The first 200 lines.
___CẢNH SÁT SIÊU HẠNG___
Tại sao tôi lại thấy anh ở khắp mọi nơi
Tại sao tôi lại thấy anh ở khắp mọi nơi
Mỗi con đường tôi bước đi trên đó...
..luôn giữ lại câu hỏi về anh.
Tại sao lại là một khoảnh khắc của tình yêu...
..có giá trị hơn nhiều cả một cuộc đời! Tại sao như vậy hả Chúa!
Trong đầu tôi có một khoảng trống.
Tôi cô đơn mà không có anh.
Tôi có thể cảm thấy sự hiện diện của anh ở khắp mọi nơi...nhưng anh đang đâu.
Anh không nhận thức được rằng...
Anh đang ở khắp mọi ngã rẽ.
Tôi muốn biết tất cả...
..tại sao anh lại thay đổi giống như thời tiết.
Con nên dành một chút thời gian...
..cho một việc gì đó mà con đã rất chăm chỉ.
Ít nhất là hỏi xem ta ăn món gì.
Chào buổi sáng, cha.
Được rồi.
Cảm ơn.
Có một sự tương đồng lớn giữa y học và hôn nhân.
Nếu con không nắm bắt nó vào lúc này...
..nó sẽ gây ra vấn đề lớn.
Cha nói hoàn toàn đúng.
Và ta muốn có những đưa cháu...
..thật tuyệt vời khi chúng gọi ta là bà ngoại, đúng không?
Chị, có đúng là chị sẽ...kết hôn?
Em không thể kết hôn nếu như chị chưa làm trước.
Ta đã nói cho con tất cả những thông tin này hay là chưa?
Himanshu Tyagi đang tới đó.
Hãy nhớ rằng, Himanshu Tyagi, là con trai của bạn thân ta.
Con biết...
Nó sinh ra ở London. Là một người đàn ông tận tâm.
Con theo học với anh ta...
..con là bạn thân, phải không?
Cha, con gặp anh ta khi mới 8 tổi.
Đúng vậy.
Và cậu ta sẽ ở lại đây.
- Con hiểu rồi. - Cậu ta ở lại đây cho đến khi chưa hoàn thành công việc.
Ta nghĩ con nên đi đón cậu ta.
Cha, làm ơn cho con thêm thời gian.
Làm ơn đi...
Được thôi.
Tốt.
Cha, đừng như vậy nữa.
- Không, không, không, không sao đâu. - Nó..nó là..Cha...
Không, không, hoàn toàn không được.
Con biết đó, ta đang bị mắc kẹt.
Ta đang bị áp đảo bởi ba người phụ nữ...
..trong một thế giới không có người đàn ông nào khác.
Người đàn ông không dùng nước mắt để đạt mục đích. Không, không.
- Không phải nước mắt của ta... - Con trai ta.
Golu của ta.
Đừng khóc nữa!
Tại sao các người lại giữ tôi?
Được rồi!
Mấy giờ anh ta đến?
Chuyến bay hạ cánh lúc 11:30.
Nó khá muộn.
Không sao, đi đón cậu ta đi.
Đi bằng tàu điện, nó là nhanh nhất.
Cảm ơn.
Tôi biết 17 ngôn ngữ...
..nhưng ngôn ngữ của nước mắt...
..là đơn giản và hiệu quả nhất.
Tôi xin lỗi vì đã đến muộn.
- Vào lúc cha nói với tôi... - Không, không, không, đó không phải lỗi của cô.
Chuyến bay đã hạ cánh sớm hơn dự định.
Thời gian đã làm mọi thứ thay đổi...
..ngoại trừ tên của cô.
Hồi nhỏ tôi đã gặp cô...
..tôi không thể ngờ khi trưởng thành cô lại đẹp như vậy.
Mọi người chắc chắn sẽ phải cân nhắc.
Khi còn là trẻ con, nhìn tôi xấu lắm phải không?
Không...không...Tôi không có ý đó.
Tôi xin lỗi.
Thực sự, tôi cảm thấy rất lo lắng.
Tôi đến đây để làm việc, và cha...
Cô biết đấy...
Gặp gỡ ở trên tàu và... bàn luận chuyện hôn nhân và tất cả mọi việc.
Vì vậy...tôi rất xin lỗi.
Thực ra gặp gỡ thế này cũng tốt mà.
Nếu chúng ta đã có mặt tại nhà, mọi người sẽ nhìn chằm chằm vào chúng ta.
Và họ sẽ trố mắt ra khi chúng ta nói là không gặp nhau.
Vâng, đúng vậy.
Ở hoàn cảnh này, chúng ta đều giống nhau.
Chúng ta không muốn kết hôn...
..và cha mẹ của chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Sẽ là đoàn tàu như này, chỗ ngồi này cho cô vào ngày mai.
Với một hành khách khác không phải là cô.
Vâng.
Anh chàng đó là ai?
Ai cơ?
Một người mà cô đã để vuột mất.
Anh đang nói gì vậy?
Nghe này, tôi là một sĩ quan cảnh sát.
Nghề nghiệp của tôi đã dạy cho tôi một thói quen xấu.
Tôi có thể dễ dàng nhận ra một lời nói dối.
Với điều này, lo lắng duy nhất của tôi là tương lai của cô.
Nếu không phải thì tôi là một người rất nghiêm ngặt.
Hãy nói tên...
..tôi sẽ lắm tai lôi anh ta quay lại...
Anh nói về việc kéo anh ta quay lại đây...
..sau đó anh sẽ thất vọng khi kéo phải tai của mình...
..bởi người mà anh sẽ sắp phải đối mặt.
Tại sao?
Có gì đặc biệt về anh ta?
Khi lần đầu tiên tôi gặp anh ta...
..tôi nghĩ đây là ngày cuối cùng của cuộc đời tôi.
Bạn của tôi đã chạy trốn khỏi đám cưới với một anh chàng khác.
Mẹ cô ấy và em gái đã nắm được ý định của chúng tôi.
Nguy hiểm cả phía sau...phía trước, thật tai hại.
Nếu tôi có cách của riêng mình, tôi sẽ xóa toàn bộ kí ức ngày hôm đó.
Ngày tồi tệ nhất của cuộc đời tôi.
Google có câu trả lời mọi thứ, nhưng không thể có với anh ta.
Một bi kịch lớn nhất cuộc đời tôi.
DEVI.
Ôi Chúa ơi!.
Không phải chứ...tôi là Devi!
Devi Lal Singh!
Làm sao tôi lại có may mắn này!
Tự cô đã bám lấy tôi trong buổi gặp đầu tiên.
Yo Vidhi, người đẹp này là ai vậy?
Devi, cô ấy là người bạn tốt nhất của tôi, cô ấy là Shaina.
Tiến sĩ Shaina.
Đừng ngạc nhiên khi tôi quay đầu lại để trở thành một bệnh nhân.
Bác sĩ, vui lòng kiểm tra nhịp tim của tôi?
Devi, cô ấy không phải là bác sĩ nhưng với cái đầu...
..của bác sĩ tâm thần.
Chúng ta đi thôi.
Tôi nghi ngờ anh thậm chí còn biết ý nghĩa của bác sĩ tâm thần.
Bác sĩ tâm thần!
Bác..sĩ..tâm..thần!
Tôi nhận thấy...là người đã thao túng...
..những xúc cảm của mọi người...
..và đùa giỡn với tâm lý của họ.
Tiến sĩ Sycho?
Chuyện gì ở đó...
Vidhi, mẹ của cô sẽ mang đến rất nhiều phước lành.
Chúng ta đi thôi, đi thôi!
Đi thôi...nhanh lên!
Ôi chúa ơi!
Chúng ta sống sót bởi mái tóc là hơi thở.
Nhưng hàng ria mép lại không như vậy.
Chuyện gì?
Chạy nhanh thế! chú ý lái xe đấy!
Cô lại lần nữa bám lấy tôi.
Tôi khuyên cô nên nép người vào bờ vai tôi.
Anh đi đâu vậy?
- Tiếng gọi của thiên nhiên. - Nhanh lên nhé!
Sắp xong rồi.
Dì đang ở đâu rồi?
Mang câu hỏi đó xuống địa ngục đi!
Tôi đã chờ đợi cuộc gọi của cậu...
Dì đang làm gì vậy?
Sau khi nói cho dì tất cả các thông tin, dì đã sai lầm rồi đấy.
Hãy quay xe trở lại...
..nếu không, họ sẽ có kế hoạch hưởng tuần trăng mật của họ ở đây.
Nếu cậu ta chạm vào cháu gái tôi...
..tôi sẽ giết nó đấy.
Cháu không biết về điều đó, thưa dì...
..nhưng chắc chắn dì đã làm thủng màng nhĩ của cháu.
Chú Devi.
Jhumki.
Chú đang giúp cô dâu chạy trốn...
..và có thể nói với mẹ cô ấy như vậy sao?
Thôi nào.
Bây giờ cho 100 rupi vào thùng quyên góp.
Tại sao cháu muốn 100 rupi?
- Chị ơi...! - Chờ chút.
Đây là 100 rupi cuối cùng của chú đấy.
- Kẻ tống tiền. - Cảm ơn chú.
Bây giờ chạy đi thôi.
- Bắt chúng lại. - Chạy đi! Chạy đi!
Tôi không ngồi đó đâu, tôi sẽ ngồi bên này.
Đừng làm vật thế thân cho chúng.
Thôi nào chạy đi!
Đi thôi!
Đừng làm vật thế thân cho chúng.
Quay xe lại nhanh lên!
Anh muốn ngồi phía bên đó, đúng không?
Không có vấn đề gì đâu chúng ta luôn luôn để lại thứ gì đó.
Để xem tiếp theo chúng ta sẽ mất đi thứ gì?
Pandey ji.
Pandey ji! Ai là Pandey ji?
Devi Lal. Tôi là Devi Lal Singh.
Không, không, đúng là Pandey ji.
Mới kiếm được hả?
Chơi đi, hoặc tôi sẽ chơi với cậu.
Tạm biệt, Pandey ji.
Đến đây. Nhanh lên. Đến đây.
Chờ chút...cởi giày của cậu ra...
Ngồi lại với nhau. Hãy đọc kinh thánh trong khi chúng tiến về phía trước.
Tốt đấy, con trai, nhưng làm sao có được kinh Mangal?
- Chắc chắn là có rồi, ông Priest... - Cái đó...
- Chuyện gì vậy? - Có một thứ gì trong túi của tôi!
Ôi... Xin lỗi!
Tôi để nó trong túi quần của tôi.
Trong túi quần.
Tôi nghĩ...tôi để quên nó ở nhà.
No comments yet. Be the first to leave one.