The first 141 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
Mẹ ơi!
Con ở đâu? Có chuyện gì vậy?
Ofelia! Chuyện gì đã xảy ra vậy, Lucia?
Ofelia bắt đầu run rẩy, mặt đỏ bừng và mắt thì trắng bệch.
Đến đây, con yêu. Nhìn vào mắt mẹ này.
Được rồi, Lucia, chuẩn bị xe đi, đi thôi.
- Đi đâu? - Đến bệnh viện.
Đến đây, con yêu. Con đã bị co giật.
Mẹ biết, mẹ biết.
Ngày tôi đạt cực khoái lần đầu tiên, Tôi phát hiện ra tác dụng của thuốc an thần.
Mẹ nói tôi bị động kinh, cho uống thuốc không chút do dự.
Những viên thuốc của bà sẽ khiến tôi quên đi mọi thứ.
Nhưng không gì có thể dập tắt được ngọn lửa đầu tiên đó.
Kể từ ngày đó, tôi chưa bao giờ ngừng tìm kiếm nó.
Tôi luôn muốn cảm nhận được cảm giác đó.
Cảm nhận lại ngọn lửa đó.
MI SẼ KHAO KHÁT NGƯỜI ĐÀN ÔNG CỦA EM GÁI MI
- Mẹ có thể vào không? - Vâng, mẹ. Tất nhiên ạ.
Tại sao mẹ lại gõ cửa nếu đó là phòng riêng của mẹ?
- Ai mà ngờ được... - Rằng con sắp cưới Juan?
Không, con yêu, bộ áo cưới của con sẽ trở nên thật thơm tho.
Juan đã chọn vải.
Nhớ không?
Thật hoàn hảo.
Nó cũ, đã qua sử dụng, màu xanh.
Và nó được cho mượn.
Không! Con sẽ không đeo bất cứ thứ gì của cô ấy, không gì cả.
- Con thật bướng bỉnh, Lucia. - Con hả? Mẹ mới là ngoan cố á.
Với lại, nhìn xem mẹ đã tìm thấy gì này.
Băng nhạc dành cho bữa tiệc.
- Thật tuyệt vời! - Cái gì tuyệt vời?
- Chúng ta đã có quá nhiều bản ghi rồi. - Rất nhiều.
- Carmen. - Hôm nay con ủ rũ quá, Lucía.
Con thật bướng bỉnh. Và vào ngày cưới của con.
Mẹ sẽ đi uống vài ly Martini. Nhưng trước tiên, phước lành cho con.
- Cứt thật. - Cảm ơn.
Derien, cưng à. Chúng ta hãy đi dự tiệc!
Chúa ơi, hôm nay tôi muốn ăn mừng quá!
Juliana, cô đã cắm hoa chưa?
- Em định làm gì? - Chi tiết cuối cùng.
- Em không bị lạnh chân đấy chứ? - Không, đừng hy vọng quá.
- Em đã hiểu anh rồi. - Em sai rồi.
Anh có em.
Không Juan, anh không được phép nhìn thấy nó!
Em đã trở nên mê tín. Quá nhiều ngày ở bên mẹ.
Không, đó là một sự ngạc nhiên, đó là lý do.
Không tệ.
- Em đã học được điều gì đó phải không? - Em biết anh thích những gì mà.
- Anh yêu? - Thiên thần của anh.
Kết hôn ở đây có vẻ không ổn.
Em đã nhất quyết.
- Đó là giấc mơ của em, đó là giấc mơ của em. - Em biết, em biết đó là giấc mơ của em.
Nhưng anh không cần phải đáp ứng mọi giấc mơ của em.
Có vài thứ là ý tưởng bất chợt mà mẹ em nghĩ ra.
Chúng ta đã ở đây rồi. Hãy tận hưởng nó.
Vâng.
Juan Rojo...
Anh có chấp nhận làm chồng em, để luôn yêu thương và chăm sóc em không?
Anh chấp nhận.
Cầu mong con người không tách rời những gì vầng trăng này, biển này,
ngôi nhà này đã thống nhất mãi mãi. Hoan hô!
Vâng, vỗ tay, chúng ta cùng thưởng thức!
Uống đi, vui vẻ nhé.
Hạnh phúc và niềm vui đến với mọi người! Cảm ơn các bạn!
Cảm ơn các bạn đã ở đây với chúng tôi trong đêm đặc biệt này.
- Đừng hát nữa, em yêu. - Anh yêu, cổ họng anh ổn rồi.
- Không, chăm sóc cổ họng của em đi. - Juan, để cô ấy hát đi.
Đây là đêm của cô ấy.
Chơi bài của tôi.
Hãy để ý xem cô đang đi đâu nhé, cô gái.
Cô là ai?
Ofelia.
Ofelia.
- Là chị. - Tôi biết.
Chị đã đến đây khi nào?
Tôi đang nhìn từ bên ngoài, Tôi không muốn làm phiền.
Làm gián điệp.
Chị có kế hoạch ở ẩn lâu hơn nữa?
Không.
Tôi có thể mang cho chị thức ăn và nước uống.
Lucía không có lý do gì để tìm hiểu.
Juan Rojo.
- Chị ướt sũng rồi. - Đúng.
Đó là niềm vui của tôi.
- Lucia! - Vâng.
Tôi là Andrés. Chồng của Ofelia.
Chà, cũng không hẳn, chúng tôi vẫn chưa kết hôn.
Chưa! Nhưng sẽ sớm thôi.
- Ofelia ở đây à? - Vâng, cô ấy không muốn làm phiền.
Ofelia đâu?
Thật là một đêm kỳ diệu! Hai cô con gái của tôi cùng về!
- Mẹ đã làm gì vậy? - Hai cô con gái của mẹ với nhau!
Mẹ đã mời Ofelia? Còn Juan? Juan đâu?
- Juan đâu rồi? - Hãy vui lên, bây giờ các con đã trưởng thành rồi.
- Xin chào. - Tôi là Andrés, chồng Ofelia.
- Xin chào! - Ofelia!
- Anh đã ở đâu? - Anh phải thay đồ.
Anh đã gặp chị ấy chưa?
Ai?
Anh có thể giao tiếp với khách?
Thiên thần của anh.
Chị lấy nó từ đâu?
- Chị tưởng đây là phòng của mẹ. - Không còn nữa.
Em đã nhuộm tóc.
Bây giờ em đã nổi tiếng.
Họ nói em là một ngôi sao.
Juan rất tốt bụng. Chồng của em.
Chị định ở đây để dọa khách bước vào à?
- Chị không đến đây để đánh nhau. - Sao chị lại tới đây?
Sẽ mất vài ngày.
Đây là lần đầu tiên cùng với Andrés, bọn chị đi du lịch.
- Em sẽ quay lại bữa tiệc của em. - Chị sẽ đi cùng em.
Rừng rậm đã khiến chị tụt hậu về thời trang.
Em sẽ cho chị mượn thứ gì đó.
Khách của em rất đặc biệt về thời trang.
Đệch con mẹ nó chứ!
Chị biết rất rõ hôm nay là ngày quan trọng nhất trong cuộc đời em.
- Trên lưng ngựa? - Không ai thấy bọn chị đến.
Anh ta đã biến đám cưới của em thành thứ rác rưởi.
- Công chúa của tôi! - Con bé trông xinh đẹp.
Trông em rất đẹp.
- Anh đã làm tốt khi đưa chị ấy đến. - Cô ấy quyết định đến.
Cảm ơn cậu đã quan tâm đến con bé, cảm ơn cậu đã làm cho nó hạnh phúc.
Ofelita, con cưng, con yêu. Mẹ không thể tin được!
Mẹ đã nghĩ là sẽ không bao giờ gặp lại con nữa.
Cuộc sống không thể lấy đi của mẹ thêm nữa nếu mẹ không nhìn thấy con, con yêu.
Để mẹ nhìn con. Nhìn con xem, con là người phụ nữ hoàn hảo!
- Bà ấy có phê không vậy? - Anh không bao giờ biết đâu.
Hai con phải thay đổi vận mệnh của những người đàn ông trong gia đình này.
Mẹ đang nói gì vậy?
Mẹ nói điều này bởi vì những gì đã xảy ra với mẹ
là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra với một người phụ nữ.
Con trai mẹ đã chết. Anh trai sinh đôi của con, Lucía.
- Mẹ đang dùng thuốc gây ảo giác, mẹ ạ. - Con đã ăn nó, trong bụng mẹ.
Đôi khi một trong hai đứa trẻ, đứa này ăn đứa kia, con biết không?
Chà, con đã ăn thịt nó. Con đã ăn thịt con trai mẹ.
Con trai của mẹ. Đáng lẽ mẹ phải có ba đứa.
Chúng ta chưa phải là ba người cho đến khi Ofelita xuất hiện, bây giờ chúng ta đã như vậy.
Mẹ, đây không phải là lúc nói những chuyện này.
Đúng vậy, vì mẹ cảm thấy như mọi chuyện tồi tệ đã qua rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.