The first 200 lines.
VieSub by DungDaDieu
Họ đâu hả mẹ?
Có lẽ họ chỉ muộn chút thôi. Họ sẽ tới con ạ.
Con thấy rồi!
Bố ơi!
Khỏe chứ, con yêu?
Rất vui gặp cháu.
Chào chị.
- Bé dễ thương quá! - Cảm ơn.
Chúng ta đi thôi.
- Chúng ta nên đi. - Em có số đây.
Em không ở Chicago trong vài ngày. Em sẽ đi Cape...
Giống như năm ngoái sao? Anh có số em rồi.
Tạm biệt mẹ đi con.
- Hôn mẹ cái nào. - Chào mẹ.
Yêu con lắm.
Gọi mẹ nhé. Lúc nào cũng được.
- Tạm biêt. - Yêu con.
Chào mẹ.
Xin lỗi đã tới muộn, quý cô.
Tư vấn tài chính. Mới ly hôn.
Cô có nhận thấy cách ông ta ăn bánh không?
Ông ta chăm chú từng miếng cắn.
Bà để ý quá.
Cô biết họ nói gì họ về những người đàn ông cao kều không?
Họ có bàn chân khổng lồ.
Xin chào.
Tôi tình cờ biết hôm nay ông ta sẽ tới nhà hát, suất diễn chiều.
Tôi thì sẽ đi dạo ngoài bến cảng.
"Catherine yêu quý:"
Anh xin lỗi, đã lâu lắm anh không nói chuyện với em.
Anh cảm thấy anh đã mất...
...mất phương hướng, mất nhận thức.
Anh cứ giữ mọi đổ vỡ trong lòng, hơi điên nhỉ, anh đoán vậy.
Trước đây anh chưa từng mất.
Em đúng là phương Bắc của anh.
Để anh luôn hướng về nhà khi em là mái ấm của anh.
Hãy tha thứ cho anh vì đã quá giận dữ khi em ra đi.
Anh mãi nghĩ về những sai lầm...
... và anh đợi Chúa Trời cho anh làm lại.
Giờ đây anh khá hơn nhiều.
Công việc giúp anh.
Đặc biệt là em vẫn giúp anh.
Đêm qua em vào giấc mơ của anh với một nụ cười...
...bao bọc lấy anh đầy yêu thương...
...đong đưa anh như một đứa bé.
Mọi thứ anh nhớ trong giấc mơ...
... là một cảm giác bình yên.
Anh thức dậy với cảm xúc đó...
... và cố giữ nó kéo dài mãi hết sức anh có thể.
Anh viết để nói với em rằng anh đang tiến tới sự bình yên đó.
Và để nói với em lời xin lỗi về rất nhiều điều.
Anh xin lỗi vì đã không chăm sóc tốt hơn cho em...
"...chưa hề dành một phút khi em bị lạnh hay sợ hãi hoặc ốm yếu."
"Anh xin lỗi vì đã không cố gắng tìm những lời..."
...để nói với em những gì anh cảm nhận.
Anh xin lỗi vì không bao giờ đóng rèm cửa.
Bây giờ anh đóng rồi.
Anh xin lỗi vì đã mâu thuẫn với em.
Anh xin lỗi vì đã không xin lỗi nhiều hơn.
Anh quá ích kỷ.
Anh xin lỗi vì đã không trao em nhiều lời khen...
...về mọi thứ em mặc và các cách mà em để tóc.
Anh xin lỗi vì đã không giữ em với tất cả sức mạnh...
....mà ngay cả Chúa cũng không thể mang em đi.
Ký, "Tình yêu của anh, G."
Lá thư buồn quá.
Nó không buồn. Mà là...
...rất chân thật.
Thư này có khi hàng trăm tuổi rồi.
Đánh máy mà, Alva.
Hay đấy.
Chắc anh muốn anh là tác giả.
Là tôi thì tôi gửi mail cơ.
Dẫu vậy, tôi biết cô ước gì.
Cô muốn thư ấy viết là "Theresa yêu quý."
Thôi nào, Charlie...
...cô gái nào chả muốn được yêu thương như thế.
Để là "phương Bắc" của ai đó ư?
Anh đùa sao?
Phụ nữ cô đơn, đặc biệt?
Anh hiểu về tôi thế sao?
Cô có chuyện trò trong chuyến đi không? Đùa vui ấy?
Tôi đã rất vui.
Thế cơ à?
Vui mà về sớm một ngày.
Tự nhiên tôi thích làm việc.
Cô chối đấy à. Cô làm nhà văn đi.
Tốt hơn là anh hy vọng tôi ham mê công việc.
Tôi không nghĩ anh làm được chuyên mục của tôi.
Hầu hết mọi người ở đây có nhắc tới ngài Toschi, mà thiếu tôn trọng thế không?
Tôi biết anh trước cả hồi anh còn niềng răng.
Tôi biết cô mau lẹ thế vì cô đang làm cao.
Al Giddons. "Lakefront Winter" Harcourt Brace-1948
Tưởng tôi theo đuổi à.
Chào, Jase! Khỏe chứ con?
Chào, Lina.
Không, xin lỗi.
Tôi mong nó gọi quá.
Không, tôi không lo. Chỉ nhớ nó thôi.
Tôi biết.
Gì cơ?
Không, chỉ giữ thế thôi. Sao cơ?
Cái gì?
Không thể tin anh ta làm thế.
Không thể tin được!
- Sao cô khó chịu thế? - Thật sai lầm khi đăng.
Nó là thư riêng. Là suy nghĩ thầm kín của ai đó.
Đâu phải là thư của cô!
Tôi biết không phải thư của tôi. Nhưng tôi bắt được nó.
Của riêng sao? Đó là lý do cô tức giận à?
Tôi không tức giận! Tôi chỉ...
...hơi cáu thôi.
Cô có cơ hội dự tiệc Giáng sinh đấy.
Chào buổi sáng.
Nhìn xem này.
Thư hỏi thăm về thông điệp trong chai đấy.
Gì cơ?
Còn hai hộp nữa cơ. Nghiên cứu chúng xem.
Tôi kiếm được anh ấy trong phòng thư. Khá đấy.
Charlie muốn ta soạn lại tất cả.
Rồi làm gì? Trả lời tất cả chúng ư?
Lướt qua và đếm ưu, nhược điểm.
Loại bỏ thư vớ vẩn.
Rồi làm trích đoạn. Tòa báo muốn ta khai thác nó. Lớn chuyện đây.
Lớn hơn vụ bê bối bánh bơ ít béo.
Lớn hơn vụ thị trưởng với giáo viên.
Thật tuyệt vời.
"Mục của bạn có sức hút lớn."
- Tiêu cực, tôi nghĩ. - Nghe này.
"Nếu có nhiều người đàn ông có đầy nhạy cảm..."
"...để nói về cảm nhận của họ, thay vì..."
"...chết chìm vào kênh Thể thao..."
"Cô cháu đã gửi nó cho tôi ".
"Có thể là từ cùng một người."
"Vậy, tôi gửi kèm theo đây."
Gì cơ?
Gì thế?
"Catherine yêu quý."
Cô đùa à? Thật chứ?
Đọc to lên. Đọc thành tiếng ấy.
"Catherine yêu quý: Không giờ nào không có em bên anh."
Anh phục chế tàu thuyền, kiểm tra chúng...
...trong khi mọi kỷ niệm ùa về như thủy triều dâng.
Anh nghĩ bây giờ ta vẫn đang còn trẻ...
...mà em đã rời bỏ thế giới này để đến một thế giới lớn hơn.
Anh đã sợ hãi nhiều hơn so với anh thừa nhận.
Anh chiến đấu với nỗi sợ...
... bằng cách tự nhủ rằng một ngày nào đó em sẽ trở lại...
... và cố nghĩ lời đầu tiên sẽ nói khi anh gặp lại em.
Anh đã thử tới cả trăm khả năng.
Cuối cùng anh nói gì nhỉ?
Không nhiều lắm.
Bởi miệng anh chỉ còn để dùng vào việc hôn em.
Khi em nói: "Em ở lại đây"...
...đó đã là tất cả.
Chà, anh tự nhủ lần nữa nhé.
"Anh cứ tưởng tượng sẽ nói gì với em nếu bằng cách nào đó em trở lại."
Bob à. Theresa ở Tribune đây.
Tôi biết, lâu quá rồi nhỉ.
Tôi có việc nhờ anh đây.
Có hai dấu vết.
Một tờ giấy văn phòng có in dấu trên đó.
Còn nữa, phải tới đâu để tìm lý lịch cái máy chữ?
Cái máy chữ cô đang tìm...
...hiệu Olympic Herzfogen 980
Của Đức. Và cổ.
Nó có được bán thương mại...
... trong 30 năm qua không?
À, nó được tái chế phím.
Ai đó thích việc thủ công đã mua nó và phục chế lại.
Thư này có lẽ được gõ trong vòng 5 năm nay.
Anh ta đâu đó ngoài kia.
Và có khi vẫn còn trẻ.
Cô sẽ thích đây.
Nhớ cái phiếu tôi làm về cái nút chai không?
Nó bị ngâm trong nước khoảng hai năm.
Thế thôi á? Hai năm sao?
Cảm ơn anh.
Đừng nhìn tôi chứ.
Chai nước.
Tám mươi - chín...
... trông như chữ "A."
Tôi đang gửi đây, Polaroids.
Nghe hay đấy con.
Con thích em bé, rồi sao?
Con thì luôn luôn bận.
Mẹ chẳng mấy khi có cơ hội nói chuyện với con.
- Gác máy! - Gác máy một giây đi.
Nhớ thông điệp trên tường nhà hàng ở Virginia chứ?
Giấy văn phòng, cái logo và máy chữ là ở đó.
Đường dây số năm. Cô ấy đang chờ.
- Rất khó mới gọi được nó đấy. - Gọi nó sau đi.
Cô ấy fax được không?
Fax ư? Tận Virginia. Ellie's House of Crabs.
Làm sao tôi biết cô ấy có máy fax hay không?
Cứ bảo cô ấy fax.
Được thôi.
Phải. Kể cho mẹ về Bunker Hill đi.
"Tới các tàu bè trên biển và mọi bến cảng."
No comments yet. Be the first to leave one.