The first 200 lines.
NGÀY TÀN CỦA THẾ GIỚI SẮP TỚI
Vào ngày 24 tháng 12, lúc bảy giờ tối,
thế giới này sẽ kết thúc.
Đây là phần mềm độc hại tôi tạo ra để trả thù thế giới này.
Bất kì thiết bị nào nhiễm loại virus này sẽ mất toàn bộ kết nối.
Cả thành phố sẽ chìm trong hỗn loạn
và vào đêm Giáng sinh đó, những kẻ đang yêu sẽ có kết cục bi thảm.
Bố mẹ tôi qua đời khi tôi mới tám tuổi.
Tôi đơn độc kể từ khi đó.
Nào! Đổi người!
Chơi hay lắm!
Kosaka!
Phòng thủ tốt đấy!
Cướp bóng tốt!
- Thưa thầy, Kosaka bị ngất! - Tạm nghỉ!
Kosaka, em sao thế?
Thầy đừng động vào cậu ấy!
Không phải cậu ta luôn nghĩ mọi người đều bẩn sao?
Giờ không phải lúc!
Em có sao không?
Em đứng dậy được không? Em ổn chứ?
Kosaka.
- Cậu ta nôn kìa! - Ghê quá!
- Cậu ấy nôn! - Eo ơi.
Tôi mắc chứng ám ảnh với sự sạch sẽ.
Tôi không phải là kẻ cự tuyệt tất cả,
mà là kẻ bị mọi thứ từ chối. Đó là tôi.
Được rồi.
Thế giới này không ngừng chối bỏ tôi.
Tôi ước mình có thể thực sự nôn hết ruột gan ra mà chết.
Chuyền bóng qua đây đi chị!
Gì thế?
Tôi ghét trẻ con vì chúng hay nhìn chằm chằm vào người khác.
Tôi ghét mắt của mọi người.
Chúng thật quái dị.
Tôi không hiểu vì sao lại có thứ sinh thể kì cục đó trên mặt người ta.
BỆNH DỊCH CỦA SỰ VẮNG MẶT
Tôi mắc chứng sợ hãi ánh nhìn.
Con có bệnh.
Mẹ con cũng mắc căn bệnh này.
Con cũng sẽ chết sao?
Nó ở đây
và quan sát con.
Ngay cả lúc này,
nó cũng đang chờ thời điểm thích hợp
để nuốt chửng con.
Trong đầu tôi có một con sâu.
Nó ăn não tôi mà sống
và cuối cùng nó sẽ nuốt chửng tôi.
Về cơ bản, sớm muộn gì tôi cũng sẽ chết.
Điều quan trọng nhất,
là con sâu này có thể lây sang người khác.
Đó là lí do vì sao tôi cự tuyệt thế giới này.
Không phải phóng đại đâu.
Nhưng anh thực sự sẽ chết nếu được đưa tới đây muộn hơn chút nữa.
Chúng tôi đã lấy vài mẫu máu.
Do tình thế khẩn cấp, nên mong anh hiểu.
Sao thế giới này cứ bắt tôi phải sống?
Anh ta có mùi giống mình.
Mùi của sự tuyệt vọng.
Ông… Ông là ai?
Ấn tượng đó.
Sao cơ?
Ông đang làm gì thế? Này!
Tôi đến để tống tiền anh.
Làm theo lời tôi nếu không muốn bị truy tố.
Sao cơ?
Tôi muốn anh chăm sóc cho một nhóc này ít lâu.
Tôi sẽ trả anh năm trăm nghìn yên. Chỉ hai tháng thôi.
Ba giờ chiều mai hãy đến Công viên Mizushina.
Đứa trẻ sẽ ở đó.
Chờ đã!
Anh cần tiền mà, đúng không?
Xin lỗi, nhưng tôi đã tìm hiểu về anh.
Tôi nhờ cả vào anh đấy.
Tôi sẽ lấy một nửa số tiền.
Hả?
Người đàn ông đó bảo anh làm việc này, đúng không?
Cô có phải…
Ông ta không nói cho anh sao?
Tôi cứ nghĩ là một đứa nhóc mười tuổi cơ.
Tôi sẽ lấy một nửa tiền công của anh.
Rồi tôi sẽ làm bạn với anh.
Không phải ý hay đâu. Ý tôi là, cô là học sinh trung học mà.
Nếu một gã như anh muốn làm bạn với con gái ở tuổi tôi
thì trả từng ấy tiền cũng là chuyện thường thôi.
Nhưng tôi còn chưa nhận tiền…
Tôi không thể tin anh nếu không được nhận tiền trước.
Tôi sẽ sớm chết thôi.
Tôi có bệnh.
Tôi sẽ không ép anh làm việc này.
Tôi cũng đâu quan tâm anh sẽ gặp chuyện gì.
Đó là tất cả những gì tôi có lúc này.
Cô cho tôi thêm thời gian được không?
Tôi sẽ đưa cô thêm khi tôi được nhận tiền.
Gì cơ?
Không có gì.
Ổn thôi.
Cô và người đàn ông đó có quan hệ gì?
Ai biết được.
Thật ra thì ông ta chưa nói gì cho tôi biết cả.
Về việc cô là ai, là gì với ông ta…
Tên tôi là Sanagi Hijiri.
Tình nhân của ông ta nhỉ?
Đừng nói vớ vẩn.
Tôi đổi ý rồi.
Này! Đừng! Chờ đã!
Tôi có một điều kiện.
Anh phải cho tôi ở đây cho đến khi có tiền đưa cho tôi.
Cô đùa đấy à?
Đừng có động vào!
Chỗ ở kiểu gì thế này?
Mùi như bệnh viện ấy.
Đã bảo đừng động vào!
Ôi cái này đắt lắm đấy.
Cho tôi nhé?
Này, chờ đã!
Xuống khỏi giường đi. Tôi bảo xuống!
Này, anh ổn không đấy?
Gì thế?
Tôi đi đây.
Sao rồi?
Tôi không thể chịu được. Tôi muốn bỏ cuộc!
Nghe này.
Dù anh nghĩ gì đi nữa, con bé cũng chỉ là người bình thường thôi.
Nên hãy đối xử tử tế với nó.
Nếu anh làm hại nó
anh sẽ không chỉ bị truy tố đâu.
Đừng có nghĩ đến việc sẽ lừa tôi.
Tôi cảnh cáo đấy.
Tôi đã chuyển tiền.
Đây sẽ là nhiệm vụ tiếp theo của anh.
Hãy tìm hiểu xem vì sao con bé không đi học.
Chẳng phải vì cô ta không thích sao?
Anh chỉ nhạy cảm về nỗi khó chịu của mình, còn của người khác thì không.
Ít nhất ông có thể nói cho tôi biết là ông đang muốn làm gì không?
Để tôi có thể nghĩ ra cách…
Lo chuyện của mình đi.
Cô phải ăn xong cái đó đi đã.
Nếu cô muốn vào,
cô phải sát khuẩn tay,
đeo khẩu trang nếu có thể và phải đi dép trong nhà.
Xin cô đấy.
Chờ đã.
Dùng cái này đi.
Này! Sao cô lại đi giày vào nhà?
Cởi giày ra. Cởi ra ngay.
Này!
Tiền đâu?
Tôi có tiền rồi, nhưng tôi chưa đi rút.
Sao lề mề quá vậy.
Tôi bận lắm.
Này! Dừng lại đi!
Gì thế này?
Sao tôi lại ở trần?
Anh không nhớ gì sao?
Thì, tôi đã dọn dẹp hết, nhưng nếu anh thấy phiền thì tôi sẽ dọn thêm lần nữa.
Tôi mệt quá.
Ừm.
Tôi… mắc chứng ám ảnh sạch sẽ.
Tôi biết.
Không phải ám ảnh mức bình thường đâu.
Tôi không thể ở gần người khác và không thể đi ra ngoài được.
Hồi trước…
Anh ăn thử đi.
…tôi thậm chí còn nôn ra cả bữa ăn mà bạn gái nấu cho tôi.
Ngon không anh?
Có.
Tôi sẽ không bao giờ quên ánh mắt khinh bỉ lúc cô ấy nhìn tôi.
Thật thảm hại.
Sao ta lại gặp mặt ở đây?
Tôi ghét mấy nơi như thế này.
Chỗ này gần cây rút tiền.
Kiểm tra đi.
Xác nhận. Hai mươi lăm tờ.
Cô định làm gì với ngần đó tiền?
Tôi không biết.
Có thể tôi sẽ bỏ nhà ra đi.
Anh có thích mèo không?
- Đương nhiên là không. - Thật à?
Vậy thì tôi đoán anh không có kí sinh trùng toxoplasma.
Có gì cơ?
Kí sinh trùng hay gặp ở người yêu mèo ấy.
Ý cô là gì? Kí sinh trùng ư?
Toxoplasma là một loại kí sinh trùng ở mèo.
Nó tấn công và điều khiển não chuột khiến chúng đến gần loài mèo.
Bằng cách đó, chuột không thể cưỡng lại việc bị mèo ăn thịt.
Nếu con người bị nhiễm thì cũng sẽ chịu ảnh hưởng tương tự.
Này.
- Sao thế? - Ừm.
Tôi đang tự hỏi vì sao cô không đi học.
- Hả? - Thôi bỏ đi.
Tôi chỉ tò mò thôi.
Ông Izumi bảo anh hỏi tôi thế à?
Ý tôi là, cô có thể bịa ra lí do gì đó mà.
Chỉ cần thuyết phục ông ta thôi.
Cô không cần phải nói thật với tôi.
Nói dối cũng được.
Tôi không nói dối.
Ông ấy kể với anh về tôi rồi nhỉ?
No comments yet. Be the first to leave one.