The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Ai trong chúng ta thực sự biết Henderson?
Nổi tiếng thuộc về mọi người và không ai trong chúng ta.
Tôi nghĩ mình biết anh ta khá rõ.
Có một lần, trước khi tôi lên sân khấu,
gã nào đó đến và hất rượu vào người tôi.
Cố tình đấy.
Chà, Hendy đã thấy điều này, và làm gì?
Số một, anh ta đấm vào mặt gã đó.
Số hai, anh ấy cởi áo của mình
và đưa cho tôi.
Và số ba,
anh ấy lôi ra một cái áo lót hoàn toàn sạch sẽ
và đưa nó cho tôi.
Nhân tiện, đó là hồi anh ấy diễn hài kịch.
Tôi nghĩ vậy.
Vấn đề là, tôi không quan tâm anh ấy lấy áo lót ở đâu...
Nghe nói thi thể anh ta được tìm thấy ở hầm tình dục.
Thôi đi, Gabe. Đừng làm nhục người chết.
Tôi không làm vậy.
Nhưng tôi yêu anh ấy. Biết tại sao không?
Anh ấy chân thật. Chết tiệt, Hendy.
Một câu chuyện kể bởi một tên ngốc…
Cô ta vẫn ở đây, bám lấy như con cá lau kính.
Được bạn bè em chấp nhận.
Mọi người vui khi em tạm nghỉ
làm người chăm sóc chính cho Forty,
nhưng tôi sẽ chiến thắng trong cuộc chiến cô ta khơi mào.
Ngăn cô ta lại mãi mãi.
Không phải vĩnh viễn như kiểu Henderson.
Tuy nhiên vẫn là mãi mãi.
Em thề có Chúa, nếu họ tìm ra tên khốn khiếp nào đã làm việc này,
em sẽ đập vỡ đầu hắn.
- Forty. - Anh biết việc này rất khó khăn,
nhưng anh cần tìm một tia hy vọng, thỏ con.
Thỏ con. Thật là một biệt danh ngớ ngẩn.
Tôi từng nghĩ nó ngọt ngào. Nhưng nó không ngọt ngào. Nó điên rồ.
Cô ta chính là nồi luộc thỏ.
Anh ấy bị giết, em y êu.
Khi bị người yêu cũ tấn công, đó là ngày tệ nhất đời em.
Nhưng em không nằm yên chịu chết.
Em trở nên mạnh mẽ hơn.
Và tôi là như thế đó.
Nó giúp anh sống cho hiện tại.
Đúng. Sống, bây giờ thôi.
Không, việc này có thể kiểm soát được.
Sống cùng anh, Ames.
Bỏ giường và bữa sáng đi, và làm vợ anh.
Forty...
có lẽ giờ không phải lúc tốt để đưa ra quyết định lớn
khi em đang đau buồn, em biết đó?
Chị có thể để cho em có được điều này không? Làm ơn.
Kiểu...
Em không thể ở đây. Em cần chút trà matcha.
Forty.
Anh nghĩ Vampira được chôn ở ngay đây.
Nhân tiện, tôi đã nhìn thấy tổ vật thèm muốn thứ ba.
- Cái gì? - Cái gì?
- Ở đâu? - Chuyện gì vậy?
Bùm bùm, các cô gái.
Chúa ơi. Tôi nghĩ cô nói đúng.
Ôi, cả hai đều mặc cái váy ren màu hồng đó.
Ôi, Chúa ơi! Cậu tìm thấy số ba!
- Đúng vậy. - Tuyệt!
Số ba là gì?
Phải rồi. Anh là người mới. Vậy...
Bọn em có giả thuyết này... thực ra là giả thuyết của Gabe,
đó là Los Angeles có bảy tổ vật,
và một khi tìm thấy tất cả, anh chính thức là dân LA.
- Và không thể rời đi. - Đúng.
Bọn em tìm thấy chúng lâu rồi, nhưng Lucy chưa bao giờ thấy cái váy.
- Cho tới hôm nay. - Đúng đấy.
- Không, cái này cũng có thể tính cho anh. - Tuyệt.
Bị kẹt ở LA mãi mãi, còn gì tốt hơn?
Anh ổn chứ?
- Anh có vẻ... - Như một gã tham dự lễ tưởng niệm
- người hắn vừa giết? - ...trầm tư.
- Tôi phải giúp em thấy thoải mái . - Là đám tang mà.
Tất nhiên. Đúng đấy.
Vậy những tổ vật này là gì?
Được rồi, cưng. Cảm ơn. Số một,
đi giày trượt patin với quần đùi.
Số hai, một con chim ở khu ổ chuột.
Trực thăng cảnh sát.
Số ba, hai ngôi sao mặc váy giống nhau, như đã thấy.
- Số bốn, bầy chó sói đồng cỏ. - Ồ, phải.
Phải không? Ừm. Số năm, một con chó trong xe đẩy.
Số sáu, một siêu anh hùng vô danh.
Nhưng phải ở ngoài bối cảnh,
không phải ở trước Grauman vì nó quá dễ dàng.
Đúng, tất nhiên rồi. Và số bảy,
một cây cọ đang cháy.
- Đúng rồi. - Phải.
- Nghe có vẻ dữ dội. - Đúng vậy.
Tất nhiên Delilah ở đây với bình rượu.
Hẳn cô ấy buồn lắm. Đó là lỗi của tôi.
Nhưng tôi đã cứu em cô ấy khỏi thứ tệ hơn. Tôi biết điều này.
Nhất là khi trời mưa.
Em phải đi làm đây. Lát nữa gặp nhé?
Ai đó nổi tiếng đã chết một cách đáng ngờ. Họ sẽ làm việc chăm chỉ hơn để giải quyết.
Tôi đã làm đủ ở hiện trường chưa?
Có vấn đề gì sao, Sĩ quan?
Hơi muộn để đi vứt rác.
- Cho cửa hàng Goodwill. - Này .
Ừ. Được rồi. Anh xin lỗi. Tất nhiên rồi.
Anh thương em.
Em thương anh rất nhiều.
Được rồi.
Tạm biệt.
- Tạm biệt, Lovey. - Tạm biệt, cưng.
Nhờ Forty, tôi đã có tin mới.
Candace có Airbnb.
Cô ta cần một nơi để tháo bỏ mặt nạ, để là chính mình.
Tôi sẽ tìm ra nó, và khi tìm thấy, kết thúc có hậu.
Chúc mừng kỷ niệm, anh Kennedy.
Chúc mừng kỷ niệm, cô Kennedy.
Nếu em đổi nó một cách hợp pháp, vậy là được.
Em đang cố gắng đây.
Anh biết, đó không phải nữ quyền.
Em muốn mà. Em muốn con mình có họ của anh.
Em có đề xuất?
Em nói đi.
Đã một năm rồi.
Hãy làm thôi, khi ta còn trẻ.
Và khi ta ở tuổi 40,
ta có thể lái xe tải vòng quanh
như gia đình Partridge.
Hửm? Anh nghĩ sao?
Nếu ta biết mình muốn gì, sao phải đợi?
Anh muốn phiêu lưu. Mạo hiểm.
Ta có thể có cả hai.
Ví dụ, em nghe nói khách hàng mới vẫn chưa tới.
Cửa khóa từ bên trong à?
Ai cũng có thể bước vào.
Có vẻ mạo hiểm đó.
Thứ mà tôi và Candace có chưa bao giờ là thật. Giờ tôi chắc chắn điều đó.
Cách cô ta nói dối. Dễ dàng. Như hít thở vậy.
Tội nghiệp cho Forty. Anh ta chẳng thể cưỡng lại các cử chỉ Lolita của cô ta
hơn tôi đâu.
Họ có ngủ với nhau không?
Hay cô ta đã nói dối để trốn tránh chuyện đó?
Có lẽ cô ta quyết định nó là cái giá chấp nhận được để phá hủy đời tôi.
Hoặc có thể họ đang yêu.
Mặt tích cực của việc cầu xin liên tục trên mạng cho sự công nhận
của Forty là dễ dàng để biết anh ta ở đâu, vào bất kỳ thời điểm nào.
Anh ta đang đến nhà Joe Manganiello
để chơi Dungeons & Dragons.
Anh ta tweet về nó liên tục trong một tuần.
Vậy chuyện sẽ thế nào đây, thỏ con?
Ta đối đầu ở đây, hay...?
Ở nơi khác.
Bầu không khí khô hanh. Gió Santa Ana.
Bất kỳ ai có chút lý trí sẽ đi khỏi thị trấn này
trước khi quá muộn.
Nhưng không phải ta. Ta đã có hẹn với số phận.
Tôi đang đọc quá nhiều sách của Chandler.
Cô ta đi đâu vội thế?
Đi gặp ai chăng?
Đó là cảnh sát.
Có lẽ không liên quan, nhưng cẩn thận vẫn hơn.
Chết tiệt. Được rồi. Có thể là tôi đang hơi hoang tưởng.
Chết tiệt. Candace một, tôi không.
- Xin chào, Ellie. - Chào.
- Anh đang đọc gì thế, Will? - Ồ, Chandler.
Hay đấy.
Anh nên xem phim đấy.
Robert Mitchum là Philip Marlowe ưa thích thứ hai của em.
Được rồi, ai là người đầu tiên?
Để anh biết mình sẽ tưởng tượng ra ai khi nhìn chằm chằm vào đống chữ tẻ nhạt.
Elliott Gould, tất nhiên rồi.
Có lẽ vẫn quyến rũ lắm.
Tôi mừng vì nó thấy khá hơn sau chuyện xảy ra với Henderson.
Mẹ kiếp!
Chuyện gì vậy?
Chị cầm nhầm máy uốn tóc, nghĩ đó là lược.
- Cô ổn chứ? Cho tay vào nước lạnh đi. - Đây.
Một điều tôi biết. Khi một phụ nữ bị tổn thương cố giữ bình tĩnh
khi cô ấy đang sụp đổ, điều này xảy ra.
Khá hơn chưa?
- Ellie, lấy cho chị túi đá nhé? - Vâng.
Tôi thấy anh ở lễ tưởng niệm của Henderson.
Nghe như bẫy ấy nhỉ.
- Người tôi đang hẹn hò, em cô ấy... - Love và Forty Quinn?
Tôi biết họ là ai.
Forty từng thường trú ở lỗ hậu của Hendy,
trước khi bị đuổi vì nghiện ngập,
nhưng không đời nào tôi đặt câu hỏi cách anh chọn bạn đâu.
- Tôi đi đây. - Có thể, ừ. Cứ...
đi và quên hết mọi thứ,
như điều mọi người sẽ làm sau khi tôn thờ anh ta.
Cô ấy không sai. Henderson có thể đã gieo nhân nào gặt quả đấy,
nhưng trong mắt công chúng, hắn là nạn nhân, thậm chí là anh hùng.
Chắc đau lắm nhỉ.
Em xin lỗi, Will.
Chị của em hơi buồn, và cũng là một con khốn.
Tôi sẽ hạ gục họ. Bắt đầu từ ả người đại diện của anh ta,
sau đó là bất kỳ ai đã nhắm mắt làm ngơ.
Họ đồng lõa với nhau.
Cô ấy nên đi gặp bác sĩ, nhưng nếu tôi gợi ý, cô ấy có thể đánh tôi mất.
Được rồi, Jessica Jones,
No comments yet. Be the first to leave one.