể theo đúng lịch trình.
Chỉ là kế họach thôi mà, Peter.
Vaughn rất biết tính tóan. Ông ta biết mình muốn gì và làm thế nào.
Em rất ngưỡng mộ ông ấy.
Em biết ông ta bao lâu?
Lúc nào anh cũng như thế thì anh lầm rồi đấy.
Chẳng ai có thể cản trở chuyện leo núi của em.
Là 2 trong số đó à, Cyril?
Hay là chuyện này còn tốt đẹp hơn là ta nghĩ?
-Frank. -Rất vui khi gặp anh.
-Tommy McLaren. Nhóc Colorado. -Sẵn sàng rồi chứ?
Anh dẫn đường, tôi sẽ theo.
Đây là quý bà dẫn đường của tôi. Chào, Annie.
-Chuyến đi thế nào? -Dạ dày của tôi vẫn còn ở đó.
Thật may mắn khi tôi vượt qua được món trứng Benedict.
Đợi 1 chút nhé.
Ed Viesturs. Thật vinh dự khi được gặp ông.
-Elliot Vaughn. -Hân hạnh được gặp anh.
Gã này đã lên Everest 5 lần.
Leo lên 12 đỉnh trong 14 đỉnh cao nhất thế giới.
Mà chẳng cần bình oxy.
Quá bạo. Nếu so sánh thì chúng tôi chẳng khác nào là dân nghiệp dư.
-Thật là 1 vinh dự, Ed. -Chào mừng đến căn cứ.
Cảm ơn anh.
Mấy cái tạp chí ngoài kia đang muốn phỏng vấn anh.
"Phá sán ở mức cao."
Chúng ta có thể trả bao nhiêu--
Xin lỗi?
Tôi có thể đi và quay lại sau, hay là....
Tìm Skip à?
Vâng.
Thử qua lều chỉ huy xem.
Cảm ơn.
Skip?
Tôi là Peter Garrett.
-Rất vui được gặp anh. -Chào anh.
Tôi có 1 thông điệp cho anh. 1 tin xấu về người phu khuân vác.
Tôi có 4 người cho anh ngày mai. Nhu yếu phẩm anh cần không thành vấn đề.
Đám Thụy Điền sẽ đi lâu hơn tôi tưởng.
Dù sao cũng chẳng có gì giải trí đâu. Anh thấy ông Vaughn mới bay đến chưa?
Ông ta rất khó gặp. Hạn cuối cùng chuyến đi của ông ta là khi nào?
-Bạn của anh cũng đi à? -Em gái tôi đi cùng ông ta.
Annie Garrett.
Vaughn tuyển 1 đội danh tiếng naỳ là dành cho hãng hàng không mới của ông ta, , hãng Majestic Air.
Ông ấy sẽ đứng trên đỉnh K2 để vẫy tay chào chuyến bay khai trương.
Nghiêm túc đấy chứ?
Nói sai chết liền.
Em cậu sẽ an tòan thôi. Không ai hiểu ngọn núi này bằng Tommy McLaren.
Ông ta nói Vaughn sẽ đến được đó. Và tôi tin là thật.
Cho tôi 1 triệu đô thì tôi nói gì cũng được.
Ông ta trả nhiêu đó à?
Riêng cho Tom. Bao tòan bộ đội ngũ đến hết mùa.
Nhưng chẳng dành cho tôi. Tôi thì phải lê lết mới lên được đấy.
1 nhà sản xuất 56 tuổi với đề tài Hiệu ứng chất thải.
Ông ta thưởng vội vã thế đấy.
Anh em nhà Bench đánh cá ông ta sẽ không vượt qua được 18,000.
-Anh nghĩ sao? -Sao à?
Tùy thôi, nếu tôi mà lỗ chuyến này thì tôi đích thân ném hắn xuống sông băng.
Đây là Monique, giám đốc khu trại và y tế. Monique, đây là Peter.
Chúng tôi gặp rồi. Anh nên xem mấy thứ này.
Đừng để ý đến cô ta. Cô ta là người Canada gốc Pháp.
Có ngày cô ta là người Canada nên có thể hòan tòan đáng yêu.
Còn hôm nay hẳn nhiên là người Pháp.
Món cá thu Tây Ban Nha thế nào?
À, tên tôi là Cyril. Tôi không muốn nhiều, nhưng đó là niềm mơ ước của tôi đấy.
Cẩn thận với anh ta, anh ta như 1 con chó con. Nếu anh ta thấy cái gì đó được được...
...thì sẽ cố chồm lên nhảy đực. Nếu không được thì lại có mà ăn ngấu nghiến.
Còn nếu chẳng được nữa thì sẽ đái lên đấy.
Rất dễ nói chuyện về từng chúng tôi, vì tôi là 1 người nhút nhát.
Đừng, đừng, chào nhé.
Cậu đây rồi. Làm 1 cốc mừng ngài Vaughn.
Biểu diễn lade lúc mấy giờ?
Mọi thứ thế nào?
Xin chào!
Mọi người nghe tôi không?
Không!
Các bạn là những kẻ may mắn.
Chào mừng đến với buổi tiệc ở trên cao nhất thế giới!
Được rồi, có lẽ tôi nên nói về việc làm 1 chút.
4 năm trước tôi đã đến đây với giấc mơ lên đỉnh K2.
Đỉnh núi khó chịu nhất thế giới.
No comments yet. Be the first to leave one.